Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 16: Dập Đầu Tạ Lỗi Với Thím Tư Của Cháu
Cập nhật lúc: 18/01/2026 20:33
Người khác thì không có biểu cảm gì quá lố, dù sao nghe nói hai người đã đăng ký kết hôn rồi, Giản Ngô gọi một tiếng "ông xã" cũng là chuyện
bình thường, chỉ là giọng nói này hàm lượng đường quá cao, ngọt đến mức khiến người ta nổi da gà.
Giản đại tiểu thư trước kia đâu có như vậy.
Ai cũng biết Giản đại tiểu thư mê mẩn Phó Tư Giám, để có thể gả cho hắn, cô đã tốn không ít tâm tư trên người Phó lão phu nhân.
Nhưng cô cũng chỉ dám lấy lòng Lão phu nhân thôi, chứ gặp Phó Tư Giám thật, cô thường sợ đến mức run lẩy bẩy, nói năng cũng không lưu loát, hệt như một phi tần nhỏ bé diện kiến hoàng đế trong cung đình thời xưa vậy.
Hôm nay lại ngang nhiên dính người gọi ông xã, đúng là khiến mọi người mở mang tầm mắt.
Mọi người đều nhún vai, cười đầy ẩn ý, chỉ có Giang Trì suýt chút nữa rớt cằm.
Hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, cứ như kẻ ngốc.
Trước kia khi còn là thằng nghèo rớt mồng tơi, tỷ phú là vị thần mà hắn ngưỡng vọng, bây giờ thành cháu trai tỷ phú, hắn hận không thể ngày nào cũng quỳ dưới chân chú tư mà dập đầu bái lạy.
Nghĩ thế nào cũng không ngờ, người phụ nữ hắn coi thường nhất, muốn chà đạp xuống bùn đen, lại
đang khoác tay vị thần của hắn gọi "ông xã"!
Thế giới này bị làm sao vậy? Sao lại ảo diệu thế này!
Khoảnh khắc Giản Ngô áp sát vào người, Phó Tư Giám cảm thấy cả cánh tay tê dại, khi cô gọi hắn là ông xã, hắn cảm giác tai mình sắp tan chảy rồi.
Nếu mọi người quan sát kỹ, có thể phát hiện, vị chủ nhân gia tộc xưa nay lạnh lùng uy nghiêm, vành tai đã đỏ ửng.
Đứng sau Phó Tư Giám, Hàn Sâm cùng Triều Tả, Triều Hữu vốn đều là tinh anh dưới trướng tỷ phú, giờ lại ai nấy đều mang vẻ mặt như trẻ thiểu năng.
Hôm chia tay, nhìn cái bộ dạng "bố đời" của cô thôn nữ kia, hôm nay lại thay đổi một trời một vực.
Cô chẳng phải về quê kết hôn sao, sao lại chạy đến khách sạn làm nhân viên phục vụ?
Hàn Sâm chợt phản ứng lại, lặng lẽ sai người đi thôn Minh Khê điều tra tình hình.
Đúng lúc này, Phó lão phu nhân cũng từ trong phòng bao đi ra: “Sao tôi nghe thấy tiếng cháu dâu tôi nhỉ, có phải cháu dâu tôi về rồi không?”
Giản Ngô nghe tiếng, lập tức đi về phía bà cụ nhỏ nhắn, ngọt ngào gọi một tiếng: “Bà nội!”
Vừa thấy Giản Ngô, Phó lão phu nhân cười toe toét như đứa trẻ: “Đúng là cháu dâu tôi rồi, mau lại đây lại đây, để bà nội nhìn kỹ xem nào!”
Giản Ngô cười tươi rói đứng trước mặt Lão phu nhân, để mặc bà nắm tay cô, ngắm nghía kỹ càng.
“Cháu dâu, không phải bảo đi học y sao, sao lại đến khách sạn làm nhân viên phục vụ rồi?”
“Bà nội, cháu đặc biệt đến thăm bà đấy ạ, muốn tạo bất ngờ cho bà.”
“Thật sao? Ái chà, bà nội vui c.h.ế.t đi được!”
Phó Tư Giám hơi xoay người, nhìn Giản Ngô nói dối không chớp mắt, dỗ dành bà cụ nhỏ nhắn vui
vẻ ra mặt, hắn thì thầm một câu: “Đồ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ!”
Vừa mắng cô là đồ l.ừ.a đ.ả.o, trong lòng hắn cũng tò mò, cô đến đây làm gì?
Lúc này Giang Trì trông còn giống trẻ thiểu năng hơn cả Hàn Sâm và Triều Tả, Triều Hữu.
Giản Ngô gọi Phó Tư Giám là ông xã, hắn đã kinh ngạc như bị sét đ.á.n.h rồi, lúc này nhìn Giản Ngô thân thiết với bà cụ nhỏ nhắn, cả người hắn như bị sét đ.á.n.h cháy đen.
Hắn bắt đầu hơi mất tự tin, đây có phải là Giản Ngô bị hắn đá văng không?
Mang theo đầy đầu dấu hỏi, hắn không nhịn được hỏi Hồ Thiên Hoa bên cạnh: “Mẹ, cô ta là ai vậy?”
Hồ Thiên Hoa thì thầm nhắc nhở hắn:
“Cô ta là thím tư của con, tên là Giản Ngải, là đại tiểu thư nhà họ Giản, vừa đăng ký kết hôn với chú tư con không lâu.”
“Con không cần sợ cô ta, cô ta chỉ là thiên kim bao cỏ, ngoài việc biết dỗ cụ tổ con vui vẻ ra thì chẳng được tích sự gì, chú tư con cũng chẳng thích cô ta đâu, đợi cụ tổ con trăm tuổi già, việc đầu tiên chú ấy làm là bỏ cô ta!”
Nghe xong lời giới thiệu của Hồ Thiên Hoa, Giang Trì nheo mắt suy tư.
Giản Ngô, Giản Ngải?
Giản Ngô là cô thôn nữ ở thôn Minh Khê, từ khi nào biến thành đại tiểu thư Giản Ngải nhà họ Giản rồi?
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn đưa ra kết luận: Chắc chắn là dùng thân phận giả mạo danh!
Trước kia hắn tưởng tiền của cô đều do ngủ với đàn ông trong hộp đêm mà có, giờ xem ra cũng có phần do mạo danh đại tiểu thư nhà họ Giản lừa được.
Người phụ nữ này đúng là bản lĩnh thật, vừa dùng thân phận Giản Ngải gả cho ông chú tư tỷ phú của hắn, vừa suýt chút nữa dùng thân phận Giản Ngô kết hôn với hắn, hắn phải vạch trần cô ta ngay bây giờ!
Nhưng chưa đợi hắn mở miệng, đột nhiên nghe thấy Giản Ngô nói với bà cụ nhỏ nhắn: “Bà nội, vừa nãy cháu lỡ tay đ.á.n.h bị thương đứa chắt trai mới nhận về của bà, bà sẽ không trách cháu chứ?”
“Hừ!”
Bà cụ nhỏ nhắn tỏ vẻ rất tức giận: “Mọi chuyện ta đều biết rõ rồi, thằng nhóc này lưu lạc bên ngoài
bao năm, nhiễm phải thói hư tật xấu, cần phải dạy dỗ lại cho t.ử tế, cháu là thím tư của nó, dạy dỗ nó là việc nên làm.”
Nói rồi, bà cụ nhỏ nhắn vẫy tay gọi Giang Trì: “Thằng ranh con kia lại đây, dập đầu tạ lỗi với thím tư của mày mau!”
Giang Trì: !!!
“Cụ tổ, mọi người đều bị cô ta lừa rồi, cô ta là đồ giả!”
