Chạy Nạn Bị Ruồng Bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 12: Hầu Ca? Cây Chuối Tây ---

Cập nhật lúc: 19/01/2026 13:05

“Đại tỷ, tay chân muội mỏi nhừ rồi, sao lại thế này nhỉ?”

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Cẩn thức dậy từ trong chăn ấm quen thuộc, đón nhận một tia nắng xuyên qua tán lá chiếu lên mặt.

Nhưng vừa mới trở mình, hắn đã cảm thấy toàn thân đau nhức, bên kia Tiểu Uyển cũng đang kể chuyện tương tự với đại tỷ.

“Đó là do đi bộ cả ngày mệt quá đấy, hôm qua chúng ta đã đi vài chục dặm đường núi rồi, hôm nay chúng ta sẽ đi chậm lại. Cứ thích nghi vài ngày là sẽ ổn thôi.”

Cơ thể Thẩm Thi Thanh thì không có gì bất ổn, có lẽ là nhờ vào dị năng.

Hôm qua lúc hái hoa tiêu, dã quả và bắt cá thì hưng phấn vô cùng, như thể trong người có sức lực dùng mãi không hết. Đến ngày thứ hai cơ thể bắt đầu "phản kháng", chỉ có thể từ từ thích nghi mà thôi.

Thẩm Thi Thanh nhớ lại hồi còn ở viện mồ côi, lần đầu xuống ruộng cấy lúa, sáng hôm sau ngủ dậy toàn thân cũng đau nhức như vậy.

“Được rồi, rửa mặt đi, ăn xong bữa sáng chúng ta lại tiếp tục lên đường.”

Thẩm Thi Thanh vừa thu dọn đồ đạc vào không gian vừa nói.

“Thế này vẫn còn tốt chán, nếu không có pháp bảo này, chúng ta mà phải tự vác hành lý thì dậy không nổi đâu.”

Bữa sáng khá đơn giản, chỉ ăn mấy cái bánh bao lớn kèm theo vài quả táo coi như món ăn vặt. Thẩm Thi Thanh đã kiểm tra xem trong không gian có sữa hay thứ gì tương tự không, sau đó phát hiện là không có, chắc lúc thu thập vật tư nàng thấy mấy thứ đồ uống đó không mấy thiết thực.

Nhưng không sao, đợi khi tìm được mấy cây ăn quả, nàng cũng có thể nấu rượu nho, rượu dương mai, làm mứt quả. Lúc đó đào mấy cây non về trồng trong sân, đó mới đúng là một đình viện lý tưởng.

Thực tế là cả nhóm vẫn đang phải trèo đèo lội suối. Đường hôm nay còn khó đi hơn hôm qua, có lẽ vì càng vào sâu trong rừng rậm càng hoang vắng, cơ bản là phải tự mình phát quang mở lối.

“Tiểu Cẩn đệ cầm d.a.o rựa, c.h.ặ.t bớt cành khô bên này đi, cẩn thận đừng để cành cây xung quanh đ.â.m trúng.”

Còn những bụi gai có gai nhọn thì do Thẩm Thi Thanh xử lý, tay vung đao xuống, dùng lực gạt cành lá sang một bên.

Đột nhiên tầm mắt trở nên rộng mở, một con đường nhỏ vừa đủ một người lớn đi qua đã hiện ra.

“Tiểu Uyển muội đi sau ta, Tiểu Cẩn đệ đi sau Tiểu Uyển.”

Cả ba đều nghiêng người, nhìn những cành cây mà chậm rãi bước qua.

Đi được một đoạn đường dần rộng ra, trên mặt đất đầy những cành khô và lá rụng đã mục nát, trong không khí phảng phất mùi ẩm ướt.

“Đại tỷ, ở đây có linh chi không nhỉ?”

Thẩm Thế Cẩn nhìn những khúc gỗ mục trên mặt đất liền nảy ra ý định. Hắn nghe nói linh chi bán được giá cao lắm.

Thẩm Thi Thanh không khỏi buồn cười: “Cái đó phải xem Tiểu Cẩn của chúng ta có tìm được hay không đã. Đúng rồi, mấy loại nấm trên mặt đất này tuyệt đối không được hái, nhất là những loại có màu sắc sặc sỡ, đều có độc cả đấy.”

Về những chuyện liên quan đến tính mạng, hai huynh đệ vẫn rất biết điều, gật đầu như giã tỏi.

Nấm trong rừng không thiếu, bây giờ không cần gấp. Còn về linh chi như lời Tiểu Cẩn nói, linh chi là loại nấm mọc hàng năm, hiện tại có thì cũng chưa đến kỳ chín muồi.

Có rất nhiều loại nấm nhưng Thẩm Thi Thanh chỉ nhớ được vài loại ăn được, không dám mạo hiểm cho các em ăn bừa.

Tiếng "sột soạt, sột soạt" vang lên trên mặt đất.

“Đại tỷ, lại là dã ngưu sao?” Thẩm Thế Cẩn đã tưởng tượng ra cảnh đại tỷ b.ắ.n một phát trúng đích.

Thẩm Thi Thanh đã thám thính được từ sớm, đó là một con khỉ. Dù sao thì tính tới tính lui con người và khỉ cũng có chung nguồn gốc, nàng tự nhiên sẽ không làm gì nó.

Tuy nhiên nàng cũng không rõ con khỉ này đột nhiên chạy tới đây làm gì, nàng theo bản năng chắn trước mặt hai em.

Chỉ thấy một con khỉ lông nâu bước tới, chốc chốc lại kêu lên một tiếng. Thẩm Thi Thanh không hiểu ý nó. Lúc này nó lại đột nhiên tiến về phía Tiểu Uyển, Tiểu Uyển bắt gặp ánh mắt của đại tỷ cũng tỏ vẻ nghi hoặc.

Sau đó nàng phát hiện mắt con khỉ cứ dán c.h.ặ.t vào tay Tiểu Uyển.

“Tiểu Uyển, muội cầm thứ gì trong tay vậy?” Thẩm Thi Thanh sợ đó là thực vật có độc.

Tiểu Uyển xòe tay ra, trong lòng bàn tay có mấy quả tròn nhỏ màu đỏ, kích thước tương đương với quả anh đào, có khoảng năm sáu quả.

“Vừa nãy Nhị ca tìm linh chi, muội cũng tìm theo, rồi thấy đằng kia có một bụi cây có mấy quả này rất đẹp nên hái xuống.”

Thẩm Thi Thanh đặt mấy quả đó xuống đất, con khỉ kia quả nhiên lập tức bỏ vào miệng ăn, ăn xong vẫn chằm chằm nhìn phần còn lại trong tay Tiểu Uyển.

Tiểu Uyển thấy vậy cũng bắt chước đặt xuống đất. Đợi con khỉ ăn xong, sau khi xác định thực sự không còn quả nào nữa, nó xoa xoa bụng, ra vẻ đã được một bữa no nê.

“Không biết đó là quả gì, xưa nay chỉ nghe nói khỉ thích ăn đào và chuối, chưa thấy ăn thứ này bao giờ.”

Thẩm Thi Thanh còn đang nghi hoặc trong lòng, đợi đến khi nàng suy nghĩ xong xuôi, đứng dậy nhìn lại.

Tiểu Cẩn và Tiểu Uyển đã chơi đùa hòa đồng với con khỉ kia rồi.

“Bây giờ muội cũng không nhớ đã hái quả ở đâu nữa, lần sau nếu gặp lại nhất định muội sẽ hái về, đưa cho đại tỷ để tỷ có thể ăn.”

Tiểu Cẩn thì vẫn mang tâm tính trẻ con:

“Hầu ca, chúng ta thi xem ai leo cây giỏi hơn đi!”

Nghe thấy cái xưng hô "Hầu ca" này, đột nhiên Thẩm Thi Thanh nhớ đến bộ danh tác kinh điển kia, nghe tiếp nữa chắc nàng cười đến nôn ra mất.

Mao Hầu lại đột nhiên vùng vẫy thoát ra, chạy về một hướng khác, nhưng đi được vài bước nó lại quay đầu lại nhìn mấy cái.

“Đại tỷ, tỷ xem có phải nó muốn chúng ta đi theo nó không!” Tiểu Uyển suy đoán như vậy.

“Vậy thì cứ theo lên xem thử, các em vẫn cứ đi sau lưng ta.” Thẩm Thi Thanh cũng muốn biết con khỉ lông này đang bán t.h.u.ố.c gì trong hồ lô.

Con đường của tiểu Mao Hầu này so với con đường bọn họ tự đi còn dễ đi hơn một chút. Rừng rà vốn là thiên đường của động vật, càng đi theo con khỉ, thấy được một loại lá xanh lớn quen thuộc, Thẩm Thi Thanh thực sự kinh hỉ vô cùng!

Là ba tiêu, không ngờ lại có nhiều cây ba tiêu như vậy! Thẩm Thi Thanh ngẩng đầu nhìn lên, những quả kia vẫn còn xanh ngắt, trong lòng thầm đếm sơ qua, ở đây ít nhất cũng phải có hơn ba mươi cây ba tiêu.

Con khỉ lông kia "vèo" một cái đã leo lên một trong những cái cây đó, cái cây đó quả đã chín hơn một chút, nó bứt mấy nải rồi trực tiếp ném xuống.

Thẩm Thế Cẩn lập tức đỡ lấy, “Đại tỷ, cái này có ăn được không.” Miệng nói nhưng tay cũng không ngừng lại, thuộc tính ham ăn thiên bẩm của người Hoa Hạ đã khiến đệ ấy biết rằng loại chuối này phải lột vỏ, đệ ấy đã lột sạch lớp vỏ ngoài.

Thẩm Thi Thanh nhìn bộ dạng đó của đệ ấy, từ trong lòng đệ ấy bứt lấy một quả đưa thẳng cho Tiểu Uyển. “Cái này gọi là ba tiêu, có thể ăn được, lá ba tiêu còn có thể dùng để làm bánh giầy hoặc bọc thức ăn, mùi vị sẽ thanh hương hơn.”

Tiểu Cẩn nếm một ngụm, vị không ngọt bằng thanh quả, nhưng cái thứ gọi là ba tiêu này ăn vào dẻo dẻo mềm mềm, đệ ấy một hơi đã ăn sạch mấy quả còn lại.

“Hầu ca, chúng ta có thể hái một ít mang về không?” Tiểu Cẩn giống như đang trò chuyện với bạn bè, một người một khỉ, không biết bọn họ giao tiếp thế nào.

Cuối cùng Tiểu Cẩn đứng trước mặt đại tỷ mình, nghiêm túc nói: “Hầu ca nói, có thể cho phép chúng ta hái ba tiêu của sáu cái cây, nhiều hơn thì không được.”

“Vậy đệ còn ngây ra đó làm gì, leo cây đi!” Thẩm Thi Thanh không có chiều chuộng cái thằng nhóc nghịch ngợm này, Tiểu Cẩn bất lực sao lại là mình nữa, đành cam chịu mà đi leo cây.

Dưới gốc cây, hai chị em một lớn một nhỏ cứ thế thong thả chờ đợi công thần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.