Chạy Nạn Bị Ruồng Bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 282: Tìm Khắp Nơi Chẳng Thấy ---
Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:53
Vừa hay lúc này Tạ phu nhân tới, phá tan bầu không khí ngượng ngùng này: "Phu quân, yến tiệc đã chuẩn bị xong, mời Liễu đại nho cùng tới dùng bữa."
"Liễu đại nho, mời!" Biểu cảm của Tạ Bá Chiêu đã khôi phục lại như thường ngày. Dẫu sao chuyện này càng ít người biết thì càng bớt đi một phần nguy hiểm.
“Tạ đại nhân, Tạ phu nhân không cần khách khí, danh xưng đại nho lão phu không dám nhận. Đã là đến dạy dỗ công t.ử quý phủ, cứ gọi lão phu một tiếng Liễu phu t.ử là được.”
Vừa nhắc đến danh xưng này, y lại nhớ đến ba đứa cháu ngoại kia, không biết chúng sống ra sao rồi.
Thực sự là thời gian không kịp nữa, cho nên y mới bất đắc dĩ phải làm thế này. Chờ sau này hoàn thành đại sự, nếu y còn sống, nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho chúng.
Tạ Bá Chiêu cũng lập tức hiểu ra đối phương có lẽ không muốn người khác biết thân phận, liền nói ngay: “Liễu phu t.ử, mời!”
Cứ như vậy, Liễu Thời Chương đã ở lại Tạ phủ.
Trong hang núi, trận mưa này vậy mà vẫn chưa dừng lại.
Thẩm Thi Thanh đã vẽ xong một bức “Bạch hồ náo hoa đồ”, tiểu hồ ly nhìn bức họa này có vẻ rất thích thú.
Mưa cứ rơi mãi không ngừng, lẽ nào phải mặc áo mưa đi về sao? Toàn thân chắc chắn sẽ bị ướt sũng, dễ bị nhiễm phong hàn lắm. Cho dù không nhiễm bệnh thì cảm giác ẩm ướt, dính dớp cũng chẳng thoải mái chút nào.
Thế là Thẩm Thi Thanh có chút phân vân, hay là ở lại đây một đêm, thực sự trải nghiệm cảm giác ở hang động thuần tự nhiên? Nơi này điều kiện sơ sài hơn nhiều so với động phủ của nàng trong thung lũng, nên nói gì nàng cũng không cam lòng.
Đúng là từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó.
Bên ngoài lại vang lên tiếng sấm, còn có cả tia chớp, xem ra buộc phải ở lại đây rồi.
“Tiểu hồ ly, hôm nay chịu thiệt thòi một chút, ở lại đây nhé.”
Tiểu hồ ly kêu lên một tiếng như thể đang đáp lại, loài vật này vốn chẳng kén chọn hang động, thứ gì cũng không sợ.
Thẩm Thi Thanh mượn ánh sáng của đèn pin, đơn giản quét dọn một chút, đặt vài túi t.h.u.ố.c đuổi côn trùng rồi đi rửa tay.
Nàng lấy giường và bàn từ trong không gian ra, bài trí như thế này cũng rất ổn. Thẩm Thi Thanh mang ra một ít cơm canh và trái cây tráng miệng. Nghe tiếng gió mưa gào thét bên ngoài, bên trong lại vô cùng tĩnh lặng.
Thẩm Thi Thanh đang ăn cơm, Ngọc Đoàn thì chạy tới chạy lui, chỗ này ngửi một chút, chỗ kia ngó một tí, chẳng nói chẳng rằng.
Nàng cũng mặc kệ nó, tự mình ăn no bụng trước đã, hôm nay quả là một trải nghiệm thần kỳ.
Sau khi nàng ăn xong, Ngọc Đoàn kéo kéo gấu áo của nàng. Nàng cảm thấy hơi lạ nhưng vẫn đi theo tiểu hồ ly, dù sao đây cũng là một con linh hỏa hồ biết tầm bảo.
Vả lại nó còn đợi nàng ăn xong mới đi tìm đồ, đúng là khá tinh tế.
Nàng đi theo tiểu hồ ly, thấy nó vậy mà muốn dẫn nàng ra khỏi hang. Bên ngoài vẫn đang mưa, nàng đành lấy một bộ áo mưa từ không gian ra mặc vào.
Tiểu hồ ly cũng kêu lên, dường như cũng muốn được mặc một bộ. Thẩm Thi Thanh đành lấy một chiếc áo mưa nhỏ khoác lên người nó.
Dù có vài chỗ không che hết được nhưng tiểu hồ ly chẳng bận tâm, nó hình như chỉ cần có thứ này là được rồi.
Cứ thế, Thẩm Thi Thanh đi theo con hồ ly này vòng quanh hang núi, không biết là đang tìm cái gì.
Cuối cùng tiểu hồ ly dừng lại ở một nơi, rồi quay đầu nhìn nàng. Thẩm Thi Thanh đã phối hợp với nó rất nhiều lần.
Tự nhiên nàng biết là nó đã phát hiện ra thứ gì đó, bèn bước tới xem xét. Nàng thấy đó chỉ là một ít đất mà thôi, nhưng khoan đã, đất sao? Nàng nhìn kỹ lại thì phát hiện đây dường như chính là đất cao lanh.
“Đúng là một con hồ ly tầm bảo, lát nữa sẽ thưởng hậu cho ngươi.”
Nàng lấy ra một ít công cụ, thử đào một ít lên để nhận diện kỹ hơn. Ngày mưa mà đào đất thì đúng là phiền phức, nhưng so với việc phát hiện ra đất cao lanh thì chút phiền phức này chẳng đáng là bao.
Hơn nữa ở đây không chỉ có đất cao lanh mà còn có rất nhiều đất sét đỏ dùng để làm gốm. Xem ra nàng sẽ phải ở lại đây lâu rồi.
Hôm nay dù mưa có tạnh hay không nàng cũng phải đào đất ở đây. Nàng bảo Ngọc Đoàn về hang trước, còn mình thì một thân một mình cầm công cụ và bao tải chuẩn bị đóng đất.
Hôm nay nếu đào được nhiều một chút, ngày mai lại đến đào thêm, tiếp theo sẽ là bước kế tiếp: xây lò, làm khuôn, cứ từ từ mà tới. Nàng đã bắt đầu tưởng tượng ra món đồ gốm đầu tiên do chính tay mình chế tạo sẽ có hình dáng thế nào.
Còn về đồ sứ thì cần thêm các loại đá khác, không chỉ dùng đất sét đỏ là làm được, cứ chờ xem vận may thế nào vậy.
Cứ thế nàng đào đất suốt một buổi chiều ngay trong làn mưa. May mắn là về sau mưa nhỏ đi nhiều, nàng mới thấy dễ chịu hơn đôi chút, nhưng nhìn chung thì trên người vẫn dính dớp khó chịu.
Nàng dự định lát nữa sẽ đi ngâm suối nước nóng để gột rửa mồ hôi trên người, đúng là quá vất vả mà.
Trời tối hẳn, mưa cũng đã ngớt, nàng đi ngâm mình ở suối nước nóng trước, tiện thể gội đầu. Nàng dùng khăn lau khô tóc, thầm nghĩ không có máy sấy đúng là bất tiện.
Sau đó nàng trở về viện t.ử trong thung lũng của mình, tùy ý ăn chút cơm rồi vào thư phòng vẽ tranh. Thứ nàng cần vẽ hôm nay chính là bản thiết kế lò gốm.
Nàng dự định làm một cái lò lớn một chút, dù sao việc nung đồ gốm sứ đều rất tốn thời gian, để tiết kiệm thì chỉ có thể nung nhiều một lúc.
Hơn nữa củi lửa cũng cần chuẩn bị. Đợi vài ngày nữa cây cối khô ráo nàng mới đi nhặt củi, nếu không củi ẩm sẽ rất dễ sinh khói.
Địa điểm đặt lò gốm này, cuối cùng nàng vẫn quyết định đặt trong thung lũng. Thứ nhất là kín đáo, thứ hai là tiện cho nàng quan sát.
Lúc nung lò, nói không chừng nàng còn có thể làm thêm vài việc khác trong thung lũng như trồng cây, pha chế đồ uống, đều được cả.
Ngày mai lại đi đào thêm ít đất, sau đó là xây lò. Tranh thủ buổi tối hôm nay vẽ xong bản thiết kế, giờ tự mình nung lò thì kiểu dáng gì nàng cũng có thể thỏa mãn được.
Đầu tiên nàng nghĩ đến thứ có nhiều nhất trong không gian là hoa lan. Hoa lan tự nhiên phải trồng trong đồ sứ, tốt nhất là bạch sứ, như vậy mới tôn lên được vẻ đẹp của hoa.
Hoặc là loại có màu xanh nhạt thanh nhã, cứ xem nàng có bản lĩnh nung ra loại sứ đó hay không đã.
Cứ thế, trong đầu nàng hiện ra đủ loại cách phối hợp, càng nghĩ càng thấy phấn chấn, thế là tiếp tục vẽ, càng vẽ càng thấy tỉnh táo.
Tiệm sách mà nàng chuẩn bị mở cũng là nơi gửi gắm ước mơ của nàng. Nàng hy vọng cuộc sống như vậy thực sự tồn tại, có một nơi để tạo ra những giấc mộng đẹp.
Nàng nhớ lại ở một số vùng có loại sứ đặc biệt cho phép người ta tự mình vẽ lên, đó cũng là một trải nghiệm không tồi.
Nó hơi giống trò tô tượng bên đường, như vậy mọi người sẽ có cảm giác gắn bó với thứ mình tự tay vẽ. Nàng cũng có thể thử nghiệm mô hình này.
Đây chính là tự tay làm lấy (DIY). Càng dự tính, nàng càng cảm thấy tiệm của mình chắc phải lùi ngày khai trương thêm một thời gian nữa, nhưng chậm mà chắc, cứ thong thả thế này cũng tốt.
Không biết đệ đệ và muội muội sao rồi, phải cố gắng về sớm một chút mới được.
Thế là nàng lại cầm b.út tiếp tục chiến đấu, hiện tại chính là lúc trí óc nàng tràn đầy cảm hứng nhất.
Tại quận thành An Bình, Tiểu Cẩn đang đuổi theo một thiếu niên trông trạc tuổi mình: “Tên trộm kia, đứng lại cho ta! Đừng để ta bắt được, nếu không ta sẽ không tha cho ngươi đâu!”
Tiểu Cẩn thực sự cảm thấy mình quá đen đủi, mới ra ngoài mua đồ đã gặp ngay tên trộm vặt, hắn nhất định phải bắt bằng được đối phương!
