Chạy Trốn Khỏi Thiếu Soái Quân Phiệt - Chương 23: Hổ Trướng Đàm Binh
Cập nhật lúc: 16/04/2026 15:05
Khi Cố Thiếu Khanh đến, trời âm u.
Mây xám chì giăng rất thấp, trong gió mang theo mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g và bụi đất. Tôi đang ngồi trong lều nhìn trời, đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến một trận xôn xao.
Tiếng vó ngựa. Rất nhiều tiếng vó ngựa.
Tôi tò mò, đi ra ngoài lều.
Rồi liền nhìn thấy đội quân đó.
Mấy chục kỵ binh, toàn là ngựa cao lớn, người trên ngựa mặc áo ngắn màu đen, thắt lưng phồng lên – là s.ú.n.g. Họ dừng lại ở cửa doanh trại, đối đầu với binh lính canh gác.
Phía trước đội quân, một người lật mình xuống ngựa.
Trường sam màu xám khói, khoác ngoài một chiếc áo gi lê màu trắng ánh trăng, tóc chải gọn gàng, mày mắt như vẽ.
Cố Thiếu Khanh. Là anh ta.
Anh ta đứng đó, ngẩng đầu nhìn cờ hiệu ở cửa doanh trại, rồi lại nhìn những binh lính đang đối mặt với kẻ thù như lâm đại địch, cười.
Nụ cười đó, phong lưu, vô lại, và còn có một sự thong dong tự nhiên.
“Xin làm phiền,” giọng anh ta không cao, nhưng rõ ràng lọt vào tai mỗi người, “thông báo một tiếng, nói Cố Thiếu Khanh đến thăm, tìm Tống tiểu thư bàn chuyện làm ăn.”
Binh lính canh gác nhìn nhau.
Đúng lúc này, phía sau tôi truyền đến một giọng nói.
“Cho anh ta vào.”
Tô Chí Thành.
Tôi không biết anh đứng sau tôi từ lúc nào. Giọng anh rất bình thản, nhưng dưới sự bình thản đó, có thứ gì đó đang cuộn trào.
Lính canh nhường đường.
Cố Thiếu Khanh bước vào.
Anh ta đi qua những cái lều, đi qua những binh lính đang nhìn chằm chằm vào anh ta, từng bước một, đi đến trước mặt tôi.
Anh ta nhìn tôi một cái trước.
Ánh mắt đó, dừng lại một thoáng trên vết tích vẫn chưa biến mất trên cổ tôi.
Rồi anh ta cười, quay về phía người phía sau tôi.
“Tô Thiếu soái, đã làm phiền rồi.”
Tô Chí Thành không nói.
Anh chỉ tiến lên một bước.
Chặn giữa tôi và Cố Thiếu Khanh.
Động tác đó rất tự nhiên, tự nhiên như một con sói bảo vệ lãnh địa của mình.
Cố Thiếu Khanh nhìn động tác của anh, quạt phe phẩy.
“Tô Thiếu soái không cần căng thẳng,” anh ta thản nhiên nói, “hôm nay tôi đến để bàn chuyện làm ăn, không phải đến để cướp người.”
“Cướp?” Tô Chí Thành mở miệng, giọng thấp đến mức như bị ép ra từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c, “Cậu cướp được sao?”
Cố Thiếu Khanh nhướng mày.
“Không cướp được.” Anh ta thẳng thắn thừa nhận, “Vậy nên đến để bàn.”
Anh ta vòng qua Tô Chí Thành, nhìn tôi.
“Tống tiểu thư, tài liệu lần trước gửi đến Vân Thường, cô đã xem xong chưa?”
Tôi gật đầu. Mang theo một chút run sợ, tại sao lại phải nhắc đến chuyện này trước mặt Tô Chí Thành, sợ anh không biết sao.
“Xem xong rồi.” Ánh mắt liếc thấy khuôn mặt cực kỳ đen của Tô Chí Thành, tôi cứng đầu nói.
“Thấy thế nào?”
Tôi suy nghĩ một chút. Còn hỏi gì nữa, nhưng vẫn thành thật nói.
“Rất tốt.” Tôi nói, “Rất tốt.”
Mắt anh ta sáng lên một chút.
“Vậy những thứ tôi mang đến hôm nay,” anh ta lấy ra một chồng tài liệu từ trong n.g.ự.c, “cô có thể sẽ thích hơn.”
Anh ta đi tới, đưa tài liệu cho tôi.
Tô Chí Thành không ngăn cản.
Nhưng anh đứng bên cạnh, đôi mắt đó vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Cố Thiếu Khanh.
Như đang nhìn một con mồi có thể lao tới bất cứ lúc nào.
Tôi nhận lấy tài liệu, mở ra.
Là thiệp mời.
Bằng tiếng Pháp, tiếng Trung, một chồng dày. Trên đó in tên một tiệm thời trang cao cấp ở Paris – không phải loại thương hiệu đại chúng, mà là một tiệm lâu đời chuyên phục vụ giới quý tộc và người giàu có.
“Tiệm thời trang ‘La Vigne’ này,” Cố Thiếu Khanh chỉ vào một trang trong đó, “rất nổi tiếng ở Paris. Mỗi mùa xuân họ đều tổ chức salon riêng, chỉ mời những khách hàng quý tộc nhất. Người mẫu đi lại trong salon trình diễn các tác phẩm mới, khách hàng ngồi trên ghế sofa, uống champagne, từ từ lựa chọn.”
Anh ta dừng lại, nhìn tôi.
“Họ muốn mời cô tham gia salon năm nay.”
Tim tôi lỡ mất một nhịp.
“Mời tôi? Tham gia salon của họ?”
“Không chỉ tham gia.” Cố Thiếu Khanh cười, “Là trình diễn tác phẩm của cô.”
Anh ta rút ra một tờ giấy khác từ trong tài liệu.
“Họ đã xem ảnh những chiếc sườn xám của cô, rất hứng thú. Muốn cô mang vài tác phẩm qua, trình diễn tại salon của họ.”
Anh ta nhìn tôi.
“Tống tiểu thư, Vân Thường của cô, có thể bước vào giới cao cấp nhất của Paris.”
Tôi đứng đó, nghe những lời này. Tim đập rất nhanh. Không phải rung động.
Là thứ khác.
Là sự chấn động khi được người khác nhìn thấy.
Là có thể làm sự nghiệp tốt hơn.
Giới cao cấp nhất của Paris.
Những công tước phu nhân, phu nhân chủ ngân hàng, tiểu thư quý tộc, ngồi trên ghế sofa, uống champagne, xem tác phẩm của tôi.
Tay tôi hơi run.
“Cố công t.ử –” Tôi mở miệng.
“Cứ gọi Thiếu Khanh.” Anh ta ngắt lời tôi.
…
Đôi mắt anh ta cong cong.
“Những thứ này,” tôi nói, “anh làm cách nào mà có được?”
Anh ta phe phẩy quạt.
“Cha tôi là Bộ trưởng Giao thông.” Anh ta nói, giọng nhẹ bẫng, như đang nói hôm nay thời tiết đẹp, “Bên Paris, vừa hay có mấy người bạn cũ của ông ấy. Ông chủ tiệm thời trang đó, nợ ông ấy một ân tình.”
Anh ta dừng lại, nhìn Tô Chí Thành.
“Thêm nữa, tôi là người, khá biết cách làm việc.”
Tô Chí Thành không nói.
Nhưng ánh mắt anh, trầm xuống.
Cha của Cố Thiếu Khanh là Bộ trưởng Giao thông.
Quản lý toàn bộ đường sắt, đường bộ, đường thủy của cả nước.
Đó là nhân vật thực sự lớn.
Khác với loại quân phiệt như Tô gia, là một loại quyền lực khác – của chính phủ, hợp pháp, và kết nối với quốc tế.
Không trách anh ta dám dẫn theo mấy chục người, nghênh ngang xông vào doanh trại quân đội.
Không trách anh ta đứng trước mặt Tô Chí Thành, vẫn có thể cười thong dong như vậy.
“Tô Thiếu soái,” Cố Thiếu Khanh quay sang anh, “anh đừng hiểu lầm. Tôi không đến để đào góc tường.”
Tô Chí Thành nhìn anh ta.
“Vậy cậu đến làm gì?”
“Đến gửi thiệp mời.” Cố Thiếu Khanh nói, “Tiện thể hỏi Tống tiểu thư, có hứng thú đi Paris mở mang tầm mắt không.”
Anh ta dừng lại.
“Nếu anh bằng lòng, cũng có thể đi cùng. Bên Paris, tôi có mấy căn nhà, có thể tiếp đãi.”
Mắt Tô Chí Thành nheo lại.
“Đi Paris?” Mở mang tầm mắt?
“Phải.” Cố Thiếu Khanh cười, “Bờ sông Seine, cafe Bờ Trái, Đại lộ Champs-Élysées. Tô Thiếu soái chưa từng đi đúng không? Có thể đi xem.”
Tô Chí Thành không nói.
Có thứ gì đó trong đôi mắt đó đang cuộn trào.
Anh lạnh nhạt mở miệng: “Cố Thiếu Khanh nhìn một chút cảnh phương Tây là mở mang tầm mắt sao? Vậy tầm mắt của cậu thật sự không ra sao cả.”
“Tống Thiến.” Anh gọi tôi.
“Em muốn đi?”
Tôi lại sững sờ.
Anh hỏi tôi có muốn đi không.
Không phải mệnh lệnh, không phải ngăn cản, không phải “em là người phụ nữ của tôi không được đi”.
Anh hỏi – em muốn đi?
“Tô Chí Thành…” Tôi mở miệng.
“Trả lời tôi.” Anh nói.
Giọng anh rất bình thản.
Nhưng dưới sự bình thản đó, có thứ gì đó đang run rẩy.
Tôi nhìn anh.
Nhìn đôi mắt đó của anh.
“Tôi…” Tôi mở miệng.
Chưa nói hết.
Tô Chí Thành đột nhiên đưa tay.
Từ tay tôi, rút lấy chồng tài liệu đó.
Anh cúi đầu, lật vài trang.
Rồi anh ngẩng đầu, nhìn Cố Thiếu Khanh.
“Cố Thiếu Khanh.” Anh nói.
“Ừm?”
“Cậu có biết đây là chỗ nào không?”
Cố Thiếu Khanh sững sờ.
“Doanh trại quân đội.” Anh ta nói.
“Phải.” Tô Chí Thành nói, “Doanh trại quân đội.”
Anh giơ chồng tài liệu đó lên.
“Ở đây mỗi ngày đều có binh lính thao luyện, mỗi ngày đều có quân tình truyền đến, mỗi ngày đều có thể nhận được mệnh lệnh – ra tiền tuyến.” Hoặc xảy ra giao tranh nhỏ, xảy ra một số thương vong.
Giọng anh trầm xuống. Cố Thiếu Khanh làm sao cũng có thể nghe ra lời đe dọa trong giọng điệu.
Cố Thiếu Khanh cười, Tô Thiếu soái tôi đã dám đến thì không sợ, tôi chỉ bàn chuyện làm ăn, Tô Thiếu soái đã muốn đẩy tôi vào chỗ c.h.ế.t có phải quá không tự tin rồi không.
“Ồ?” Tô Chí Thành cười lạnh.
Tô Chí Thành quay sang anh ta.
Ánh mắt đó, lại biến thành lưỡi d.a.o.
“Cố Thiếu Khanh.” Anh nói.
“Ừm?”
“Thiệp mời, tôi nhận rồi.”
Mắt Cố Thiếu Khanh sáng lên một chút.
“Vậy thì –”
“Nhưng cô ấy không đi được.”
Nụ cười của Cố Thiếu Khanh cứng đờ.
“Cái gì?”
Tô Chí Thành giơ chồng tài liệu đó lên.
Trước mặt Cố Thiếu Khanh.
Trước mặt tôi.
Xé nát.
“Xoẹt –”
Tiếng giấy xé rách, ch.ói tai như d.a.o cắt.
Một tờ. Hai tờ. Ba tờ.
Những tấm thiệp mời bằng tiếng Pháp, tiếng Trung, một chồng dày đó, biến thành những mảnh vụn, bay lả tả xuống đất.
“Tô Chí Thành!” Tôi xông lên muốn giật lại.
Anh nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi.
Lực đạo lớn như gọng kìm sắt.
“Tô Chí Thành anh điên rồi!”
Anh không để ý đến tôi.
Anh chỉ nhìn Cố Thiếu Khanh.
Trong đôi mắt đó, không có lửa.
Chỉ có băng.
“Cố Thiếu Khanh,” anh nói từng chữ một, “cậu nghe cho rõ.”
Cố Thiếu Khanh đứng đó, sắc mặt thay đổi.
“Tống Thiến là vợ tôi. Một ngày chưa ly hôn, một ngày vẫn là.”
“Cô ấy muốn đi Paris, được thôi.”
“Nhưng không phải đi cùng cậu.”
Giọng anh trầm xuống.
“Không phải bây giờ.”
Cố Thiếu Khanh nhìn anh.
“Tô Thiếu soái,” anh ta nói, nụ cười phong lưu vô lại đó đã biến mất, “anh đang thay cô ấy quyết định sao?”
“Phải.” Tô Chí Thành nói.
Chỉ một chữ.
Thẳng thắn.
Lông mày Cố Thiếu Khanh nhíu lại.
“Tô Thiếu soái, Tống tiểu thư không phải là vật phụ thuộc của anh. Cô ấy muốn làm gì, nên do chính cô ấy quyết định.”
Tô Chí Thành nhìn anh ta.
“Tôi biết.” Anh nói.
“Vậy anh đây là –”
“Tôi đây là đang bảo vệ cô ấy.”
Giọng anh rất bình thản.
“Cố Thiếu Khanh, cậu có biết tình hình bên ngoài bây giờ thế nào không?”
Cố Thiếu Khanh không nói.
“Người Nhật có thể đ.á.n.h tới bất cứ lúc nào. Đường biển có thể bị cắt đứt bất cứ lúc nào. Paris dù xa, cũng là nơi chiến hỏa có thể lan tới.”
Anh dừng lại.
“Cậu để cô ấy đi bây giờ, vạn nhất xảy ra chuyện, ai chịu trách nhiệm?”
Sắc mặt Cố Thiếu Khanh thay đổi một chút.
“Tô Thiếu soái –”
“Cậu chịu trách nhiệm?” Tô Chí Thành ngắt lời anh ta, “Cậu chịu nổi sao?”
Cố Thiếu Khanh không nói.
Tô Chí Thành buông cổ tay tôi ra.
Anh quay người, nhìn tôi.
Vẻ băng giá trong đôi mắt đó, tan đi một chút.
“Tống Thiến.” Anh gọi tôi.
Tôi không nói.
Chỉ nhìn anh.
Nhìn người vừa nãy đã xé nát giấc mơ của tôi.
“Em hận tôi sao?” Anh hỏi.
Tôi sững sờ.
“Cái gì?”
“Hận tôi.” Anh nói, “Đã xé thiệp mời của em.”
Tống Thiến, “Đợi đ.á.n.h xong trận.” Anh nói, “Đợi người Nhật rút lui.”
Giọng anh rất thấp.
“Đợi đến khi tôi có thể đi cùng em.”
Mắt tôi lại nóng lên.
“Anh nói gì?”
Anh buông tôi ra.
Nhìn vào mắt tôi.
“Tôi nói,” anh nói từng chữ một, “đợi đến khi tôi có thể đi cùng em.”
“Đến lúc đó, em muốn đi đâu, thì đi đó.”
Anh dừng lại.
“Paris. London. New York. Bất cứ đâu.”
“Tôi sẽ đi cùng em.”
Tôi đứng đó, nghe những lời này.
Có thứ gì đó trong lòng, đang khẽ tan chảy.
Anh đã xé thiệp mời của tôi.
Anh trước mặt Cố Thiếu Khanh, xé chúng thành từng mảnh vụn.
Nhưng anh cũng nói –
Đợi đ.á.n.h xong trận.
Đợi đến khi anh có thể đi cùng tôi.
Cố Thiếu Khanh bên cạnh ho khan một tiếng.
“Hai vị,” anh ta phe phẩy quạt, “món cẩu lương này, tôi ăn gần đủ rồi.”
Anh ta nhìn tôi.
“Tống tiểu thư, thiệp mời tôi còn một bản.”
Tôi sững sờ.
Ánh mắt Tô Chí Thành cũng thay đổi.
“Cái gì?”
Cố Thiếu Khanh từ trong n.g.ự.c lại lấy ra một chồng tài liệu.
Y hệt.
“Bản vừa nãy là bản sao.” Anh ta cười, nụ cười phong lưu vô lại đó lại quay về, “Bản gốc ở đây.”
Anh ta nhìn Tô Chí Thành.
“Tô Thiếu soái, những lời anh vừa nói, tôi đã nghe thấy.”
Anh ta dừng lại.
“Tô tiểu thư, không cần đợi đ.á.n.h xong trận, đợi Tô Thiếu soái đi cùng cô. Muốn đi, tấm thiệp mời này lúc nào cũng có hiệu lực. Bản gốc tôi sẽ mang đi, lúc nào cũng sẵn lòng chờ đợi.”
“Tống tiểu thư,” anh ta nhìn tôi, “hãy trở thành chính mình, tự do là quyến rũ nhất.” Anh ta phe phẩy quạt, quay người đi về phía ngựa của mình.
Đi được mấy bước, dừng lại.
Không quay đầu.
“Tô Thiếu soái.”
Tô Chí Thành không đáp.
“Sống tốt nhé.” Cố Thiếu Khanh nói, “Sống mới có tương lai.” Khóe môi châm biếm.
Anh ta lật mình lên ngựa.
Dẫn theo mấy chục người của mình, nghênh ngang bỏ đi.
Bụi đất bay mù mịt.
Tiếng vó ngựa dần xa.
Mấy phó quan bên cạnh Tô Chí Thành ánh mắt như muốn ăn thịt người.
Thiếu soái! Tôi xin lệnh g.i.ế.c c.h.ế.t cái thằng nhóc không biết trời cao đất dày này.
Tô Chí Thành lạnh nhạt nói, dẫn một doanh theo sau, đ.á.n.h gãy hai chân anh ta, nhưng người không được c.h.ế.t. Để anh ta ngồi xe lăn đi cái mẹ kiếp sông Seine của anh ta.
Trong chớp mắt bụi đất bay mù mịt, kỵ binh doanh gầm thét đuổi theo. Trời ơi, đừng như vậy, Tô Chí Thành! Tôi gọi anh.
Phải như vậy.
Lát nữa tìm em tính sổ! Tô Chí Thành hằn học nói.
Cửa doanh trại quân đội, lại yên tĩnh.
