Chào Mừng Đến Với Phòng Livestream Ác Mộng - Chương 165: Viện Điều Dưỡng Bình An

Cập nhật lúc: 01/04/2026 04:23

Hai chân của Hoàng Mao đạp loạn xạ giữa không trung, cách cánh cửa kim loại, có thể nghe thấy tiếng hét t.h.ả.m thiết lạc giọng của cậu ta vang vọng trong không gian kín chật hẹp:

“Mau! Kéo tôi về!”

Trong lòng Ôn Giản Ngôn cả kinh.

Hắn thậm chí không kịp suy nghĩ nhiều, nghiêm giọng hét lên với Lư Tư đang giữ chân kia của Hoàng Mao ở bên cạnh: “Kéo!”

Hai người đồng loạt dùng sức, Hoàng Mao vốn có thể hình không tính là quá to lớn đã bị lôi thẳng từ khe hở trở lại!

Dưới lực phản tác dụng, ba người lảo đảo lùi về phía sau, va vào vách ngăn phía sau thang máy, phát ra một tiếng “Rầm”, chiếc hộp sắt vốn đang treo lơ lửng giữa không trung lập tức chấn động theo, dường như lại có xu hướng rơi xuống, bên ngoài vách kim loại lại vang lên tiếng ma sát ch.ói tai, vang vọng trong giếng thang máy tối om, khiến người ta thót tim.

“…”

Tất cả mọi người đều theo bản năng căng cứng cơ thể, không nhúc nhích, sợ lại gây ra sự thay đổi trọng lực, khiến thang máy mất thăng bằng.

Tiếng cọt kẹt ngắn ngủi kết thúc, bên trong thang máy lại chìm vào tĩnh mịch.

Hộp kim loại rung lắc một chút, cuối cùng vẫn miễn cưỡng duy trì được sự ổn định, dừng lại ở đằng xa.

Mọi người từ từ thở phào nhẹ nhõm.

Ôn Giản Ngôn quay đầu nhìn Hoàng Mao vừa bị kéo về.

Chỉ thấy cậu ta ngây ngốc ngã ngồi trên mặt đất, khuôn mặt trắng bệch đầm đìa mồ hôi lạnh, ánh mắt đờ đẫn, vẫn đang gắt gao nhìn chằm chằm vào khe hở hẹp cách đó không xa, dường như vẫn chưa hoàn hồn sau khoảnh khắc kinh hoàng vừa rồi.

“Bên ngoài rốt cuộc có cái gì?”

Lư Tư nhíu c.h.ặ.t mày, lên tiếng hỏi.

“…”

Hoàng Mao chậm nửa nhịp quay đầu nhìn về phía anh ta, nuốt một ngụm nước bọt, run rẩy nói: “Ngay gần thang máy, có, có, có cả một cái, sào huyệt…”

“Sào huyệt?”

Lông mày Lư Tư nhíu c.h.ặ.t hơn, anh ta truy hỏi: “Sào huyệt của cái gì?”

Sau sự kinh hãi vừa rồi, Hoàng Mao dường như cũng không biết phải miêu tả thứ mình nhìn thấy như thế nào, cậu ta vừa khoa tay múa chân, vừa lắp bắp nói: “Chính, chính là…”

Giây tiếp theo, cậu ta hít ngược một ngụm khí lạnh rõ to, giọng nói lại lạc đi.

Hoàng Mao đưa tay lên, run rẩy chỉ vào khe hở mình vừa bò ra: “A a a a a!”

Vài người phản xạ có điều kiện nhìn theo hướng ngón tay cậu ta chỉ.

Trong khe hở hẹp và tối tăm, lờ mờ có thể thấy vài khuôn mặt trắng bệch, đang từ từ nhích về phía bên này. Những khuôn mặt đó đờ đẫn, không có bất kỳ biểu cảm nào, lặng lẽ tiếp cận bên này, trong sự tĩnh mịch như tờ, dường như còn có thể miễn cưỡng nghe thấy một số âm thanh nhóp nhép quỷ dị.

Nguồn sáng dự phòng trong thang máy nhấp nháy, hắt lên những khuôn mặt trắng bệch này, phản chiếu ánh sáng ươn ướt, nhàn nhạt.

“Đây, đây là cái gì?”

Lư Tư hoảng hốt, theo bản năng lùi lại một bước.

“Tôi cũng không biết a!” Hoàng Mao sụp đổ hét lên.

Một khuôn mặt, hai khuôn mặt, ba khuôn mặt…

Ngũ quan khác biệt, nhưng biểu cảm lại giống nhau, những khuôn mặt trắng bệch áp sát trong bóng tối, dán c.h.ặ.t vào khe hở hẹp đó, dường như vẫn đang cố gắng chen vào trong, lấp đầy cái khe hẹp đó không chừa một kẽ hở. Chúng chèn ép lẫn nhau, thoạt nhìn không ai có thể từ bên ngoài tiến vào.

Xuy xuy.

Tiếng nước nhóp nhép vang lên.

“!”

Ôn Giản Ngôn đột nhiên nhận ra, bên ngoài thang máy, là mặt sàn tầng một.

Nói cách khác, những “khuôn mặt” quỷ dị này là dán sát mặt đất áp tới, vậy thì, cơ thể của chúng lại làm sao…

Xuy xuy xuy.

Âm thanh nhão nhoét quỷ dị vang vọng trong thang máy.

Mọi người trơ mắt nhìn, vài khuôn mặt đó bị chèn ép biến dạng, hộp sọ vốn dĩ phải cứng ngắc thế mà lại giống như động vật thân mềm, phát ra tiếng nước buồn nôn, trượt vào trong thang máy giống như thạch.

Mỗi người đều bất giác tê rần da đầu.

Bọn họ theo bản năng lùi lại, nhưng gót chân lại va vào vách trong của thang máy.

Lúc này, mọi người dường như mới nhận ra, trong không gian kín chật hẹp trước mắt này, mình e là đã không còn đường lùi.

“Không sao, chỗ tôi có đạo cụ tấn công,”

Dù sao cũng là chủ bá kỳ cựu, Lư Tư rất nhanh đã bình tĩnh lại, “Tôi tiêu diệt chúng, sau đó mọi người dùng tốc độ nhanh nhất —”

Lời của anh ta còn chưa nói xong, đã bị Ôn Giản Ngôn ngắt lời: “Không được.”

Lư Tư sửng sốt: “Cái gì?”

“Anh không nghe cậu ấy nói sao?” Ôn Giản Ngôn chỉ vào Hoàng Mao đang nằm liệt trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch: “Bên ngoài có cả một cái sào huyệt, cho dù tiêu diệt mấy con này cũng vô ích.”

Một đồng đội khác nhíu mày: “Bên ngoài tối như vậy, cậu ta thực sự nhìn rõ sao? Hơn nữa…”

Anh ta không để lại dấu vết liếc nhìn Hoàng Mao trên mặt đất một cái, nuốt những lời còn lại vào trong.

Thế nhưng, tất cả mọi người đều biết anh ta muốn nói gì.

Kẻ nhát gan không đáng tin cậy.

Dưới áp lực nặng nề của sự sợ hãi, bọn họ chuyện gì cũng có thể làm ra, bao gồm cả việc nói dối.

“…”

Mặt Hoàng Mao càng trắng hơn, cậu ta há miệng, cuối cùng vẫn không nói được lời nào.

“Cậu ấy có thể.”

Ôn Giản Ngôn c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói.

Hoàng Mao sửng sốt, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Ôn Giản Ngôn.

Ôn Giản Ngôn không nhìn cậu ta: “Tôi chịu trách nhiệm về việc này.”

Lư Tư chằm chằm nhìn Ôn Giản Ngôn hai cái, hít sâu một hơi: “Vậy được rồi.”

Anh ta bỏ tay đang chuẩn bị sử dụng đạo cụ xuống, nói: “Vậy cậu định làm thế nào?”

Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, mấy cái đầu đó đã hoàn toàn thò vào trong.

Sở dĩ dùng từ “cái”, là vì không có lượng từ nào khác có thể hình dung được nữa.

Phía sau mấy khuôn mặt trắng bệch đó, là những cái “cổ” trắng bệch có độ dày tương đương với hộp sọ, mềm mại như sợi mì, ẩm ướt như sên trần, chen chúc lẫn nhau, thoạt nhìn cực kỳ buồn nôn.

Ôn Giản Ngôn c.ắ.n răng: “Nhảy.”

“Ba.”

“Cái gì?”

Vài người sửng sốt.

“Hai.”

Tô Thành phản ứng nhanh nhất: “Mọi người cùng nhau, mau! Nhảy tại chỗ!”

“Một!”

Cùng một lúc, vài người nhảy lên rồi rơi xuống!

Bịch!

Toàn bộ hộp kim loại rung lắc dữ dội, tiếng vang ch.ói tai khi kim loại ma sát lại một lần nữa vang lên.

“Tiếp tục!”

Hoàng Mao bò dậy, cùng vài người dùng sức nhảy lên, rồi lại rơi mạnh xuống.

“Cạch!”

Thang máy treo lơ lửng giữa không trung lung lay sắp đổ cuối cùng cũng mất thăng bằng, cùng với âm thanh giống như thứ gì đó bị đứt gãy, hộp sắt lại một lần nữa rơi mạnh xuống dưới!

Nguồn điện dự phòng nhấp nháy, toàn bộ không gian chật hẹp lại một lần nữa chìm vào bóng tối.

Trong quá trình rơi xuống, mọi người lờ mờ nghe thấy âm thanh giống như thứ gì đó bị c.h.é.m đứt, giống như quả bóng bay chứa đầy nước bị bóp vỡ, phát ra âm thanh quỷ dị khiến người ta buồn nôn.

“Rầm —”

Cú rơi như mất kiểm soát kết thúc bằng một tiếng động lớn.

“Xuy xuy.” Nguồn điện dự phòng lại sáng lên, chiếu sáng không gian bên trong thang máy.

Vài người chen chúc ở một đầu thang máy, bàng hoàng đưa mắt nhìn nhau, sau đó nâng mắt nhìn về phía đầu kia —

Lộc cộc.

Ba cái đầu trắng bệch lăn lóc trên mặt đất, bị c.h.é.m đứt ngang từ giữa, bốn phía đều b.ắ.n đầy một loại chất lỏng màu vàng bán trong suốt, miệng đóng mở, cái cổ tái nhợt, giống như sên trần đó vẫn đang ngọ nguậy với một tốc độ chậm chạp.

Giống như vẫn chưa c.h.ế.t.

Nhưng thực sự là quá buồn nôn.

“…”

Vài người nhao nhao lộ ra vẻ mặt chán ghét.

Ôn Giản Ngôn cúi người, thăm dò dùng mũi giày xoay đầu của nó, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Sắc mặt Tô Thành hơi xanh xao, dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cảm giác buồn nôn này.

Anh ta nhìn Ôn Giản Ngôn, hỏi:

“Cậu phát hiện ra gì sao?”

Ôn Giản Ngôn quay đầu nhìn sang, hít sâu một hơi, nói: “Đúng vậy.”

“Những thứ này hẳn đều là bệnh nhân trong Viện điều dưỡng Bình An,” Hắn chỉ vào một bên cổ, gần động mạch: “Các anh xem chỗ này.”

Trên lớp da nhão nhoét, tái nhợt đó, lờ mờ có thể thấy một số chấm nhỏ.

“Thuốc an thần của Viện điều dưỡng Bình An chính là được tiêm từ chỗ này.”

Trên cổ hắn cũng có vết thương tương tự.

Sắc mặt Lư Tư cũng không được tốt lắm:

“Nói cách khác, chủ bá cũng có khả năng biến thành bộ dạng này sao?”

“Tôi không biết.” Ôn Giản Ngôn ngưng trọng nói.

Nhưng mà…

Có khả năng.

Đúng lúc vài người đang nói chuyện, cửa thang máy trước mắt đột nhiên từ từ mở ra.

Bọn họ đều sửng sốt, phản xạ có điều kiện lùi lại phía sau một bước.

Lần này, bên ngoài không xuất hiện bất kỳ khuôn mặt nào nữa — trái lại, thứ còn lại bên ngoài, chỉ là một khoảng bóng tối trống rỗng, tĩnh mịch như c.h.ế.t.

Nhưng lại không có bất kỳ ai cảm thấy mảy may nhẹ nhõm.

Ôn Giản Ngôn quay đầu nhìn về phía màn hình hiển thị tầng lầu bên cạnh.

“-1”

Trong bóng tối, con số này thoạt nhìn cực kỳ xui xẻo.

Phải biết rằng, bệnh nhân bị giam giữ ở Tầng âm 1 và Tầng âm 2 dưới mặt đất, đều là những kẻ nguy cơ cao, ngay cả tầng một cũng trở nên nguy hiểm như vậy, Tầng âm 1 và Tầng âm 2 sẽ biến thành bộ dạng gì…

Ôn Giản Ngôn rất khó tưởng tượng.

Mặt sàn bên trong và bên ngoài thang máy này vừa vặn bằng phẳng, không cần phải bò ra ngoài giống như vừa nãy nữa, thế nhưng, bóng tối dày đặc, không thể xua tan bên ngoài lại mang đến áp lực tâm lý mãnh liệt. Dưới sự tương phản của hai bên, ngay cả cái buồng thang máy chứa ba cái đầu này cũng có vẻ cực kỳ an toàn.

“…”

Ôn Giản Ngôn thở hắt ra một hơi thật sâu, đưa tay vuốt mặt, đi đầu phá vỡ sự tĩnh lặng: “Chúng ta cũng không thể ở lại đây.”

Dựa theo mức độ hư hỏng của thang máy, dây cáp bên trong hẳn là đã đứt rồi, chỉ có thể tiếp tục rơi xuống, chứ không thể đi lên.

Muốn đến nhà thờ nhỏ, thì bắt buộc phải đi đến cầu thang của Tầng âm 1, rồi thông qua cầu thang đi lên tầng một, từ cửa nhỏ phía sau tầng một đi ra sau, rời khỏi tòa nhà chính của viện điều dưỡng, tiến vào trung đình.

Nhìn Tầng âm 1 tối om trước mắt, Ôn Giản Ngôn cảm thấy lạnh sống lưng, dạ dày cũng mơ hồ co giật.

Hắn gạt bỏ tạp niệm, c.ắ.n răng nói:

“Đi, đi thôi, tôi đại khái biết đường đi thế nào.”

Dưới sự dẫn dắt của Ôn Giản Ngôn, cả nhóm tiến vào trong bóng tối.

Ánh sáng của đèn pin vô cùng yếu ớt, tác dụng trong bóng tối đặc quánh như mực là cực kỳ nhỏ bé, chỉ có thể miễn cưỡng chiếu sáng con đường vài mét trước mắt.

Bọn họ mò mẫm tiến bước trong bóng tối.

Cầu thang gần thang máy không thể đi — nếu gần thang máy là sào huyệt, vậy thì, đi lên từ cầu thang bên này, hoàn cảnh của bọn họ sẽ không có bất kỳ sự thay đổi nào.

Nói cách khác, bọn họ bắt buộc phải mạo hiểm băng qua toàn bộ một tầng lầu, đi lên từ cầu thang ở đầu bên kia.

Cấu trúc của tầng này tương tự như Tầng âm 2, hành lang dài dằng dặc bị từng cánh cửa sắt ngăn cách, thế nhưng, khoảng cách giữa mỗi phòng bệnh không dài như Tầng âm 2, nói cách khác, số lượng bệnh nhân bị giam giữ ở tầng này hẳn là vượt xa Tầng âm 2.

Rất nhanh, bọn họ đã mò đến gần phòng bệnh đầu tiên.

Ôn Giản Ngôn to gan, dùng đèn pin chiếu vào trong phòng bệnh, dưới ánh đèn, bên trong phòng bệnh chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy một hình bóng.

Hắn đè thấp giọng hỏi Hoàng Mao: “Bên trong có người không?”

Hoàng Mao nhìn vài giây, lắc đầu: “Không có.”

Mặc dù tạm thời bọn họ vẫn chưa gặp phải bất kỳ bệnh nhân nào, nhưng trong lòng Ôn Giản Ngôn vẫn bất giác chùng xuống.

Tình huống mà hắn không muốn nhìn thấy nhất đã xuất hiện.

Bệnh nhân ở Tầng âm 1 có thể tự do rời khỏi phòng bệnh, cũng có nghĩa là… đám nguy cơ cao ở Tầng âm 2 kia, cũng có thể.

Tồi tệ hơn là.

Tầng âm 1 và Tầng âm 2, thực sự là quá gần nhau.

Tác giả có lời muốn nói:

Trước đây lúc bị nhốt ở bên trong cùng lắm là từng đứa một tới, bây giờ thì hay rồi, chạy ra hết.

Ôn Giản Ngôn: Tôi muốn đ.á.n.h mười đứa (bushi

.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.