Chê Nhà Tôi Nghèo Nên Không Mời Dự Tiệc, Tôi Lập Tức Khóa Thẻ - Chương 9
Cập nhật lúc: 09/09/2026 17:02
Nói thật, trước khi làm chuyện này, tôi đã nghĩ tới tất cả giới hạn.
Không thể gây phiền phức cho bố mẹ.
Không thể để người khác nắm được sơ hở.
Không thể vì nhất thời nóng giận mà khiến gia đình vướng vào thị phi.
Vì vậy tôi đã tra quy định liên quan, xác nhận người đứng tên thẻ phụ có quyền ngừng sử dụng bất cứ lúc nào.
Hợp pháp, hợp quy định, hợp lý.
Ngày khóa thẻ là thứ Sáu.
Mười giờ sáng, tôi ngồi trước bàn học trong phòng ngủ, dùng ứng dụng ngân hàng của mẹ hoàn thành thao tác.
Hệ thống hiển thị rõ:
Thẻ đã ngừng sử dụng, không ảnh hưởng đến các tài khoản khác đứng tên chủ thẻ chính.
Tôi nghĩ một lát rồi chụp lại màn hình.
Không phải để khoe.
Là để phòng trường hợp cần dùng.
Một khi gia đình này trở mặt, loại mũ nào họ cũng có thể chụp lên đầu người khác.
Làm xong, tôi đứng dậy đi ra ban công.
Mẹ đang ngồi trên chiếc ghế thấp nhặt rau, ánh nắng chiều phủ lên người bà, nhuộm mái tóc thành màu nâu hạt dẻ nhạt.
Nghe tôi đi ra, bà quay lại cười:
“Hôm nay muốn ăn gì? Mẹ nấu cho.”
Tôi ngồi xổm xuống, phụ bà nhặt đậu cô-ve.
Đậu còn non, bẻ một cái là gãy, phát ra tiếng giòn.
“Mẹ, con khóa thẻ rồi.”
Tôi nói.
Tay bà dừng lại, quay sang nhìn tôi.
Tôi cứ nghĩ bà sẽ tức giận hoặc lo lắng.
Nhưng không.
Bà chỉ nhìn tôi rất lâu, sau đó nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.
“Khóa thì khóa đi.”
Bà nói.
“Trước sau gì cũng phải có ngày này.”
Tôi hơi bất ngờ:
“Mẹ đã muốn khóa từ trước?”
Mẹ cúi đầu tiếp tục nhặt rau, giọng bình thản:
“Cũng không hẳn. Chỉ là bao nhiêu năm rồi, cậu con và mọi người đến một câu cảm ơn cũng không có. Trong lòng mẹ cũng có một khúc mắc mãi không vượt qua được. Chỉ là… mẹ vẫn nghĩ bớt được chuyện nào thì hay chuyện ấy.”
Tôi gật đầu:
“Sau này sẽ tốt hơn.”
Bà cười, không nói tiếp.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi đã chắc chắn.
Mẹ mềm lòng, nhưng chưa bị bào mòn đến tê liệt.
Chỉ cần bà chịu bước một bước, phần còn lại, tôi sẽ trải đường.
Tối hôm đó, tôi đ.á.n.h cờ với bố.
Ông chơi không giỏi lắm nhưng rất nghiêm túc, mỗi nước đều nghĩ rất lâu.
Tôi cố ý nhường hai quân, ông thắng, vui lắm, nói mình “gừng càng già càng cay”.
Tôi cười rót thêm trà:
“Bố, mai là thứ Bảy rồi.”
Ông ngẩng lên nhìn tôi:
“Ừ.”
“Có thể cậu bên đó lại tổ chức gì đó.”
Tôi nhắc.
Bố xếp từng quân cờ lại, đầu cũng không ngẩng:
“Làm thì làm. Dù sao không liên quan đến nhà mình.”
Lần này ông thật sự nghĩ thông rồi.
Hôm sau, thứ Bảy.
Phú Xuân Lâu lại náo nhiệt.
Nghe nói cậu vì chuyện trong nhóm tối qua cảm thấy mất mặt nên tạm thời tổ chức thêm một bữa “mời lại họ hàng”, nói rằng muốn mời những người lần trước chưa mời được.
Nhóm gia đình từ sáng sớm đã bắt đầu tràn tin, khoe món ăn, khoe ảnh chụp chung, khoe “ảnh cả nhà”.
Nhưng vẫn không gọi nhà tôi.
Đến “mời bù” cũng không gọi.
Dì Hai đăng ảnh lên trang cá nhân, ghi:
“Vẫn là người nhà đáng tin nhất, nói mời lại là mời lại.”
Tôi mở ảnh lớn, thấy cậu ngồi cùng mấy người anh em họ xa, trên bàn là tôm hùm với cua đỏ rực.
Tôi đặt điện thoại xuống, vào bếp phụ mẹ gói sủi cảo.
Bảy giờ tối, bố đột nhiên từ ngoài về, sắc mặt khó nói là tốt.
Ông nói:
“Cậu con vừa gọi.”
“Nói gì?”
“Nói lúc thanh toán thiếu tiền, hỏi có thể cho mượn hai mươi nghìn tệ ứng trước không.”
Tôi dừng cây cán bột, ngẩng đầu nhìn ông:
“Bố nói sao?”
Bố nuốt nước bọt:
“Bố nói nhà không có.”
Mẹ bên cạnh nghe vậy, miếng vỏ sủi cảo trong tay run nhẹ.
Tôi không nói, tiếp tục cán bột.
Miếng bột xoay dưới cây cán, càng cán càng tròn.
Cuộc gọi này tôi không bảo bố gọi.
Nhưng cậu tự gọi.
Cậu hoàn toàn có thể không gọi.
Cậu vay tiền đã thành phản xạ.
Trong lòng cậu rõ, chỉ cần cậu mở miệng, bố mẹ tôi tám chín phần sẽ nghĩ cách.
Nhưng cậu không biết, từ hôm nay, cái “tám chín phần” ấy đã không còn nữa.
Bữa “mời lại” đó bắt đầu từ năm giờ rưỡi chiều, náo nhiệt tới tận mười giờ đêm.
Tôi ở nhà xem tivi cùng bố mẹ, cũng không cố ý nghe ngóng.
Nhưng điện thoại cứ vài phút lại rung, tin trong nhóm nối nhau như mở cống.
Em họ đăng một video ngắn quay cảnh bên trong phòng tiệc.
Đèn pha lê sáng choang, mấy bàn tròn lớn trải khăn đỏ, bên trên bày đầy món nguội.
Máy quay lướt qua, có cá hấp, tôm luộc, ngỗng quay, hải sâm, còn có cả thùng rượu Ngũ Lương Dịch và vang đỏ.
Chị họ hỏi dưới bình luận:
“Lần này hết bao nhiêu?”
Em họ đáp:
“Yên tâm, đủ hết.”
Dì Hai càng tích cực, đăng liền chín tấm ảnh, có ảnh tự chụp, cận cảnh món ăn, còn có ảnh chụp cùng mợ, hai người áp mặt vào nhau, cười như chị em ruột.
Dòng chữ ghi:
“Cảm ơn anh chị sắp xếp, họp họ vui nhất!”
Tôi lướt từng bài, trong lòng dâng lên một tiếng cười lạnh.
Cái họ này giỏi nhất chuyện biến sự hy sinh của người khác thành phông nền, sau đó tự đứng dưới ánh sáng.
Mẹ ngồi cạnh đan áo len, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn tôi, cũng không hỏi nhiều.
Gần tám giờ, em họ lại đăng video.
Lần này quay cận một loạt món vừa lên, miệng còn gào:
“Tối nay không ai được về nhé, cậu tôi nói rồi, không say không về!”
Phía sau ồn ào, có người hò dô, có người cười.
Tôi để ý góc phải video có một nhân viên bưng khay đi qua, trên khay là hai chai Mao Đài.
Cậu đang đứng bên cạnh, chống nạnh, hét với nhân viên:
“Để chỗ tôi!”
Có lẽ cậu uống vui rồi.
Những dịp thế này, cậu luôn là trung tâm.
Ai gặp cũng phải gọi một tiếng “ông chủ Chu”.
Cậu thích cảm giác được người ta vây quanh, thích vỗ n.g.ự.c nói:
“Hôm nay tôi lo.”
Giống như tất cả phú quý trên đời đều buộc vào chiếc áo sơ mi sáng màu của cậu.
Nhưng dường như cậu quên rằng một bàn sơn hào hải vị cuối cùng vẫn phải có người thanh toán.
