Chạy Nạn Bị Ruồng Bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 393: Bình Chọn Tranh Vẽ ---
Cập nhật lúc: 19/01/2026 16:24
Tiểu Cẩn thật sự cảm thấy kỳ quái, nó không đi thì y làm sao mà ra ngoài được? Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Tiểu Cẩn thực sự không nhịn nổi nữa.
Y đành phải bước ra từ bóng tối, còn chủ động chào hỏi đứa nhỏ này.
"Đệ còn nhớ ta không? Chính là người đã cứu đệ ở bờ sông hôm nay đó." Nói xong câu này, Tiểu Cẩn cảm thấy dường như có chút không thỏa đáng, lại bồi thêm: "Ta nói vậy không phải để kể công hay đòi báo đáp gì đâu, không có ý gì khác."
Sao nó vẫn cái bộ dạng đó nhỉ? Thôi bỏ đi, nó không biết nói, mình cũng không thèm chấp làm gì, bèn nói tiếp: "Tiểu công t.ử." Xưng hô như vậy chắc không sai đâu, lúc nãy tên kia được gọi là Nhị công t.ử, nhìn đứa nhỏ này bé như vậy, gọi một tiếng tiểu công t.ử chuẩn không cần chỉnh.
Đứa nhỏ gật đầu, dường như rất hài lòng với cách xưng hô này.
"Tiểu công t.ử, ta tới tham gia thi hội của quý phủ, không cẩn thận lạc đường, không biết đệ có biết đi đường nào không?" Tiểu Cẩn nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể hỏi người trước mắt này.
Nhưng không biết có phải là ảo giác của y không, tổng cảm thấy đối phương nghe y nói tới tham gia thi hội, bầu không khí xung quanh dường như có chút thay đổi.
Y cũng chẳng rõ tâm tư đứa nhỏ này thế nào, bèn nói: "Chỉ cho ta một hướng cũng được, lúc nãy ta tự thử đi vài lần, thấy cứ như bị ma đưa lối quỷ dẫn đường ấy." Haiz, y lại lỡ lời rồi, chẳng lẽ lại ví nhà người ta như nhà ma sao?
Nhưng đứa nhỏ vẫn không có phản ứng gì. Ngay lúc y đang tuyệt vọng, nó cuối cùng cũng động đậy, nhưng lại là trực tiếp bỏ đi. Tiểu Cẩn lúc đầu còn ngơ ngác không hiểu gì.
Ai ngờ đứa nhỏ đi được một đoạn lại dừng lại, Tiểu Cẩn lập tức hiểu ra, vội vàng đuổi theo.
"Đa tạ tiểu công t.ử."
Phải nói là ở Tô phủ này vẫn phải đi theo người trong phủ, nếu không bản thân y chắc chắn không thể thoát ra được. Cũng chẳng biết giữa đêm hôm thế này mà tiểu công t.ử này sao có thể thông thạo đường sá như vậy.
Lúc nãy tên Nhị công t.ử gì đó chẳng phải nói nó luôn ru rú trong viện của mình sao, thật là kỳ lạ.
Không để y kịp nghĩ nhiều, y đã nhìn thấy ánh đèn từ xa, còn nghe thấy tiếng người ồn ào, chắc chắn phía trước chính là nơi y ở lúc nãy. Hiện tại nhìn khung cảnh xung quanh, y cuối cùng cũng tìm lại được chút cảm giác quen thuộc.
Lúc này, tiểu công t.ử đã dừng bước.
Tiểu Cẩn cũng rất biết ý: "Đa tạ tiểu công t.ử, đoạn đường còn lại ta tự đi là được." Sau đó nghĩ lại, vẫn nên báo cho đối phương tên của mình, thế mới là người có lễ nghĩa.
"Tại hạ Thẩm Thế Cẩn."
Tiểu công t.ử thế mà lại gật đầu, rồi xoay người rời đi.
Tiểu Cẩn thầm nghĩ sao nó không ra phía trước tìm mấy hạ nhân đưa nó về, nhưng nghĩ lại thấy lúc nãy nó dẫn mình tới đây, đường sá vô cùng thông thuộc nên chắc không sao.
Đối phương đã đi rồi, Tiểu Cẩn vội vàng đi về phía trước, trở lại vị trí của mình, còn bị một thư sinh bên cạnh cười nhạo một trận.
"Vị huynh đài này đi hơi lâu đấy nhé."
Tiểu Cẩn nhân cơ hội này hỏi xem thi hội đã tiến triển tới mức nào rồi: "Đừng nhắc nữa, 'tam cấp' này đâu phải người thường chúng ta có thể khống chế được, nên ta phải vội vàng quay lại ngay đây. Không biết lúc nãy thi hội có chuyện gì thú vị không?"
Người này cũng là kẻ thích đưa chuyện, có lẽ cũng muốn khoe khoang một chút, bèn nói: "Lúc nãy những bài thơ chúng ta nộp lên, những bài đoạt giải đầu bảng đã được công bố rồi. Các tác giả của những bài thơ đó đều đã ra trình diện một phen. Phải thừa nhận là đệ và ta so với bọn họ vẫn còn kém xa lắm."
Giọng điệu người này cũng đầy vẻ tiếc nuối, xem ra thơ của gã không có tên trên bảng vàng, nhưng điều này cũng nằm trong dự tính.
Thế là y cảm thán một câu: "Xem ra ta thật không may mắn, không được chứng kiến cảnh tượng đó."
Lúc này nam nhân kia lại nói: "Cũng không hẳn là hết cơ hội, thi hội lần này không chỉ so thơ mà còn so họa (tranh). Tranh vừa mới được thu lên, kết quả vẫn chưa có, chúng ta cứ xem có cơ hội được danh gia nào chỉ điểm vài câu không."
Tranh? Tiểu Cẩn nghĩ thầm mình lúc nãy không tham gia, chắc chẳng liên quan gì tới mình, bèn hỏi thêm: "Vẽ cái gì?"
"Đệ không biết sao? Ta thấy có hạ nhân mang một bức họa từ bàn của đệ đi rồi mà." Lời của người này chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang. Cái gì? Tranh của y?
Đột nhiên y sực nhớ ra, y cầm nhầm bức họa của Tiểu Uyển, lúc nãy đi tịnh xá không tiện mang theo nên đều để trên bàn trước mặt.
Hạ nhân Tô phủ này cũng thật là, y không có ở đây, ngay cả cuộc thi này cũng không biết, vậy mà lại mang đồ của y đi. Đây là thao tác thần kỳ gì vậy, thật là không thể tin nổi.
Người kia thấy thần sắc y có chút quái dị, còn tưởng y đang lo lắng không biết có đoạt giải không, bèn an ủi: "Huynh đài không cần lo lắng quá, cứ từ từ chờ đợi là được, nào, tiếp tục dùng trà."
Tiểu Cẩn chỉ có thể duy trì vẻ bình tĩnh, lại hỏi: "Sau này những bức họa này có trả lại cho chúng ta không?"
"Nếu là bài bị loại, tự nhiên sẽ vật quy nguyên chủ. Nếu may mắn được chọn, đó là vinh dự to lớn, trả lại hay không không còn quan trọng nữa."
Tiểu Cẩn lúc này tâm tình phức tạp, vừa muốn bức họa của Tiểu Uyển được người khác công nhận, nhưng lại vừa sợ hãi. Dù sao hiện tại trong mắt người Tô phủ, đây là do y vẽ, vạn nhất trúng tuyển, chẳng phải y trở thành kẻ trộm sao.
Tiểu Cẩn uống trà mà lòng không yên, sau đó phải gượng ép bản thân trấn tĩnh lại.
Mà ở phía trước nhất của thi hội này, người ta còn đặc biệt dựng một cái đình lớn, lúc này bên trong đang tiến hành bình chọn tranh.
Âu Dương Cung đang ở bên trong, trông y có vẻ như tâm trạng không được tốt lắm.
Âu Dương Cung cảm thấy mình nên nghe lời Tống lão đầu, bởi vì thi hội này thật sự quá tẻ nhạt. Những bài thơ kia trong mắt y đa phần đều đầy vẻ máy móc, thỉnh thoảng mới có một tác phẩm khá nhưng lại quá ít ỏi.
Y cũng không mấy lạc quan về tiền đồ sau khi thư viện xây xong, điều đó càng khiến y đau đầu, nếu học t.ử ở An Bình đều như thế này cả.
Tuy nhiên cũng không thể quơ đũa cả nắm, dù sao trình độ học t.ử ở thi hội cũng chưa chắc đại diện được cho tất cả, y chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Khó khăn lắm mới xem xong thơ, giờ lại tới bình chọn họa tác, y cảm thấy đầu mình sắp nổ tung rồi.
"Âu Dương tiên sinh, làm phiền ngài rồi." Tô Sĩ Thuyên nịnh nọt nói.
"Tô đại nhân không cần đa lễ, chúng ta cùng xem những bức họa này đi." Y làm một động tác mời.
Nhưng nhìn những bức họa này, Âu Dương Cung lại càng thêm sầu não, họa tác này còn khiến y đau đầu hơn.
Xung quanh còn có người trưng cầu ý kiến của y: "Âu Dương tiên sinh, ngài là bậc thầy về hội họa, xem xem có ai có thể lọt vào mắt xanh của ngài không, đó hẳn là vinh dự to lớn."
Âu Dương Cung chỉ cười không nói, chẳng thốt ra lời nào.
Tiếp tục xem tranh, y vẫn xem xét những bức họa này một cách nghiêm túc, dù sao đây cũng là phương diện y giỏi nhất, cũng muốn xem có mầm non hội họa nào tốt không.
