Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 186: Trước Đây Nhìn Nhầm Rồi
Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:39
Nghe lời bác sĩ, Cố Bắc Dạ theo bản năng nhìn sang Phó Tư Giám.
Phó Tư Giám chỉ lẳng lặng nhìn dây dẫn và ống thông trong tay Giản Ngô, không có bất kỳ biểu cảm khác lạ nào.
Cố Bắc Dạ quay đầu lại, ra lệnh cho bác sĩ: "Tránh xa cô ấy ra!"
Bác sĩ còn muốn nói gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Cố Bắc Dạ, đành nuốt lời vào trong, bất lực đứng dậy lùi ra xa.
Thấy vẻ mặt kiên định của Cố Bắc Dạ, không ai dám ngăn cản nữa.
Cố An Thù nhìn Cố Nam Trú, thì thầm: "Anh hai, đại ca điên rồi sao, sao anh ấy dám giao tính mạng ông nội vào tay con ngốc Giản Ngải chứ?"
Cố Nam Trú cười lạnh: "Dù sao không cứu chữa thì ông nội cũng chỉ có thể chờ c.h.ế.t, Giản Ngải cứu sống được thì thôi, không cứu được thì trách
nhiệm hoàn toàn thuộc về cô ta, đại ca càng có lý do để xử lý cô ta!"
Tâm trạng Cố An Thù lập tức trở nên phức tạp, không biết nên mong ông nội sống hay mong ông nội c.h.ế.t nữa.
Bên tai cuối cùng cũng yên tĩnh, Giản Ngô quỳ hai gối xuống đất, người hơi nghiêng về phía trước, đưa dây dẫn và ống thông vi phẫu thăm dò vào cơ thể Cố Văn Bạch một cách vững vàng.
Kỹ thuật phẫu thuật chuyên nghiệp này người thường không hiểu, nhưng vị bác sĩ vừa rồi ra sức ngăn cản Giản Ngô thì hiểu, ông ta lập tức sáng
mắt lên: Trời ơi, đây là kẻ vô dụng sao? Thủ pháp này rõ ràng là bậc thầy mà!
Cả sảnh tiệc yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, tất cả mọi người đều dán mắt vào những biến chuyển của Cố Văn Bạch.
Mười phút sau, Cố Văn Bạch thở hắt ra một hơi dài, rồi mở mắt.
Giản Ngô từ từ đứng thẳng dậy, nói một câu: "Không sao rồi."
Bác sĩ vội vàng tiến lên kiểm tra cho Cố Văn Bạch, sau đó kích động nói: "Cố lão gia đã qua cơn nguy kịch rồi!"
Ông ta lại nhìn Giản Ngô đầy phấn khích, cảm thán: "Bác sĩ Jessie quả không hổ danh là thần y, ánh mắt thật độc đáo. Kẻ vô dụng trong mắt người khác, dưới tay bác sĩ Jessie lại tiến bộ thần tốc như vậy, kỳ tài, đúng là kỳ tài!"
Giản Ngô cười cười, cởi găng tay ra rồi đứng dậy.
Tất cả mọi người đều nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc.
Ai cũng biết bệnh tim của Cố lão gia cực kỳ đặc biệt, cả Lan Thành không bác sĩ nào dám phẫu thuật cho ông, vậy mà Giản Ngải chỉ làm vài động tác đã chữa khỏi rồi?
Lần trước cô cứu sống Phó lão phu nhân nói là may mắn, lần này dùng may mắn để giải thích thì không thông rồi. Kỹ thuật phẫu thuật điêu luyện vừa rồi, ngay cả bác sĩ chuyên nghiệp cũng phải tấm tắc khen ngợi cơ mà.
Người nhà họ Giản nãy giờ im lặng quan sát đều vô cùng kích động.
Giản lão thái gia là người đầu tiên đến trước mặt Giản Ngô: "Ngải Ngải à, ông nội trước đây thật sự nhìn nhầm cháu rồi!"
Vợ chồng Giản Diệu Đình và Tô Hàm khen Giản Ngô một hồi, rồi quay sang hỏi Giản Dịch bên
cạnh: "Ngải Ngải là đệ t.ử ngoại môn của ê-kíp Jessie mà tiến bộ thần tốc như vậy, con là đệ t.ử thân truyền của bác sĩ Jessie học hành thế nào rồi?"
Giản Dịch ngơ ngác: "Con... con vẫn chưa gặp bác sĩ Jessie mà."
Mọi người: ?
Đệ t.ử ngoại môn đã làm được ca phẫu thuật độ khó cao thế này rồi, sao đệ t.ử thân truyền còn chưa nhập môn? Chẳng lẽ tiến bộ không bằng Giản Ngải, thấy mất mặt nên nói dối?
Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Giản Dịch hơi tủi thân.
Cậu vẫn luôn đợi làm lễ bái sư, nhưng bác sĩ Jessie mãi chẳng liên lạc với cậu. Bác sĩ Jessie hành tung bí ẩn, cậu cũng chẳng biết tìm thầy ở đâu.
Hỏi Logan, Logan chỉ trả lời một chữ: "Đợi!"
Giản Ngô vội vàng giải vây cho Giản Dịch: "Là thế này, vì mẹ tôi gần đây phải phẫu thuật, nên bác sĩ Jessie triệu kiến tôi trước. Đợi qua đợt bận rộn này, bác sĩ Jessie sẽ triệu kiến Giản Dịch thôi."
Mọi người vẻ mặt vỡ lẽ.
Tô Hàm dặn dò Giản Dịch: "Vậy thì kiên nhẫn đợi bác sĩ Jessie gọi, bái thầy xong phải học cho t.ử tế,
Ngải Ngải tiến bộ nhanh như vậy, con không được làm mất mặt đâu đấy!"
"Con biết rồi." Giản Dịch đáp.
Đúng lúc này, điện thoại của Giản Ngô reo lên, cô lập tức đi sang một bên kiểm tra tin nhắn.
Là Ngân Hồ gửi tin nhắn riêng cho cô: [Hắc Xà, Tát Khôn đã xuất hiện trên tàu Húc Nhật, chúng ta có hành động ngay không?]
