Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 496: Có Muốn Trả Thù Không?

Cập nhật lúc: 23/01/2026 08:19

Thấy Nam Dĩ Mạt vẫn cố gắng chứng minh sự trong sạch của mình, Giản Ngô nhếch môi cười

đầy ẩn ý.

Người phụ nữ xấu xa luôn lấy việc vu oan người khác làm niềm vui này cuối cùng cũng rơi vào vòng xoáy đau khổ của việc tự chứng minh dưới sự cố tình vu oan của cô.

Rất tốt, cứ để ả nếm thử mùi vị này đi.

Cô cố tình hỏi Nam Dĩ Mạt: "Cô bảo không phải do cô bóc phốt, vậy thì đưa bằng chứng chứng minh sự trong sạch của mình đi. Nếu không đưa ra được bằng chứng thì chính là do cô làm!"

Nam Dĩ Mạt cứng họng. Không phải ả đăng thì là không phải ả đăng, chứng minh kiểu gì đây?

Ả không có cách nào chứng minh, vì ả không đủ khả năng điều tra ra kẻ bóc phốt thực sự.

Thực ra đến giờ ả vẫn chưa hiểu tại sao kẻ bóc phốt lại lôi chuyện của ả và Hoắc Tịch Khiêm ra nói.

Vốn dĩ ả ghép đôi với Hoắc Tịch Khiêm để lăng xê chỉ là ôm tâm lý cầu may. Hoắc Tịch Khiêm không lên tiếng thì thỉnh thoảng ả lại lôi ra xào lại để tăng đề tài và nhiệt độ cho công ty nước hoa Nam thị.

Nếu Hoắc Tịch Khiêm chất vấn, ả sẽ nói mình cũng là nạn nhân.

Ai ngờ đột nhiên lại có bài bóc phốt đó, chọc giận Hoắc Tịch Khiêm, khiến anh ta c.h.ử.i mắng ả thậm tệ trên mạng mà không báo trước, làm ả mất hết mặt mũi, việc kinh doanh của công ty nước hoa Nam thị cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Giản Ngô đương nhiên biết Nam Dĩ Mạt không đưa ra được bằng chứng, nên mới cố tình nói vậy.

Thấy Nam Dĩ Mạt câm nín, cô tiếp tục thực hiện quyền vu oan của mình: "Nam Dĩ Mạt, cô thật khiến tôi coi thường đấy. Có gan lôi tôi và Hoắc Tịch Khiêm ra lăng xê mà không có gan thừa nhận, cô thuộc họ rùa rụt đầu à?"

Nam Dĩ Mạt tuyệt vọng nhắm mắt lại. Lúc này ả không chứng minh được sự trong sạch của mình, cũng không chống lại được bạo lực của Giản Ngô, đành phải nuốt cục tức này vào trong.

Để nhanh ch.óng dẹp yên chuyện này, không làm lỡ việc tham gia vòng phúc thẩm bảo vệ, ả c.ắ.n răng nói một câu: "Giản Ngải, xin lỗi."

Nói ra câu xin lỗi này, ả uất ức đến mức suýt thổ huyết.

Giản Ngô cười lạnh nhạt: "Thôi được rồi, tôi là người rộng lượng, cô lôi tôi ra lăng xê, tôi tát cô một cái, coi như chúng ta hòa nhau."

Nghe đến đây, Nam Dĩ Mạt thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng hơi còn chưa thở xong thì nghe Giản Ngô nói tiếp: "Nhưng cô phải xin lỗi Khổng Oánh!"

Nam Dĩ Mạt cứng đờ người.

Trước mặt Khổng Oánh, từ nhỏ đến lớn ả luôn là nữ ma đầu, chỉ có Khổng Oánh để ả bắt nạt, làm gì có chuyện ả phải xin lỗi Khổng Oánh?

Ả không muốn!

Nhưng nhìn ánh mắt bức người của Giản Ngô, ả lại không dám nói không muốn.

Vốn dĩ ả cũng chẳng coi Giản Ngô ra gì, vẫn coi cô là Giản Ngải vô dụng trước kia. Nhưng cái tát vừa

rồi của Giản Ngô quá mạnh, một cái tát đã đ.á.n.h vỡ mật ả.

Nắm đ.ấ.m của Giản Ngô quá cứng, nếu ăn thêm một cái tát nữa, e rằng ả phải nhập viện, như vậy sẽ lỡ mất cuộc thi nước hoa. Ả không thể vì chuyện nhỏ mà hỏng việc lớn.

Vì vậy ánh mắt ả nhìn Giản Ngô đã chuyển từ coi thường sang sợ hãi.

Dưới sự thúc ép của nỗi sợ hãi, ả nói với Khổng Oánh: "Xin lỗi."

Khổng Oánh lại có chút không quen. Cô bé bị Nam Dĩ Mạt bắt nạt từ nhỏ đến lớn thành quen rồi, chưa

bao giờ dám mơ tưởng có ngày nghe được lời xin lỗi từ Nam Dĩ Mạt. Hôm nay nghe thấy, cô bé hoảng hốt vô cùng.

Mặc dù trong lòng nảy sinh cảm giác hoảng hốt hèn mọn theo thói quen, nhưng đồng thời cô bé cũng cảm thấy vô cùng sảng khoái, cảm giác như nông nô vùng lên làm chủ vậy.

Đám đàn em của Nam Dĩ Mạt vì sợ bạo lực của Giản Ngô nên lúc này đều im thin thít.

Nhưng Chử Tranh một lòng muốn bám vào Nam Dĩ Mạt để đạt thành tích tốt trong cuộc thi và ký

hợp đồng thành công với Mộc Hinh, nên lúc này hắn đứng ra nói đỡ cho Nam Dĩ Mạt.

"Giản Ngải, Khổng Oánh, các người mắng cũng mắng rồi, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h rồi, cô Nam cũng xin lỗi rồi, nên dừng lại ở đây thôi chứ? Vòng phúc thẩm bảo vệ sắp bắt đầu rồi, chẳng lẽ các người muốn phá hỏng cuộc thi của cô Nam sao?"

Giản Ngô không nói gì, quay sang nhìn Khổng Oánh.

Tối nay cô phải đi thám thính Đỉnh Vân Đỉnh, không có nhiều thời gian ở lại đây. Việc có tiếp tục

truy cứu Nam Dĩ Mạt hay không, để Khổng Oánh quyết định.

Khổng Oánh tuy đã quyết tâm cắt đứt quan hệ với Chử Tranh, nhưng thất tình luôn đau khổ buồn bã, cô bé không muốn ở lại đây để bẩn mắt thêm nữa.

"Chị dâu tư, chúng ta về thôi." Khổng Oánh nói. Giản Ngô gật đầu, cùng Khổng Oánh rời đi.

Khổng Oánh tỏ ra rất kiên cường, lúc đi lưng thẳng tắp, nhưng vừa lên xe đã òa khóc nức nở.

Giản Ngô không dỗ dành, mà hỏi nhạt: "Có muốn trả thù không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.