Chạy Nạn Bị Ruồng Bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 49: Đỉa, Cá Hoa Lúa ---

Cập nhật lúc: 19/01/2026 13:19

Ngày hôm sau, Thẩm Thi Thanh đã gọi đệ đệ muội muội dậy từ lúc trời còn chưa sáng. Thẩm Cẩn vẫn còn ngái ngủ, hoàn toàn quên mất lời tuyên bố hùng hồn trước đó.

“Dậy thôi, sao nào, Tiểu Cẩn của chúng ta đã quên lời hứa ngày hôm qua rồi à.” Thẩm Thi Thanh vừa bưng bữa sáng tới, hôm nay nàng đặc biệt nấu mì thịt bò.

Đây không phải là mì bò kho trong mì ăn liền mà là mì thịt bò thật sự, thịt bò trong không gian của Thẩm Thi Thanh vẫn còn một ít chưa dùng hết.

Chỉ có lần trước làm thịt bò khô là dùng nhiều một chút, mới qua một hai tháng, thịt bò vẫn còn dư.

Thẩm Thi Thanh còn dặn dò đệ đệ muội muội thay quần áo cũ, đội nón lá, Thẩm Thi Thanh đã ăn xong mì từ sớm.

Trong lúc đệ đệ và muội muội ăn mì, trước tiên nàng đi pha một ít nước dâu tằm, lấy thêm một ít trái cây, lát nữa chắc chắn sẽ rất khát.

Bữa trưa Thẩm Thi Thanh cũng chuẩn bị trước một vài món khai vị, tiêu hao thể lực chắc chắn phải ăn món mặn một chút, nếu không thanh đạm quá sẽ không có cảm giác ngon miệng.

Thẩm Cẩn ngoại trừ lúc mới ngủ dậy có lười biếng một chút, sau khi tỉnh táo lại thì rất nhanh ch.óng rửa mặt thay quần áo, ăn mì cũng đang đua với muội muội xem ai ăn nhanh hơn.

Lúc rạng đông, ba chị em đã chuẩn bị ra đồng, trước tiên đi đến ruộng mạ.

Thẩm Thi Thanh lấy một nắm cỏ khô lớn để trên bờ, xuống ruộng làm mẫu cho Thẩm Cẩn và Tiểu Uyển một lượt.

“Nhớ kỹ, cẩn thận mà nhổ, đừng làm đứt phần rễ, nhổ được chừng này thì dùng cỏ khô buộc chúng lại, rễ hướng xuống dưới rồi ném trực tiếp vào ruộng là được.”

Trong lúc nói chuyện, tay Thẩm Thi Thanh cũng không ngừng lại, một nắm mạ đã được buộc xong, ném vào ruộng nước.

Thẩm Cẩn thì thấy khá dễ dàng, thầm nghĩ cái này chẳng phải giống như nhổ cỏ sao, Tiểu Uyển cũng xem hiểu rồi, cũng thấy không khó.

“Đại tỷ, chúng đệ biết rồi.” Thẩm Cẩn nhổ một cây mạ ở gần đó, kết quả dùng lực quá mạnh, trực tiếp làm đứt mà không nhổ được rễ.

Thẩm Thi Thanh vẻ mặt bất lực, may mà Thẩm Cẩn lập tức nhổ lại một nắm khác, lần này xem như tạm được.

Tiểu Uyển lúc này bồi thêm một nhát, nàng đưa nắm mạ mình vừa nhổ cho đại tỷ xem, phàm là chuyện gì cũng sợ so sánh.

Thẩm Thi Thanh phát hiện ra, Thẩm Cẩn tuy có chút thông minh vặt nhưng khuyết điểm lớn nhất chính là tính khí quá nóng nảy, đôi khi thật sự không thể tĩnh tâm lại được.

Đợi đến lúc đi học có lẽ vấn đề này sẽ càng rõ rệt hơn, nàng đợi lúc bận xong phải rèn luyện lại tính cách của hắn mới được.

Tiểu Uyển thì giống như một đứa trẻ hiếu kỳ: “Đại tỷ, lát nữa là mang những cây mạ này cấy vào đám ruộng kia phải không ạ?”

“Đúng vậy, đến lúc đó rễ của những cây mạ này sẽ đ.â.m ra thêm nhiều rễ khác, đợi qua hai ba tháng là chúng ta có thể được ăn gạo do chính tay mình trồng rồi.”

Không biết gạo mình tự trồng có thơm hơn không, nhưng cảm giác hạnh phúc chắc chắn là tràn đầy.

Ba người cùng nhổ mạ tốc độ cũng khá nhanh, mặc dù về sau Thẩm Cẩn luôn miệng nói không chịu nổi nữa, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng.

“Đại tỷ——, chân muội có thứ gì đó, muội không gỡ nó ra được.”

Đột nhiên Tiểu Uyển đáng thương gọi Thẩm Thi Thanh, Thẩm Thi Thanh vội vàng từ dưới bùn nước đi về phía nàng, Thẩm Cẩn nghe thấy tiếng động cũng đi theo qua.

“Không sao, Tiểu Uyển là chân nào, muội nhấc lên trước để đại tỷ xem xem.”

Thẩm Thi Thanh bảo Tiểu Uyển nhấc chân lên, liền phát hiện trên bắp chân trắng nõn của muội muội có một sinh vật vốn là ác mộng thời thơ ấu của nàng — đỉa.

Trên bắp chân Tiểu Uyển còn vương lại chút vệt m.á.u, chắc là do muội muội muốn dùng sức dứt nó ra mà thành.

Giống đỉa này không thể dùng bạo lực đối kháng, nếu không nó sẽ càng bám c.h.ặ.t lấy không buông.

Thẩm Thi Thanh vốn chẳng lạ gì sinh vật này, nàng trấn an: “Không sao đâu, để đại tỷ xử lý cho. Thứ này cũng giống con người vậy, sợ nhất là ngứa, dùng mạ gãi gãi là nó tự khắc rụng xuống thôi.”

Thẩm Thi Thanh dùng mạ quét nhẹ qua bắp chân Tiểu Uyển, chỉ thấy con đ*a vừa rồi còn bám c.h.ặ.t cứng đã rơi xuống đất.

Sắc mặt trắng bệch của Tiểu Uyển lúc này mới khôi phục lại bình thường, nhưng trong lòng vẫn còn ám ảnh, khi nhổ mạ thỉnh thoảng lại duỗi chân ra kiểm tra một chút.

Lúc này Tiểu Cẩn mới tìm được cơ hội để trêu chọc muội muội, nhằm báo thù chuyện bị cười nhạo lúc nãy.

“Chỉ là một con sâu nhỏ mà đã dọa muội thành ra thế này…” Đang nói nửa chừng, hắn bỗng khựng lại, bởi vì hắn phát hiện bắp chân mình dường như cũng có cảm giác dính dớp.

Ngay sau đó là một cơn đau truyền đến, hắn lập tức duỗi chân ra, học theo cách của đại tỷ mà quét quét con trùng kia đi.

Cảnh tượng này khiến Thẩm Thi Thanh và Tiểu Uyển đứng bên cạnh chứng kiến mà cạn lời, thật đúng là ứng với câu “vừa yếu vừa ham chơi”.

Cứ như vậy, trải qua những chuyện vặt vãnh đó, mất hơn một canh giờ bọn họ mới nhổ được một nửa số mạ. Thẩm Thi Thanh ước tính hôm nay chỉ có thể cấy được bấy nhiêu thôi.

“Hai đứa lên trên nghỉ ngơi trước đi, để đại tỷ thu số mạ này vào pháp bảo, rồi đem chúng rải vào ruộng nước kia.”

Tiểu Cẩn và Tiểu Uyển tìm một chỗ râm mát ngồi xuống, lúc này mới thấy lưng mỏi nhừ, nhưng thấy đại tỷ vẫn còn đang lao động dưới ruộng, hai đứa nhỏ không khỏi cảm thán.

Thẩm Thi Thanh thu mạ vào không gian trước, sau đó nàng đi tới một mảnh ruộng khác, đem từng bó mạ rải xuống ruộng theo khoảng cách nhất định.

Sắp xếp xong xuôi, nàng mới gọi đệ muội xuống, chuẩn bị cho bước cuối cùng là cấy mạ.

Thẩm Thi Thanh làm mẫu cho hai đứa nhỏ trước một lần: “Nhìn cho kỹ nhé, không phải cứ cắm thẳng tuột xuống như cắm đũa đâu, làm vậy thì rễ mạ không bám được vào bùn. Hơn nữa phải cấy hai ba cây một lúc, không được quá nhiều cũng không được quá ít. Mạ gầy thì cấy nhiều cây hơn, mạ tốt thì một hai cây là đủ.”

Nàng vừa giải thích động tác, vừa căn dặn những điều cần lưu ý.

Thẩm Thi Thanh bảo đệ muội phải cầm lấy phần gốc, cắm xéo vào bùn, sau đó mới chỉnh cho ngay ngắn lại.

Làm như vậy mạ vừa không bị đổ, rễ lại được cắm sâu vào lòng đất.

Thanh mẫu xong, nàng giống như một vị tiên sinh kiểm tra bài vở, bảo hai huynh muội mỗi người cấy thử vài cây cho nàng xem.

Lần này nghe giọng điệu nghiêm túc của đại tỷ, Tiểu Cẩn không dám tham nhanh, thành thành thật thật cấy vài cây, miễn cưỡng coi như đạt yêu cầu.

Tiểu Uyển thì khỏi phải nói, nàng lúc nào cũng khiến Thẩm Thi Thanh yên tâm.

Ba chị em tiếp tục làm việc, Thẩm Thi Thanh chọn cách nàng và Tiểu Uyển cấy hai bên, Tiểu Cẩn cấy ở giữa, như vậy có thể ngăn được việc đệ ấy cấy lệch hàng.

Thấy mặt trời ngày càng gắt, Thẩm Thi Thanh bèn dừng tay, cùng đệ muội lên bờ.

Nàng tìm một chỗ râm mát, trải một tấm chiếu trúc rồi cả ba cùng ngồi bệt xuống đất, Tiểu Cẩn vừa ngồi xuống đã nằm vật ra.

Thẩm Thi Thanh biết đệ ấy đã mệt lử nên cứ để đệ ấy nghỉ ngơi.

“Tiểu Uyển có mệt không? Chiều nay đợi mặt trời dịu bớt chúng ta lại làm tiếp, vẫn còn kịp.” Sợ Tiểu Uyển cố quá không dám nói, Thẩm Thi Thanh chủ động hỏi trước.

“Đại tỷ, muội không sao, nghỉ một lát là được, chỉ là thấy hơi đói thôi.” Tiểu Uyển thẹn thùng cười nói.

Vừa nghe Tiểu Uyển nói đói, Thẩm Thi Thanh lấy ra một chiếc bàn thấp, đem những món ăn trong không gian ra ngoài. Đó là một bát cá khô xào, một đĩa dưa chuột đập dập, một món thịt xào ớt và cải thảo.

Nhìn thấy cá khô, Thẩm Thi Thanh nhìn lại mảnh ruộng mới cấy chưa được một phần tư, chợt nhớ tới một phương pháp vừa nuôi cá vừa trồng lúa ở kiếp trước — Cá đồng hoa lúa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chạy Nạn Bị Ruồng Bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 50: Chương 49: Đỉa, Cá Hoa Lúa --- | MonkeyD