Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 10: Bạo Lực Mạng Không Thể Hiểu Nổi
Cập nhật lúc: 18/01/2026 20:32
Người va phải Giản Ngô chính là cha cô.
Đi cùng còn có mẹ và em gái cô, Giản Đồng.
Cha mẹ hai tay xách đầy đặc sản quê, rõ ràng là định đi tặng quà.
Giản Đồng đã thay váy mới, còn uốn tóc.
Ba người vốn đang cười nói vui vẻ, khi nhìn rõ là Giản Ngô, sắc mặt đồng loạt trầm xuống.
Mẹ Giản gắt gỏng hỏi: “Sao mày lại về đây?”
Từ nhỏ đến lớn, Giản Ngô đã quá quen với sự thiên vị và ghẻ lạnh của cha mẹ, cô nhàn nhạt nói: “Mẹ quên rồi sao, con và Giang Trì định ngày mai đi đăng ký kết hôn mà.”
Mẹ Giản bỗng cười khẩy một tiếng, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
“Còn đăng ký cái gì nữa, mày còn xứng với cậu Giang Trì nữa sao?”
“Mày mười lăm tuổi đã bỏ nhà đi lêu lổng, người trong thôn đều nói mày ngủ với đàn ông trong hộp đêm mới kiếm được nhiều tiền như thế.”
“Trước đây nhà họ Giang nghèo, không cưới được ai khác nên mới phải cưới tạm mày, nhưng giờ người ta Giang Trì thành thiếu gia nhà giàu rồi, đâu còn để mắt đến mày nữa?”
“Mày đừng có vác cái mặt dày bám theo người ta nữa, làm mất mặt cả nhà chúng tao!”
Chứng kiến thái độ của mẹ, Giản Ngô vừa tức giận vừa bất lực.
Trước đây cha mẹ phản đối cô gả cho Giang Trì là vì nhà họ Giang quá nghèo, không trả nổi sính lễ.
Sau này cô tăng tiền biếu cha mẹ hàng tháng lên gấp đôi, đồng thời gánh vác toàn bộ chi phí học đại học của Giản Đồng, lại còn hứa sau này khi Giản Đồng lấy chồng sẽ cho thêm năm trăm nghìn của hồi môn, cha mẹ mới miễn cưỡng đồng ý.
Hôm nay mẹ lại phản đối, nhưng lý do thì hoàn toàn ngược lại.
Người ngoài ghen tị cô đưa nhiều tiền về nhà nên bịa đặt vu khống cô, nhưng người mẹ hưởng thụ sự
hiếu kính của cô lại cũng nói như vậy, thật sự khiến cô lạnh lòng!
Nhìn chiếc váy đắt tiền trên người Giản Đồng, Giản Ngô chợt hiểu ra điều gì, buồn cười nói: “Mẹ, có phải mẹ cảm thấy bây giờ Giản Đồng mới xứng đôi với Giang Trì hơn không?”
“Chẳng lẽ không phải thế sao?”
Bị nói trúng tim đen, mẹ Giản lại chẳng hề chột dạ: “Đồng Đồng nhà ta thông minh xinh đẹp, lại là sinh viên đại học, chẳng lẽ không xứng với Giang Trì hơn mày? Mày có gì mà phải mỉa mai?”
Giản Ngô thực sự thấy nực cười hết sức.
Trước kia bọn họ căn bản không coi Giang Trì ra gì, mắng anh là bùn loãng không trát được tường, dù cô và Giang Trì sắp cưới rồi họ vẫn không cho anh bước chân vào cửa, Giản Đồng lại càng mạnh miệng tuyên bố Giang Trì xách giày cho nó cũng không xứng!
Hôm nay ba người này lại mang cái bộ dạng sợ không bám víu kịp.
Đôi khi cô thực sự không muốn thừa nhận, một nhà vô liêm sỉ như thế này lại là người thân ruột thịt của mình.
“Chị, chị làm cái vẻ mặt gì thế hả?”
Giản Đồng bất mãn đẩy cô một cái: “Anh Giang Trì không thể nào cần chị nữa đâu, chỉ có em thay chị gả qua đó, nhà chúng ta mới nắm bắt được cái phú quý ngất trời này!”
Cha Giản cũng hùa theo: “Giản Ngô, sau này mày còn phải nhờ vả em gái mày đấy, bây giờ biết điều một chút đi!”
Giản Ngô dở khóc dở cười: “Được thôi, vậy cha mẹ mau đưa em gái đi nịnh nọt nhà giàu đi, con về nhà đợi mọi người mang phú quý ngất trời về.”
Ba người ném cho cô ánh mắt “coi như mày biết điều”, sau đó vội vã chạy đến nhà họ Giang.
Giản Ngô tự mình về nhà, ăn qua loa chút gì đó rồi đi ngủ.
Nửa đêm, đột nhiên bị tiếng khóc lóc c.h.ử.i bới đ.á.n.h thức.
Là cha mẹ đưa Giản Đồng về, ai nấy đều như cha c.h.ế.t mẹ c.h.ế.t, cảm xúc suy sụp.
Vừa vào cửa, tất cả đều chỉ vào mặt cô mà c.h.ử.i rủa ầm ĩ.
“Giản Ngô, cái đồ sao chổi này, mày hại c.h.ế.t cả nhà rồi!”
“Biết thế này lúc trước tao đã bóp c.h.ế.t mày cho xong!”
“Nuôi cái thứ tai họa như mày đúng là gia môn bất hạnh mà!”
Giản Ngô bị mắng đến ngơ ngác.
Sớm đã đoán được bọn họ không thể thuận lợi trèo cao, nhưng chuyện này liên quan gì đến cô?
Sau một trận cuồng phong bão táp, cuối cùng cô cũng nghe hiểu.
Ba người này căn bản còn chưa gặp được mặt cha mẹ ruột của Giang Trì đã bị vệ sĩ ném ra ngoài.
Sau đó Giang Trì bị cha mẹ ruột đưa đi, người nhà họ Giang bị tình nghi buôn bán trẻ em nên bị cảnh sát giải đi.
Chuyện lẽ ra đến đây là kết thúc, nhưng hiện tại nhà họ Giản lại bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
Tất cả những người còn sống của nhà họ Giản, cho đến cả tổ tông mười tám đời đã khuất, đều bị bạo lực mạng nghiêm trọng.
Đặc biệt là Giản Đồng, bị c.h.ử.i bới đến mức xã hội tính t.ử vong (không còn mặt mũi nhìn ai).
Giản Ngô: ??
Nửa đầu câu chuyện thì cô hiểu, nhưng nhà họ Giản bị bạo lực mạng cực đoan như vậy là vì nguyên nhân gì?
Cha mẹ và Giản Đồng đều chỉ lo mắng nhiếc cô, chẳng ai nói rõ được nguyên do cụ thể.
Giản Ngô bị làm ồn đến đau đầu nhức óc, đành phải một mình ra ngoài, tìm một nơi yên tĩnh lướt điện thoại.
Sau khi xem qua một loạt tin tức, cuối cùng cô cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện...
