Chạy Nạn Bị Ruồng Bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 372: Ngày Càng Đi Lên ---
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:18
Để xem ngày mai có gặp được lão đầu kia không rồi hỏi đối phương sau, dù sao nàng cũng có đạo đức nghề nghiệp, tự nhiên không thể tùy ý đi trộm đồ của khách, vì đã nhận đơn này rồi.
Sau khi chuyển hoa ra, nàng lại lấy thêm một trái dưa hấu nữa để ngày mai cho các tiểu nhị trong tiệm nếm thử, coi như đây là hàng nàng đi nhập về.
Trong xe ngựa chỉ có thể chở bấy nhiêu đồ, những thứ khác thì sau này chia thành từng chuyến để Triệu đại thúc tới chở. Nàng còn dự định ngày kia Tết Đoan Ngọ cho nghỉ một ngày, đây là một ngày lễ lớn, lại vì gần An Bình có bến tàu có sông nên hình như năm nào cũng có hội đua thuyền rồng.
Ba chị em bọn họ tự nhiên là phải đi xem, sẵn tiện cũng để người trong tiệm nghỉ ngơi một ngày, dù sao mở tiệm lâu như vậy mọi người đều bận rộn suốt.
“Được rồi, đồ đạc thu dọn xong hết rồi, hôm nay ngủ sớm đi, chiều mai đi đón Tiểu Uyển.”
Dù sao cũng không thể làm lỡ việc học của Tiểu Uyển, nên chiều mai đi đón người là tốt nhất, buổi sáng nàng sẽ ở trong tiệm xem tình hình vận hành của tiệm.
Thẩm Thi Thanh lên kế hoạch xong xuôi liền về phòng mình nằm. Nghỉ ngơi đủ rồi mới đi thay quần áo rồi đi tắm, mong chờ ngày mai đến.
Sáng ngày thứ hai, Tiểu Cẩn nói bữa sáng muốn ăn bánh chưng, Thẩm Thi Thanh cũng đồng ý với hắn: “Đệ đừng ăn nhiều quá, kẻo đến lúc lại ăn đến phát ngán đấy.”
Ăn đến phát ngán thì e là nhìn thấy bánh chưng đều không muốn ăn nữa, Thẩm Thi Thanh đã có quá nhiều kinh nghiệm nên nhắc nhở đệ đệ mình một chút.
Tiểu Cẩn rất nghe lời đại tỷ, buổi sáng rất khắc chế, chỉ ăn hai cái, thêm một quả trứng vịt muối, một ly sữa đậu nành là giải quyết xong bữa sáng.
Lúc Triệu đại thúc tới đây, thấy Thẩm Thi Thanh ở nhà thì vô cùng phấn chấn: “Thi Thanh, rốt cuộc cháu cũng về rồi, lâu thế không thấy cháu, chúng ta cứ như mất đi xương sống vậy...”
Triệu đại thúc lải nhải nói rất nhiều, Thẩm Thi Thanh cũng không ngắt lời ông, nàng biết ông là có ý tốt. Sau đó Triệu đại thúc cũng nhìn thấy mười hai chậu hoa kia, thế là lại nhớ tới một chuyện.
“Khoảng thời gian trước có người hỏi trong tiệm còn loại hoa như mẫu đơn lục cúc lần trước không, đáng tiếc trong tiệm hết rồi, nếu không lại là một món hời lớn.” Triệu đại thúc hễ nghĩ đến chuyện này là thấy tiếc nuối.
Thẩm Thi Thanh an ủi: “Hoa mới thì có, ở ngay sân sau, nhưng nhiệm vụ hôm nay là chuyển số đồ sứ này đi, hoa thì để ngày mai hãy chuyển.”
Triệu đại thúc nghe nói có hàng mới thì vô cùng hào hứng, lập tức bắt tay vào việc: “Xem ra lần này Thi Thanh đi thu hoạch được rất nhiều.”
Thẩm Thi Thanh cười cười không nói gì, cũng coi như mặc định, vì cái cớ nàng đi lần này là đi sắm sửa một ít hàng hóa, thực ra nói vậy cũng không sai, nàng chẳng phải đã sắm được ít hàng đó sao.
Lúc Triệu đại thúc chuyển đồ, ông cũng nhìn thấy hai trái dưa hấu kia, trong lòng cũng có nhiều nghi vấn, nhưng cuối cùng không hỏi, dù sao đợi lúc Thi Thanh muốn nói với ông thì tự nhiên sẽ nói.
Rất nhanh đã tới Nhã Xá, có lẽ vì sắp đến ngày lễ nên việc làm ăn ở Nhã Xá rất tốt. Theo lời Triệu đại thúc nói, còn có một số khách từ nơi khác tới, mua rất nhiều đặc sản.
“Thi Thanh, những vị khách phương xa này còn hỏi tiệm chúng ta có thể mở thêm khách điếm không, họ muốn ở lại tiệm mình. Còn có khách ở phòng bao nói nếu có thể kê một chiếc giường lớn trong phòng bao, họ đều nguyện ý nghỉ ngơi ở đây, nhất là nhà xí thì nhận được lời khen ngợi đồng nhất...”
Lại có nhiều khách phương xa đến vậy sao: “Sao đột nhiên lại có nhiều người ngoại địa thế ạ?” Nàng nghĩ tới điều gì đó liền hỏi ra miệng.
“Đó là vì quy mô hội đua thuyền rồng lần này là lớn nhất trong mười năm trở lại đây, có gần một trăm đội tham gia, rất nhiều phủ thành lân cận đều có người tới chuẩn bị xem hội, nhiều khách điếm ở An Bình đều đã kín chỗ rồi.” Triệu đại thúc phấn khởi nói.
Thẩm Thi Thanh lại nghĩ một chút, hình như hôm qua lúc nàng vào thành, trong thành quả thực náo nhiệt hơn nhiều, không ngờ là vì lý do này, không ngờ hội đua thuyền rồng ở đây lại lừng lẫy đến thế.
Vậy thì nàng đúng là nên để người trong tiệm nghỉ một ngày để họ cùng gia đình xem đua thuyền.
Triệu đại thúc bảo Thủy Sinh đến phụ chuyển đồ, Thẩm Thi Thanh đi vào hậu trù trước, Tiểu Cẩn lên lầu hai. Mấy ngày nay Tiết Lễ và Đường Minh Viễn cũng được nghỉ, Tiểu Cẩn liền lên lầu tìm bọn họ.
Trong hậu trù, Triệu đại thẩm và Hàn tẩu hai người đều bận rộn xoay xở được. Thẩm Thi Thanh bảo Thủy Sinh đem hết lễ vật tặng cho Tô nương t.ử để ở đây, còn có dưa hấu cho mọi người trong tiệm.
“Thẩm t.ử, trái dưa hấu này là để cho mọi người ăn, lúc nào mọi người rảnh rỗi thì hãy bổ dưa ra.”
Triệu đại thẩm nghe vậy nhìn trái dưa này cũng hơi thắc mắc không biết rốt cuộc đây là thứ gì, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu nói: “Được, ta biết rồi.”
“Thẩm t.ử, hôm nay có mấy bàn khách đặt phòng bao ạ?” Nhìn thấy trong hậu trù có khá nhiều nguyên liệu nấu ăn.
Triệu đại thẩm vui vẻ nói: “Hôm nay đều kín hết rồi, có hai bàn đặt trước, có hai bàn đặt hôm nay. Hai bàn chỉ gọi mấy món nhắm nhỏ, không phải kiểu đại tiệc, ta với Hương Lan có thể bận rộn lo liệu được.”
Hương Lan chính là Hàn tẩu, nàng vốn họ Vương, chồng họ Hàn nên mọi người đều gọi nàng là Hàn tẩu.
Cả bốn phòng bao đều có người, ước chừng là nhờ ơn hội đua thuyền rồng. Sau đó Thẩm Thi Thanh tự mình lên lầu hai xem mấy cây xanh đã lâu không tưới nước xem thế nào rồi.
Lúc nàng rời đi cũng đã dặn dò Tiêu Lăng và Thủy Sinh cách tưới nước cho bọn chúng. Có đất trong không gian thì tuy không cần lo lắng nhưng cũng phải đi xem một chút.
Nàng đổi nước tưới hoa thành nước Linh tuyền đã pha loãng, chuẩn bị đi tưới hoa.
Mà trong Tống phủ, đó là hai vị hảo hữu nhiều năm không gặp bắt đầu đấu khẩu:
“Tống đại nhân, chẳng phải ngài mời ta tới thưởng hoa sao? Hoa đâu? Mấy thứ hoa cỏ tầm thường ở sân sau nhà ngài mà cũng khiến ta phải lặn lội mấy trăm dặm tới đây, kết quả là cái thứ này à?”
Vị Tống đại nhân này, tự nhiên chính là Tống lão thái gia, người trước đó đã nhờ Thẩm Thi Thanh giúp đỡ chăm sóc hoa.
“Âu Dương huynh, ta làm sao gánh nổi hai chữ đại nhân này, đều đã cáo lão hồi hương rồi. Ta cũng thật sự không lừa huynh, trước đây ta có được mấy chốc hoa quý, nhưng vẫn luôn không nuôi tốt được, giờ đây rốt cuộc ta đã tìm được một người giúp đỡ, ngày hẹn còn chưa tới, huynh đã đến rồi!”
Tống lão thái gia cũng thấy phiền muộn, ông rõ ràng ước định thời gian vừa khéo, ai ngờ đối phương cư nhiên lại đến sớm.
“Huynh đợi thêm chút nữa, lát nữa ta sẽ bảo hạ nhân đi lấy hoa về, hôm nay vừa vặn là ngày đã hẹn.”
Lão nhân họ Âu Dương này đối với lời nói của Tống lão thái gia hiển nhiên là mang thái độ hoài nghi, “Tống huynh, huynh chớ có lấy lệ với ta, lát nữa hạ nhân lại bảo hoa chưa tới, đây chẳng phải là lừa ta sao. Có điều trà ở chỗ huynh quả thực rất tốt, khi ta đi nhớ chia cho ta một ít.”
Tống lão thái gia sao có thể đồng ý, “Huynh nếu muốn uống trà thì đi mua là được, đừng có nhòm ngó đồ của ta. Còn nữa, ta không lừa huynh, hoa đó vốn dĩ hôm nay phải đi lấy, huynh cũng muốn mua trà, hay là chúng ta thuận tiện đi xem một chút?”
Vị lão nhân này nghe đến đó thì lại nảy sinh hứng thú, “Vậy ta sẽ đi mở mang tầm mắt một phen.” Dù sao tiệm đó vị họ Tống này cũng đã nói với ông vài lần, ông quả thực khá hứng thú.
