Chén Rượu Độc Rửa Sạch Kiếp Đau - 8

Cập nhật lúc: 25/06/2026 03:03

Tỷ tỷ từ từ tỉnh lại, giọng nói yếu ớt.

“Xin bệ hạ và nương nương thứ tội, thần nữ dạo trước bị rơi xuống nước, thân thể vẫn luôn suy yếu…”

Cũng chẳng ai đành lòng trách cứ tỷ ấy.

Thiên t.ử mất hết hứng thú, không nói thêm gì với vị con dâu tương lai này nữa.

Chỉ có Ninh Quý phi lên tiếng an ủi vài câu, rồi ban thưởng rất nhiều đồ vật.

Nhưng hốc mắt tỷ tỷ lại đỏ lên.

Bởi vì Tiêu Hoàn Chi từng báo trước với tỷ ấy.

Hôm nay sau khi tỷ ấy biểu diễn, Ninh Quý phi sẽ ban tặng một đôi vòng ngọc trạc làm của hồi môn cho tỷ ấy, để biểu thị sự sủng ái của hoàng gia.

Vậy mà nay trong những phần thưởng này, lại không hề có đôi ngọc trạc ấy.

Tỷ tỷ nghẹn ngào hỏi.

“Có phải ta đã khiến bệ hạ và nương nương không vui rồi không…”

Tiêu Hoàn Chi vốn tràn trề tự tin, cứ ngỡ Thôi Khanh Vụ chỉ cần trổ tài gảy đàn, Thiên t.ử sẽ rồng nhan đại duyệt.

Giờ phút này, hắn cũng có chút bực dọc trong lòng.

Nhưng vẫn cố gắng gượng an ủi tỷ ấy.

“Không sao đâu, chúng ta sắp thành thân rồi, sau này muốn lấy lòng phụ hoàng và mẫu phi, còn thiếu gì cơ hội.”

Hắn khó chịu liếc nhìn ta một cái.

Yến tiệc được nửa chừng, Thiên t.ử bỗng lên tiếng.

“Hôm nay có một hỉ sự.”

Ông cười nói.

“Trẫm muốn ban hôn cho nữ nhi của Thẩm ái khanh.”

“Phụ hoàng sao có thể!”

Tiêu Hoàn Chi tức giận trừng mắt nhìn Thẩm Ngọc.

“Sao đến cả ngươi cũng bất chấp thủ đoạn như vậy!”

Sau đó hắn lại quay sang an ủi tỷ tỷ.

“Yên tâm đi, Khanh Vụ, dù thế nào đi nữa, người duy nhất ta thích cũng chỉ có nàng.”

Tỷ tỷ gượng gạo nở một nụ cười.

Lại nghe Thiên t.ử nói tiếp.

“Trẫm muốn tứ hôn Thẩm Ngọc với Lục Hoàng t.ử.”

Lời vừa dứt, Tiêu Hoàn Chi suýt nữa tưởng rằng mình nghe nhầm.

“Sao có thể, tên ốm yếu đó chẳng phải sắp c.h.ế.t rồi sao!”

Vừa hay lúc ấy, trong điện nhất thời không một ai lên tiếng.

Giọng nói của Tiêu Hoàn Chi vang lên vô cùng rõ ràng.

Thiên t.ử lập tức quắc mắt nhìn sang.

Mồ hôi lạnh trên người Tiêu Hoàn Chi túa ra.

Thiên t.ử không lộ rõ vui buồn, chỉ thu lại ánh mắt, rồi lại nói với Thẩm Thái phó.

“Nhưng hôm nay vẫn còn một hỉ sự nữa, trẫm cảm thấy, chi bằng để song hỉ lâm môn.”

Ta nhìn sang Thẩm Vô Hạ.

Giữa khoảng không xa xôi, hai ánh mắt chạm nhau.

Thiên t.ử nói.

“Thứ nữ của Thôi Thị lang là Thôi Vân Đàn, trẫm gả ngươi cho con trai độc nhất của Thẩm ái khanh, được không?”

Ta và Thẩm Vô Hạ cùng bước ra khỏi chỗ ngồi, quỳ xuống hành lễ.

“Thần nữ bằng lòng!”

Trong khoảnh khắc ấy.

Sắc mặt Tiêu Hoàn Chi thịnh nộ, tựa sấm chớp gió mưa sắp ập xuống.

Nhưng câu nói tiếp theo của Thiên t.ử lại càng đẩy hắn rơi thẳng xuống vực sâu.

“Thái t.ử, con mong đệ đệ con c.h.ế.t đi đến thế cơ à?”

Câu nói này thật sự tru tâm.

Kiếp trước, Lục Hoàng t.ử quả thực đã c.h.ế.t bệnh trước thời điểm này.

Mồ hôi lạnh của Tiêu Hoàn Chi túa ra càng nhiều.

Nhưng hắn lại không thể giải thích nổi câu buột miệng vừa rồi của mình.

Thiên t.ử không nói thêm bất kỳ lời nào nữa, lập tức hồi cung.

Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến người ta kinh hồn bạt vía hơn cả bị trách phạt hay mắng nhiếc.

Hắn chặn ta lại trước xe ngựa rời cung.

Thôi Khanh Vụ rất bất an.

Nhưng Tiêu Hoàn Chi căng cứng nét mặt, lạnh nhạt nói.

“Nàng về trước đi, ta có vài điều uẩn khúc cần muội muội tốt của nàng giải đáp.”

Câu đầu tiên Tiêu Hoàn Chi thốt ra chính là.

“Ngươi cũng sống lại rồi?”

“Ta không hiểu điện hạ đang nói gì.”

“Chỉ vì ta sắp thành thân với Khanh Vụ, nên ngươi mới muốn gả cho Thẩm Vô Hạ?”

Tiêu Hoàn Chi cười lạnh một tiếng, dáng vẻ cực kỳ ngạo mạn.

“Trong lòng ngươi rõ hơn ai hết, ta mới là Thiên t.ử tương lai, còn Thẩm Vô Hạ chỉ là tên thị vệ sau này của ta, tiền đồ chẳng có gì đáng nói, vậy mà ngươi lại chọn hắn.”

“Thôi Vân Đàn, ta thật không biết rốt cuộc ngươi có thật sự tham quyền thế hay không.”

Ta lạnh nhạt đáp.

“Điện hạ thích nghĩ thế nào thì cứ nghĩ, chuyện của thần nữ không liên quan đến ngài nửa điểm.”

“Chuyện của Lục Hoàng t.ử, có phải do ngươi giở trò không?”

Tiêu Hoàn Chi lại gọi giật ta lại.

Ta không dừng bước.

Tất nhiên là do ta làm.

Nhưng ta không có nghĩa vụ phải nói cho hắn biết sự thật.

Kiếp trước, cho đến tận lúc c.h.ế.t.

Tiêu Hoàn Chi vẫn luôn tự phụ cho rằng.

Những nữ nhân bên cạnh hắn, nếu không phải vì ngưỡng mộ con người hắn, thì chính là tham luyến quyền thế của hắn.

Nhưng Thẩm Ngọc nào có thích hắn.

Chỉ là bởi Lục Hoàng t.ử không còn nữa.

Không thể ở bên người mình yêu thương, thì ở bên ai cũng như nhau mà thôi.

Kiếp trước, nghe nói có một lão đạo sĩ vân du, có thể chữa khỏi bệnh cho Lục Hoàng t.ử.

Nhưng chưa kịp tìm được người ấy, Lục Hoàng t.ử đã không thể cầm cự nổi.

Đến kiếp này, ta đã phái người đi tìm từ sớm.

Mới phát hiện người ấy chính là vị đạo sĩ đã điểm tỉnh Tiêu Hoàn Chi ở kiếp trước.

Ông ta vốn còn nói mấy lời như nhân sinh đều có số mệnh, không muốn ra tay cứu chữa.

Nhưng khi nhìn thấy ta, sắc mặt ông ta bỗng trở nên phức tạp.

Cuối cùng, ông ta thở dài một tiếng.

“Tuy không biết vì cớ gì, bần đạo nợ thiện tín đây một đoạn nhân quả. Xem ra giờ chính là lúc kết thúc rồi.”

Lục Hoàng t.ử vốn thông minh thiên bẩm.

Chỉ vì thân thể ốm yếu nhiều bệnh.

Thiên t.ử tuy vẫn thương yêu y, nhưng sẽ không còn xem y là ứng cử viên cho ngôi vị Trữ quân nữa.

Sau khi bệnh tình được chữa khỏi, mẫu phi của Lục Hoàng t.ử đã dặn mọi người kín miệng.

Thế nên mới có màn kịch ngày hôm nay.

Đột nhiên có tiểu thái giám chạy lộc cộc đến, nói rằng Thiên t.ử triệu kiến Tiêu Hoàn Chi.

Hắn đành phải rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.