Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 100: Muốn Ép Chết Người Ta Sao?
Cập nhật lúc: 19/01/2026 10:20
Hành động thô bạo của Giản Dịch khiến tất cả mọi người bất ngờ, Giản Quang Tông lại càng trở tay không kịp.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại rất buồn cười, trước đó ông ta cứ rề rà như con sâu, làm gì cũng chậm chạp, nói chậm, đi chậm, giờ cái cốc thủy tinh bay tới, ông ta lại nhảy dựng lên
nhanh như chớp, cái cốc sượt qua áo ông ta bay vèo qua.
"Xoảng" một tiếng, chiếc cốc rơi xuống đất vỡ tan tành, âm thanh ch.ói tai khiến mọi người giật mình thon thót.
Tuy nhiên, dù Giản Dịch vô lễ như vậy, thách thức giới hạn của tất cả mọi người, nhưng chẳng ai dám nói gì cậu ta, ai bảo cậu ta giờ là ngôi sao của gia tộc chứ!
Giản Quang Tông sợ toát mồ hôi lạnh, vừa mất mặt vừa không dám nổi giận, đứng run lẩy bẩy, mặt đỏ bừng bừng.
Cụ cố Giản thở dài: "Giản Dịch, cháu vô lễ quá, dù sao nó cũng là chú hai cháu, là bề trên, dù cháu có ý kiến với nó cũng không được thô bạo như vậy."
"Xì!" Giản Dịch cười khẩy một tiếng.
Sau đó cậu ta lại lười biếng ngồi phịch xuống ghế sofa, mỉa mai Giản Quang Tông: "Tổn thương đến thân mình thì chú biết nhảy dựng lên, không giả c.h.ế.t nữa à? Trước kia Giản Ngải bị bắt nạt thê t.h.ả.m như vậy, sao chú c.h.ế.t kỹ thế?"
Giản Quang Tông cúi gằm mặt, xấu hổ không để đâu cho hết, dáng vẻ lom khom trông thật đáng thương.
Nhưng Giản Dịch chẳng hề mềm lòng, tiếp tục châm chọc ông ta.
"Giản Quang Tông, chú không xứng làm em trai của bác cả cháu, không xứng để Giản Ngải gọi một tiếng chú hai, càng không xứng làm người đứng đầu nhà họ Giản!"
"Con gái chú hào quang rực rỡ, còn Giản Ngải lại vùng vẫy trong vũng bùn, chú bảo chú không nhìn thấy, đ.á.n.h c.h.ế.t tôi cũng không tin!
Chú chính là giả c.h.ế.t, chú rất hưởng thụ việc con gái mình độc chiếm vinh quang, còn sống c.h.ế.t của Giản Ngải chú chủ quan chọn cách làm ngơ."
"Nếu không phải cháu và ba mẹ cháu âm thầm bảo vệ Giản Ngải, nó đã sớm bị Liễu Phong Như hại c.h.ế.t rồi, quyền hành nằm trong tay chi hai các người, chúng cháu không có cách nào phản kháng, bây giờ chi hai các người cuối cùng cũng lật xe rồi, tôi xem chú còn mặt mũi nào mà sống?"
"Chú tự hỏi lòng mình xem chú có xứng đáng với bác cả không? Nếu bác cả còn sống, sẽ
có ngày bác ấy về tìm chú tính sổ, nếu bác cả đã ở trên trời, bác ấy sẽ đêm đêm báo mộng khiến chú không được yên ổn!"
Dưới sự chỉ trích gay gắt của Giản Dịch, Giản Quang Tông đột nhiên ngồi xổm xuống đất, che mặt khóc òa lên: "Tôi có lỗi với anh cả, tôi có tội, tôi đáng c.h.ế.t! Anh cả trước kia đối tốt với tôi như vậy, tôi lại không nuôi dạy con anh ấy đàng hoàng, hu hu..."
Giản Quang Tông khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, khiến người ta nhìn mà thấy chua xót.
Cụ cố Giản dè dặt xin tha cho Giản Quang Tông: "Giản Dịch, chú hai cháu bản tính nhu nhược, nó không đấu lại được Liễu Phong Như, chuyện quá khứ hay là cho qua đi?"
"Cho qua?" Giản Dịch buồn cười hỏi ngược lại, "Chú ta khóc một trận là xong chuyện à? Những tủi thân tổn thương Giản Ngải phải chịu từ nhỏ, con đường học vấn bị cắt đứt, danh tiếng bị bôi nhọ, ai đòi lại cho nó đây?"
Lúc này không ai dám nói đỡ cho Giản Quang Tông, thái độ cứng rắn của Giản Dịch khiến người ta sợ hãi.
Vợ chồng Giản Diệu Đình và Tô Hàm trong lòng cũng ủng hộ cách làm của con trai, nên cố tình không dạy bảo, khi cụ cố Giản nhìn họ cầu cứu, họ cố tình nhìn sang chỗ khác, giả vờ không thấy.
Cuối cùng, cụ cố Giản hết cách, lại hỏi Giản Dịch: "Giản Dịch, cháu muốn thế nào?"
Giản Dịch cũng chẳng khách khí, thẳng thắn bày tỏ quan điểm của mình.
"Giản Vận đã bị đội ngũ Jessie khởi kiện, nó thế nào thì để pháp luật quyết định, nhà họ Giản không được thuê luật sư cho nó, cũng
không được chạy chọt quan hệ cho nó, cứ để nó tự sinh tự diệt, sau khi chuyện kết thúc nó cũng vĩnh viễn không được bước chân vào cửa nhà họ Giản nữa."
"Chú hai bắt buộc phải ly hôn với Liễu Phong Như, đuổi bà ta ra khỏi nhà họ Giản, để bà ta không thể lấy danh nghĩa Nhị phu nhân nhà họ Giản nữa."
"Còn về phần chú hai, có hai con đường, một là như cháu đã nói lúc trước, đến từ đường quỳ, chú ta làm người đứng đầu bao nhiêu năm thì quỳ bấy nhiêu năm chuộc tội, con
đường thứ hai là rời khỏi nhà họ Giản, không còn là người nhà họ Giản nữa."
Chưa đợi người khác có ý kiến, Giản Quang Tông đột ngột ngẩng đầu lên: "Giản Dịch, cháu muốn ép c.h.ế.t chú hai sao?"
