Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 573: Toàn Cao Thủ Đáng Sợ
Cập nhật lúc: 24/01/2026 07:14
Hoắc Tịch Khiêm ngồi ở ghế phụ, nhìn máy bay càng lúc càng rời xa biệt thự khách sạn Thủy Tinh Cung, không khỏi cảm thán: "Tổng huấn luyện viên, không ngờ cô còn biết lái máy bay!"
Giản Ngô cười nhạt, không nói gì.
Cả cô và Ngân Hồ đều biết lái máy bay. Kỹ năng này họ học được từ hồi còn là Hắc Xà, đến máy bay chiến đấu hạng nặng còn lái được thì loại máy bay tư nhân nhỏ bé này trong tay họ chỉ như đồ chơi.
Tất nhiên lịch sử huy hoàng này không thể kể cho Hoắc Tịch Khiêm nghe.
Lái máy bay trên trời nhanh hơn lái xe dưới đất rất nhiều. Quãng đường đi ô tô mất một tiếng, Giản Ngô lái máy bay chỉ mất hơn mười phút đã đến bờ biển ngoại ô phía Đông Lan Thành.
Ngân Hồ, Triều Tả và Triều Hữu đã đợi sẵn ở đó.
Giản Ngô hạ cánh xuống bãi biển, Ngân Hồ và hai anh em Triều Tả nhanh ch.óng lên máy bay.
Sau đó Ngân Hồ đổi chỗ lái máy bay, Giản Ngô ngồi ra ghế sau để chỉ huy toàn bộ hành động.
Kỹ năng lái máy bay của Ngân Hồ cũng thuộc hàng đỉnh cao. Ngồi vào ghế lái, cô nhanh ch.óng cho máy bay cất cánh, bay thẳng về phía Đỉnh Vân Đỉnh ở ngoại ô phía Tây Lan Thành.
Trên đường đi, Giản Ngô mở phần mềm theo dõi xem vị trí của La Thanh Gia. Lúc này La Thanh Gia vẫn đang bay trên trời, khoảng cách đến Lan Thành ngày càng gần.
Xem xong vị trí, Giản Ngô nói: "Bạch Quỳ, tăng tốc độ lên. La Thanh Gia còn hai tiếng nữa là đến Lan Thành, bên phía Hoắc Thần Ngạo cũng sẽ sớm phát hiện máy bay riêng bị trộm, chúng ta phải tranh thủ thời gian."
"Ok."
Ngân Hồ đáp một tiếng, lập tức tăng tốc độ bay.
Hoắc Tịch Khiêm và hai anh em Triều Tả bình thường hay cãi nhau chí ch.óe, giờ phút này đều trở nên trầm mặc nghiêm túc, sẵn sàng cho trận chiến sắp tới.
Khoảng hai mươi phút sau, máy bay đến bầu trời Đỉnh Vân Đỉnh.
Nhìn qua cửa sổ máy bay xuống dưới, có thể thấy khi máy bay của họ càng đến gần mặt đất, người ở Đỉnh Vân Đỉnh đều cảnh giác, vệ sĩ nhanh ch.óng vào tư thế phòng thủ.
Giản Ngô quan sát nhanh cách bố trí vệ sĩ ở Đỉnh Vân Đỉnh, khẽ ra lệnh: "Triều Tả, Triều Hữu, hai cậu giải quyết mấy tên phía Bắc. Bạch Quỳ, Hoắc Nhị, hai người giải quyết hai tên phía Nam. Tôi sẽ giải quyết mấy tên phía Đông."
"Rõ." Mọi người đồng thanh nhận lệnh.
Phía Tây không có vệ sĩ canh gác, đó chính là cái hố lớn Ngân Hồ dùng flycam phát hiện lần trước.
Lúc này nhìn từ trên cao xuống, đáy hố vẫn tối om, không nhìn rõ gì cả, cũng không biết dưới đó ẩn chứa bí mật gì.
Khi máy bay chỉ còn cách mặt đất vài chục mét, người ở Đỉnh Vân Đỉnh bắt đầu dùng đèn pha cực lớn chiếu vào thân máy bay để quan sát rõ hơn.
Chắc là nhận ra đây là máy bay riêng của Hoắc Thần Ngạo, đám người đó lập tức thả lỏng cảnh giác, còn chuẩn bị tư thế nghênh đón, hoàn toàn
không biết người trong máy bay đều là cao thủ của căn cứ Mạt Nhật Ngõa.
Nhờ lớp vỏ bọc là máy bay của Hoắc Thần Ngạo, máy bay thuận lợi hạ cánh xuống Đỉnh Vân Đỉnh.
Khi máy bay dừng hẳn và tắt động cơ, một người đàn ông mặc vest trông như quản gia dẫn theo vài nhân viên chạy nhanh đến cửa máy bay, ngẩng mặt lên chuẩn bị đón tiếp.
Nhưng người trong máy bay mãi không có động tĩnh gì, cửa máy bay cũng mãi không mở, quản gia bắt đầu nghi hoặc.
Đợi một lúc, quản gia lớn tiếng hỏi: "Ông Hoắc, sao tối nay ông lại rảnh rỗi đến Đỉnh Vân Đỉnh thế này? Hội trưởng hiện không có nhà, khoảng một tiếng rưỡi nữa mới về."
Quan sát lại một lần nữa bố trí xung quanh máy bay, Giản Ngô ra lệnh thấp giọng: "Thực hiện theo kế hoạch ban đầu, hành động ngay!"
Dứt lời, cửa trước và cửa sau máy bay đồng thời mở ra. Những người trong máy bay như những mũi tên rời cung lao ra khỏi khoang, đáp xuống các vị trí khác nhau.
Người ở Đỉnh Vân Đỉnh vì lầm tưởng là Hoắc Thần Ngạo đến nên lơ là phòng bị, hơn nữa người trên máy bay hành động quá nhanh khiến họ ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Đến khi quản gia phản ứng lại thì xung quanh đã vang lên tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.
Ông ta hoảng hốt ngẩng đầu nhìn, phát hiện số vệ sĩ bố trí trước biệt thự đã bị hạ gục đến tám mươi phần trăm, mấy tên còn lại cũng đang bị đ.á.n.h tơi bời.
Mấy người nhảy xuống từ máy bay ai nấy đều hung thần ác sát, ra tay tàn nhẫn, nhìn là biết toàn
cao thủ đáng sợ.
Họ không những đ.á.n.h cho Đỉnh Vân Đỉnh trở tay không kịp mà còn đ.á.n.h cho đám người Đỉnh Vân Đỉnh tan tác tơi bời.
Lúc này quản gia mới nhận ra, Đỉnh Vân Đỉnh bị tập kích ban đêm...
