Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 288: Cô Giản Ngô Không Bình Thường Nhà Cũ Họ Phó.
Cập nhật lúc: 21/01/2026 15:25
Cả buổi tối, Phó Tư Giám cứ ngồi lỳ trên ghế sofa phòng khách biệt thự phụ hờn dỗi, dù đã sang ngày
mới cũng không chịu đi ngủ.
Việc Giản Ngô vì chăm sóc con của Giản Ngải mà một lần nữa đòi ly hôn với anh, chẳng chút lưu luyến nào, khiến anh tức điên người.
Anh đã tỏ tình với cô rồi, đã nói rõ anh đang theo đuổi cô, vậy mà cô nói bỏ là bỏ anh ngay được.
Trong mắt cô, đứa em gái chưa từng gặp mặt kia còn quan trọng hơn người chồng đã ngủ chung phòng bao lâu nay là anh gấp nhiều lần.
Anh rốt cuộc không tốt ở điểm nào mà cô không biết trân trọng như thế?
Càng nghĩ càng giận, càng giận càng không buồn ngủ, cũng chẳng muốn làm việc, cứ thế sa sầm mặt mày ngồi trên ghế sofa phòng khách, ngồi một mạch mấy tiếng đồng hồ.
Ông chủ không ngủ, phận làm thuộc hạ như Hàn Sâm, Triều Tả, Triều Hữu cũng không dám ngủ, cứ đứng trơ ra đó hầu hạ.
Dáng vẻ ông chủ rất đáng sợ, bọn họ chẳng ai dám khuyên can, không những không dám khuyên can mà còn không dám gây ra tiếng động nào, thở cũng phải khẽ khàng, chỉ sợ sơ sẩy một chút lại thành cái thớt cho ông chủ trút giận.
Trong bầu không khí quỷ dị và ngột ngạt đó, bên ngoài biệt thự phụ bỗng vang lên tiếng động cơ xe máy.
Hàn Sâm, Triều Tả và Triều Hữu đồng loạt vểnh tai lên, âm thanh này họ đã quá quen thuộc rồi, là chiếc mô tô của cô Giản Ngô!
Chẳng lẽ cô Giản Ngô đêm hôm khuya khoắt đến tìm Tứ gia?
Không, không thể nào!
Cô Giản Ngô đã nói rõ ràng đòi ly hôn với Tứ gia, còn thông báo cô đã có túi ngủ mới, Tứ gia đối với
cô đã chẳng còn chút giá trị nào, cô không thể đêm hôm còn đến tìm Tứ gia được.
Cho nên, chắc chắn là bọn họ nghe nhầm rồi!
Bọn họ đang tự phủ nhận như vậy thì lại nghe thấy tiếng phanh xe dừng lại trước cửa biệt thự phụ, tiếp đó là tiếng bước chân Giản Ngô đi về phía biệt thự.
Ba người không hẹn mà cùng trợn tròn mắt, thật sự là cô Giản Ngô đến rồi?
Phó Tư Giám vốn đang cúi đầu lướt điện thoại, nghe thấy tiếng động cũng ngạc nhiên ngước mắt lên. Ban đầu anh cũng không tin, nhưng khi nghe
tiếng bước chân Giản Ngô ngày càng gần, cuối cùng anh cũng xác định là cô đến.
Cũng chẳng hiểu sao, tim anh đập nhanh thình thịch, cảm xúc bỗng chốc trở nên kích động.
Anh lập tức đứng dậy định ra đón cô, nhưng chợt nghĩ đến việc có thể cô đến tìm anh để bàn chuyện ly hôn, anh khựng lại một chút, rồi đột ngột xoay người chạy lên lầu.
Lúc chạy lên cầu thang, anh còn dặn dò Hàn Sâm, Triều Tả và Triều Hữu: "Cứ nói tôi không có nhà!"
Nhìn bóng lưng chạy trốn t.h.ả.m hại của Tứ gia, Hàn Sâm, Triều Tả và Triều Hữu đồng loạt nhún
vai.
Xem kìa, cô Giản Ngô dọa Tứ gia nhà họ chật vật đến mức nào, Tứ gia có bao giờ mất thể diện thế này đâu?
Bọn họ vừa thầm oán thán xong thì Giản Ngô đã sải bước vào phòng khách.
Vừa thấy Giản Ngô, cả ba đồng loạt xốc lại tinh thần, giữ nguyên tư thế khúm núm.
Một người phụ nữ dọa ông chủ của họ sợ đến mức bỏ chạy, họ chẳng có lý do gì để không khúm núm trước cô cả!
"Cô Giản Ngô." Ba người đồng thanh cúi chào.
Nhưng Giản Ngô hoàn toàn không để ý đến họ, mà mở to đôi mắt long lanh ngập nước, quét mắt nhìn quanh phòng khách một lượt.
Nhìn xong, cô lại cất bước đi thẳng.
Thấy cô định lên lầu, Hàn Sâm vội vàng bước lên ngăn cản, cười khúm núm: "Cô Giản Ngô, Tứ gia không có nhà ạ."
Cứ tưởng Giản Ngô nghe vậy sẽ hỏi anh ta Phó Tư Giám đang ở đâu, nào ngờ Giản Ngô vung tay gạt anh ta sang một bên.
Lực tay của Hắc Xà đâu phải người thường chịu đựng nổi, nhìn cô chỉ như tùy tiện vung tay một
cái, Hàn Sâm đã bị hất văng lùi lại mấy bước, nếu không phải Triều Tả kịp thời đỡ lấy thì anh ta đã ngã ngồi xuống đất rồi.
Cả ba người đều nhìn Giản Ngô đầy khó hiểu, tối nay ông chủ không bình thường, sao cô Giản Ngô cũng không bình thường thế này?
Giản Ngô vẫn không để ý đến họ, sau khi gạt phăng chướng ngại vật Hàn Sâm, cô bước thẳng lên lầu...
