Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 731: Đi Đăng Ký Kết Hôn
Cập nhật lúc: 25/01/2026 20:04
Hoắc Thần Ngạo bị Ngân Hồ mỉa mai đến ngượng ngùng, chẳng dám nhìn thẳng vào cô.
Anh muốn giải thích với cô rằng anh muốn ngủ với cô, nhưng suy nghĩ này rất trong sáng, không hề dơ bẩn.
Đàn ông nào mà chẳng muốn cưới người con gái mình thích về làm vợ, ngủ cùng cô ấy, sinh con đẻ cái? Nếu suy nghĩ này là dơ bẩn thì trên đời này chẳng còn đàn ông nào trong sáng nữa.
Tiếc là giờ anh không thể giải thích rõ ràng, đành im lặng chấp nhận sự mỉa mai của cô.
Sự im lặng của anh càng khiến Ngân Hồ khẳng định suy đoán của mình, ánh mắt nhìn anh càng thêm khinh bỉ.
Không chịu nổi ánh mắt đó, anh lại giải thích: "Ý tôi là, sinh con thì phải có trách nhiệm với con, tuân theo phương thức sinh nở tự nhiên truyền thống mới là tốt nhất cho đứa trẻ, can thiệp khoa học dễ xảy ra rủi ro lắm."
Ngân Hồ vốn đang giận, định mắng anh là đồ háo sắc đê tiện, nhưng nghe anh nói cũng thấy có lý.
Tuy trước đây cô theo chủ nghĩa không kết hôn sinh con, nhưng đã quyết định sinh con thì nhất định phải có trách nhiệm.
Nhưng nghĩ đến việc làm chuyện đó với Hoắc Thần Ngạo, má cô bất giác đỏ lên: "Khụ! Thụ t.h.a.i tự nhiên cũng được..."
Mắt Hoắc Thần Ngạo sáng lên, vừa định nói gì thì Ngân Hồ cướp lời: "Nhưng anh phải đi kiểm tra toàn diện đã. Tôi phải chắc chắn anh là người đàn ông sạch sẽ khỏe mạnh thì mới đồng ý thụ t.h.a.i tự nhiên với anh."
Hoắc Thần Ngạo cảm thấy bị xúc phạm, nhưng lại thấy yêu cầu này hợp lý, bèn gật đầu đồng ý.
"Tôi cũng sẽ đi kiểm tra rồi đưa kết quả cho anh xem." Ngân Hồ nói.
"Không cần." Hoắc Thần Ngạo đáp, "Cô thế nào tôi cũng nhận."
"Hả?"
Ngân Hồ trợn tròn mắt không tin nổi, không ngờ anh lại nói vậy.
Chưa kịp để cô nghĩ thông, Hoắc Thần Ngạo đã cầm điện thoại gọi cho trợ lý: "Sắp xếp cho tôi kiểm tra sức khỏe toàn diện ngay lập tức, trước khi trời sáng tôi phải có kết quả."
Ngân Hồ kinh ngạc nhìn anh, đợi anh cúp máy mới hỏi: "Sao phải gấp thế?"
Hoắc Thần Ngạo đáp: "Sáng mai đi đăng ký kết hôn, đương nhiên phải gấp."
"Còn phải đăng ký kết hôn á?"
Ngân Hồ càng kinh ngạc hơn. Hai người chỉ hợp tác sinh hai đứa con IQ cao, ngoại hình đẹp để làm người thừa kế cho mỗi bên gia đình, chứ có phải yêu đương gì đâu mà làm vợ chồng, đăng ký kết hôn làm gì?
Trái ngược với vẻ kinh ngạc của cô, Hoắc Thần Ngạo hỏi lại như lẽ đương nhiên: "Cô Mộc, chẳng lẽ cô muốn con mình bị người ta gọi là con hoang?"
Ngân Hồ nghẹn lời.
Cô không muốn con mình bị gọi là con hoang.
Vì từ nhỏ cô đã sống trong gia đình không trọn vẹn, chịu nhiều khổ cực, bị người đời dè bỉu, nên cô rất mong con mình được sống trong gia đình đầy đủ, được hưởng cả tình cha và tình mẹ.
Lúc này, Hoắc Thần Ngạo đã vén chăn xuống giường, bắt đầu thay quần áo.
Vừa thay đồ, anh vừa giải thích: "Đã muốn sinh người thừa kế thì phải sinh ra người thừa kế hoàn hảo. Người thừa kế hoàn hảo cần có tuổi thơ hạnh
phúc, mà tuổi thơ hạnh phúc cần gia đình trọn vẹn, có cả bố lẫn mẹ, cô thấy đúng không?"
Ngân Hồ gật đầu đồng tình.
Hoắc Thần Ngạo mỉm cười, nói tiếp: "Vì thế, chúng ta phải đăng ký kết hôn trước, trở thành vợ chồng hợp pháp, bồi đắp tình cảm rồi mới sinh con một cách danh chính ngôn thuận, đúng không?"
Ngân Hồ lại gật đầu đồng tình, hoàn toàn bị Hoắc Thần Ngạo dắt mũi.
Đúng lúc này, Hoắc Thần Ngạo cởi bỏ hoàn toàn bộ đồ bệnh nhân, chuẩn bị mặc quần áo thường, trên người chỉ còn độc chiếc quần lót đen.
Trước mắt Ngân Hồ đột nhiên hiện ra một mảng da thịt trần trụi, tim cô đập thình thịch, rồi thẹn quá hóa giận hét lên: "A! Hoắc Thần Ngạo, đồ lưu manh! Sao anh dám cởi trần trước mặt tôi?"
Hoắc Thần Ngạo vẫn ung dung cầm áo sơ mi mặc vào, từ tốn cài cúc.
Rồi anh buồn cười nhìn cô, chậm rãi chế giễu:
"Có gì mà phải làm quá lên thế? Đêm qua chính tay cô lột sạch đồ tôi, lúc đó sao cô không biết xấu hổ?"
"Hơn nữa, tiếp theo chúng ta chẳng phải sẽ thụ t.h.a.i tự nhiên sinh con sao, đến lúc đó chỗ nào trên
người tôi cô chẳng nhìn thấy? Đằng nào cũng phải nhìn, coi như bây giờ cô tập dượt trước đi..."
