Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 319: Giường Sắp Bị Em Làm Sập Rồi
Cập nhật lúc: 21/01/2026 19:13
Sau hai ngày hình thành thói quen, đúng ba rưỡi sáng Phó Tư Giám cũng tỉnh giấc. Có kinh nghiệm rồi, anh bình tĩnh quay sang nhìn cô gái bên cạnh.
Quả nhiên, cô lại bắt đầu tập thể d.ụ.c buổi sáng.
Hôm nay cô tập xoạc chân và ép chân, khiến chiếc giường kêu kẽo kẹt, động tĩnh rất lớn.
Phó Tư Giám thản nhiên nhìn những động tác khó nhằn không kém gì dân múa chuyên nghiệp của cô, rồi cố tình nói cho thiết bị định vị nghe:
"Cô Giản, tối qua cô sàm sỡ tôi đủ kiểu chưa đủ sao, nửa đêm nửa hôm lại còn hành hạ tôi thế này, cô có biết xấu hổ không hả?"
"Ây da, chỗ này không được sờ!"
"Ây da, chỗ kia cũng không được sờ!"
"Ây da, cô nhẹ tay chút đi, giường sắp bị em làm sập rồi!"
Mặc dù cô gái không hề để ý đến anh, nhưng anh vẫn diễn rất hăng say. Mãi đến khi cô dừng tập,
bước xuống giường, anh mới chịu ngậm miệng.
Khi cô đi giày ra ngoài, anh cũng vội vàng xỏ giày đi theo.
Khi cô cưỡi xe máy rời đi, anh vẫn lái xe bám theo sau. Chiếc Rolls-Royce trị giá 180 triệu tệ kia không lái được nữa, may mà nhà nhiều xe, anh tùy tiện đổi một chiếc khác là được.
Suốt chặng đường bình an vô sự, họ đến cổng biệt thự nhà họ Thẩm.
Anh nhìn cô lái xe vào trong, dựng xe rồi chạy vào biệt thự.
Khi thấy Sơ Nghi bước ra từ biệt thự, anh nheo mắt đầy suy tư.
Đêm qua chính cô bé này là người đầu tiên đi ra, chắc là cô bé đã nhìn thấy xe của anh rồi nói lại với Giản Ngô, nên Giản Ngô mới phát hiện ra chuyện mình bị mộng du.
Cô bé này trông có vẻ lanh lợi phết.
Bị cô bé nhìn chằm chằm, anh cũng không dám nán lại lâu, vội nổ máy rời khỏi nhà họ Thẩm, quay về nhà cũ họ Phó.
Lần này anh không xóa video giám sát của nhà họ Thẩm nữa.
Anh đang rất mong chờ xem Giản Ngô sẽ phản ứng thế nào sau khi nghe đoạn ghi âm từ thiết bị định vị.
Càng nghĩ về chuyện đêm qua anh càng thấy buồn cười, suốt đường về nhà nụ cười luôn thường trực trên môi.
Khi về đến nhà cũ họ Phó, trời vừa tờ mờ sáng.
Hàn Sâm, Triều Tả và Triều Hữu đều đã ăn mặc chỉnh tề, sẵn sàng làm việc.
Thấy anh về, cả ba đồng thanh cúi chào: "Tứ gia."
Phó Tư Giám vốn đang cười tươi, nhưng khi nhìn thấy ba thuộc hạ này, nụ cười trên môi vụt tắt.
Anh nhíu mày khó hiểu hỏi: "Sao mặt mũi các cậu ai cũng vàng như mì tôm thế kia?"
Nghe đến từ "mì tôm", cả ba phản xạ có điều kiện, suýt chút nữa thì cùng nhau nôn mửa.
Quả nhiên Tứ gia vẫn là Tứ gia, liếc mắt cái là nhận ra ngay sắc mặt "mì tôm" của họ, mắt nhìn người quá độc!
Hàn Sâm gượng cười giải thích: "Chắc là do không nghỉ ngơi tốt thôi ạ."
Phó Tư Giám gật đầu: "Mấy hôm nay Giản Ngô đêm nào cũng đến quậy phá, đúng là ảnh hưởng
đến giấc ngủ của các cậu thật, vất vả rồi! Tôi quyết định tăng lương cho các cậu."
Vừa nghe được tăng lương, mắt cả ba sáng rực như sói đói nhìn thấy đùi gà.
Họ đều quan tâm Tứ gia sẽ tăng bao nhiêu, nhưng Hàn Sâm và Triều Tả không dám hỏi, chỉ có Triều Hữu hớn hở: "Tứ gia, ngài định tăng cho chúng tôi bao nhiêu ạ?"
"Mỗi người tăng hai vạn một tháng nhé." Phó Tư Giám hào phóng nói.
"Cảm ơn Tứ gia!" Cả ba xúc động suýt quỳ xuống lạy ông chủ hào phóng này.
Nhưng cảm ơn thì cảm ơn, hai vạn tệ tăng thêm mỗi tháng so với món nợ khổng lồ của họ vẫn chỉ như muối bỏ bể, chẳng thay đổi được kiếp ăn mì tôm của họ!
Sau khi Sơ Nghi nhìn xe Phó Tư Giám rời đi, cô quay lại phòng ngủ tầng hai, nhìn Giản Ngô cởi đồ lên giường, ôm hai đứa nhỏ ngủ tiếp.
Cô cứ thế lẳng lặng canh chừng, cho đến sáu giờ sáng khi Giản Ngô tỉnh lại.
Giản Ngô vừa mở mắt, Sơ Nghi đã báo cáo: "Bà chủ, đêm qua cô lại ra ngoài, lúc về lại có người bám theo. Lần này xe bám theo cô không phải
chiếc Rolls-Royce nát đêm qua nữa, mà là một chiếc Bentley đen mới cứng."
Giản Ngô đã chuẩn bị tâm lý từ trước.
Cô ngồi dậy, tháo thiết bị định vị giấu trong tóc xuống, kết nối với điện thoại để xem nội dung ghi lại đêm qua...
