Chém Sạch Cửa Son Mục Nát - 4
Cập nhật lúc: 10/07/2026 04:01
Ta càng nói càng vui, bắt đầu nghĩ đến những chuyện sắp làm: “Ăn cá xong, chúng ta đến núi Lạc Hà ngoài thành ngắm mặt trời lặn. Đến tối thì…”
Chưa dứt lời, cánh tay ta bỗng bị một bàn tay nắm lấy.
Sức người kia rất mạnh, kéo ta nghiêng hẳn sang một bên, suýt nữa rơi khỏi vòng tay Bùi Sóc.
Là Từ An Chi.
Không biết hắn đã xuống ngựa từ lúc nào, lúc này đứng ngay trước mặt chúng ta, gương mặt căng cứng, sắc mặt còn khó coi hơn ban nãy.
“A Doanh, từ khi nào muội quen Trấn Bắc hầu? Bùi gia đóng ở Bắc cảnh, vì sao muội lại biết hắn?”
Hắn vẫn chưa buông tay, đầu ngón tay siết đau cánh tay ta.
Ánh mắt Bùi Sóc lạnh xuống, giọng không lớn nhưng nặng như sương giá: “Từ đại nhân, buông ra.”
Từ An Chi giống như bị lời ấy làm bỏng, lập tức rụt tay lại.
Dẫu vậy, ánh mắt hắn vẫn ghim c.h.ặ.t trên người ta, như nhất định phải nghe được đáp án.
Ta xoa chỗ đau trên tay, vừa tủi thân vừa thấy khó hiểu.
Hôm nay chẳng phải hắn là tân lang sao?
Hắn không đi bái đường thành thân với tân nương của mình, vì sao cứ đứng đây truy hỏi ta mãi?
Ta nghiêng đầu quan sát vẻ mặt rối ren và nóng nảy của hắn, trong lòng bỗng sinh ra một chút ý nghịch ngợm.
Ta chớp mắt rồi đáp: “Là vào ngày huynh làm lạc mất A Doanh đó.”
Hôm ấy là Tết Nguyên tiêu.
Từ An Chi rủ ta ra ngoài xem hội đèn, nhưng tam hoàng tỷ cũng đi cùng.
Hai người bọn họ đoán đố đèn rất nhanh, càng đoán càng hứng thú, giống như chỉ còn nhìn thấy nhau giữa muôn ngàn ánh sáng.
Còn ta không hiểu nổi những câu chữ vòng vèo ấy, chỉ thấy chúng rối rắm như sách trời.
Ta lẽo đẽo theo sau họ, giống một con vật nhỏ bị bỏ quên, gọi “An Chi ca ca” rất nhiều lần mà hắn vẫn không quay đầu.
Sau đó ta nói muốn ra bờ sông thả đèn.
Chỉ vừa quay lại, cả Từ An Chi và tam hoàng tỷ đều chẳng thấy đâu nữa.
Phố đêm đông nghịt người, biển người chen chúc dưới những ngọn đèn l.ồ.ng lay động.
Ta trốn vào một góc tường, vừa lạnh vừa sợ, ngồi xổm ở đó khóc đến gần như không thở nổi, nước mắt nước mũi dính đầy mặt.
Rồi có một bà lão lôi thôi đi tới kéo tay ta, nói sẽ đưa ta đi tìm mẫu thân.
Chính Bùi Sóc đã cứu ta.
Chàng từ đâu lao ra, đá văng bà lão xấu xa ấy chỉ bằng một cước.
Tay chàng rất ấm.
Khi chàng lau nước mắt cho ta, đầu ngón tay nhẹ đến mức như sợ làm đau ta.
Không giống Từ An Chi, hễ ta khóc lâu một chút, hắn sẽ càng lúc càng mất kiên nhẫn.
Ta vừa nấc vừa hỏi chàng là ai.
Chàng nói mình tên Bùi Sóc, cũng nói rằng chàng biết ta.
Khi ấy ta mới nhớ ra, chàng là cháu trai của Hiền nương nương.
Lúc Hiền nương nương còn sống, chàng từng vào cung thăm bà.
Ta khi đó còn lén nhìn chàng từ xa, nghĩ rằng thiếu niên ấy thật đẹp, đôi mắt sáng như có sao trời giấu bên trong.
Chàng nói, trước lúc lâm chung, Hiền nương nương từng gửi thư cho chàng, dặn chàng sau này nếu có thể thì hãy chăm sóc ta.
Vì lời dặn ấy, chàng mới đến kinh thành tìm ta.
Nghe vậy, ta lại muốn khóc.
Đêm ấy, khi Bùi Sóc đưa ta về đến cung, vầng trăng đã treo rất cao trên mái điện.
Từ An Chi thấy ta trở lại, không hỏi ta đã gặp chuyện gì, không hỏi trên đường có sợ hãi hay không, chỉ mắng ta một trận, nói ta chạy lung tung khiến mọi người lo lắng.
Ta kể đến đây, mặt Từ An Chi từng chút một trắng bệch.
Sắc mặt hắn giống lớp vôi lạnh nơi chân tường cung, mất hết huyết sắc.
Hắn hé môi như muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại, chẳng thốt ra được nửa lời.
Bùi Sóc không chờ thêm nữa.
Chàng chẳng nhìn ai, chỉ bế ta lên.
Ta cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, trước mắt xoay chuyển một vòng, rồi đã được chàng đặt lên lưng ngựa cao.
“Đi thôi.”
Bùi Sóc xoay người ngồi sau lưng ta, giọng bình thản mà dịu dàng: “Ta đưa nàng đi ăn cá.”
Ngựa đi không vội, cánh tay Bùi Sóc vòng trước người ta, che chở vừa đủ khiến lòng ta an ổn.
Gió thổi qua tai mang theo mùi ngọt của quầy kẹo vẽ bên đường.
“Bùi Sóc, Bùi Sóc.”
Ta chỉ về phía trước, vui vẻ nói: “Chàng nhìn ông lão nặn kẹo kia đi. Trước kia chúng ta từng mua ở đó. Miệng chàng còn bảo kẹo ngọt quá, vậy mà vẫn mua cho ta hai cái, một con thỏ nhỏ và một con hổ lớn.”
Bùi Sóc cười rất khẽ, giọng trầm trầm lướt qua tai ta: “Ừ, ta nhớ cả.”
Ta còn đang đắm trong chuyện cũ, ngựa đã chậm rãi dừng trước quán cá nướng bên sông.
Mái lều trúc vẫn như năm xưa.
Dưới hiên treo một dãy đèn đỏ, ông chủ vẫn buộc chiếc tạp dề vải xanh quen thuộc.
Bùi Sóc cúi đầu hỏi ta: “Nơi này, nàng còn nhớ chứ?”
Đương nhiên ta nhớ.
Năm đó ta lén trốn khỏi cung, ôm theo thỏi vàng tích cóp rất lâu, nặng đến mức hai tay đều mỏi.
Khi ấy ta chỉ muốn tìm đến nơi chàng ở, muốn cảm ơn chàng đã cứu ta khỏi đêm hội đèn đáng sợ ấy.
Kết quả ta lại lạc đường.
Ta đi mãi đến khi lòng bàn chân mềm nhũn, bụng đói kêu liên tục, còn sắc trời thì dần dần tối xuống.
“Khi ta mở cửa, mắt nàng đỏ hoe như thỏ con.”
Bùi Sóc chậm rãi nhắc lại: “Vừa nhìn thấy ta, nàng liền khóc thành tiếng.”
“Ta không khóc lớn như vậy đâu.”
Ta đỏ mặt, nhỏ giọng phản bác.
Khi ấy chàng nắm tay ta, dẫn ta đến quán cá nướng bên bờ sông này.
Bàn gỗ có chút cũ, mặt bàn còn vương dầu mỡ, nhưng đĩa cá vừa bưng ra đã thơm đến mức khiến lòng người mềm nhũn.
Da cá nướng giòn vàng, phần thịt bên trong trắng mềm, chỉ cần gắp một miếng đã tỏa hơi nóng nghi ngút.
Lửa than cháy lách tách bên cạnh, hai chúng ta ngồi đối diện nhau, ăn đến khóe miệng dính dầu.
