Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 747: Kết Hôn Rồi
Cập nhật lúc: 25/01/2026 20:06
Nhìn bộ dạng phồng má trợn mắt của Ngân Hồ, Hoắc Thần Ngạo cuối cùng không nhịn được nữa, bật cười rung cả vai, "Ha ha..."
Ngân Hồ tức đến mức muốn úp cả đĩa đồ ăn vào mặt anh.
Nhưng Hoắc Thần Ngạo cười không dứt, bao nhiêu kìm nén trên đường đi giờ xả ra hết.
Ngân Hồ nhìn ngó xung quanh, thấy thời gian địa điểm không thích hợp nên ráng nuốt cục tức, c.ắ.n mạnh miếng bánh bao, rủa: "Cười cười cười, cười c.h.ế.t anh đi!"
Hoắc Thần Ngạo vất vả lắm mới nhịn cười được, lại ngứa miệng bồi thêm một câu: "Tôi không coi cô là heo, cô ăn còn khỏe hơn heo."
Ngân Hồ: "..."
Bây giờ cô úp đĩa vào mặt anh được chưa?
Đúng lúc cô sắp không kiềm chế được thì nhìn thấy vệt ngón tay đỏ ửng trên mặt anh, cơn giận lại xẹp xuống.
Thôi, cô đã đ.á.n.h anh thương tích đầy mình rồi, lần này bao dung cho anh chút, coi như bù đắp.
Dù không đ.á.n.h nhưng cơn giận vẫn còn đó, cô vẫn muốn mắng anh.
Cô lại c.ắ.n mạnh miếng bánh bao, chất vấn: "Sao, anh không nuôi nổi à? Không nuôi nổi thì nói sớm, giờ hối hận còn kịp đấy, tôi đi tìm người đàn ông nào nuôi được tôi!"
"Đương nhiên nuôi nổi! Sao lại không nuôi nổi chứ?" Hoắc Thần Ngạo cười rạng rỡ, "Thẻ phụ của tôi cô giữ cả rồi, coi như toàn bộ tiền mặt của tôi đều nằm trong tay cô, cô cứ ăn thoải mái, ăn một trăm năm cũng không hết."
"Hừ!"
Ngân Hồ hừ lạnh, lườm anh một cái rồi tiếp tục ăn.
Sức ăn của cô lớn, cô thừa nhận, và cũng chưa bao giờ thấy việc con gái ăn nhiều là xấu hổ. Dạ dày mình thoải mái mới là chân lý.
Hoắc Thần Ngạo không trêu cô nữa, cũng bắt đầu ăn. Khi cả hai cùng buông đũa, anh phát hiện sức ăn của cô gấp ba lần anh.
Cô nhóc này vẫn như năm nào, ăn siêu khỏe.
Nhớ năm xưa cùng làm nhiệm vụ, miệng cô chưa bao giờ ngơi nghỉ, không nói liến thoắng thì cũng nhai nhồm nhoàm. Hồi đó anh từng chế giễu cô ăn khỏe hơn heo.
Cũng từ khi quen cô, anh mới thấy phụ nữ ăn khỏe thật đáng yêu.
Nhưng anh rất tò mò một điểm, cô ăn khỏe thế mà không béo, dáng người vẫn mảnh mai thon thả, đẹp mê hồn.
Ăn uống no nê, tâm trạng Ngân Hồ cuối cùng cũng tốt lên, vươn vai thỏa mãn.
Hoắc Thần Ngạo vẫn luôn mỉm cười nhìn cô: "Đi được chưa?"
Tâm trạng tốt nên Ngân Hồ không gây sự với anh nữa, sảng khoái đứng dậy đi ra ngoài.
Hoắc Thần Ngạo cũng vội đứng dậy đi theo.
Hai người đi rồi, đám nhân viên phục vụ bắt đầu bàn tán xôn xao, coi chuyện người đứng đầu nhà họ Hoắc lấy vợ là tin tức chấn động.
Ngân Hồ và Hoắc Thần Ngạo chưa kịp lên đến phòng tổng thống ở tầng trên cùng thì tin này đã lan truyền khắp khách sạn Đế Hoàng, đến cả ban lãnh đạo khách sạn cũng biết.
Vì Hoắc Thần Ngạo là nhân vật tầm cỡ, tình trạng hôn nhân của anh rất được quan tâm, nên ban lãnh đạo khách sạn lập tức báo cáo chuyện này cho Phó Tư Giám.
Lúc này mới bảy giờ sáng, Phó Tư Giám vừa ăn sáng xong, chuẩn bị đến công ty.
Nhận được báo cáo, anh liếc nhìn Giản Ngô đang ngồi ăn sáng bên bàn, hỏi: "Hoắc Thần Ngạo kết hôn rồi, em biết chưa?"
"Hả?" Giản Ngô ngạc nhiên trong giây lát.
Rồi cô bĩu môi: "Anh ta kết hôn liên quan gì đến em? Em không hứng thú."
Đêm qua cô thức trắng làm giả chip, bận đến tận giờ mới được ngồi ăn sáng, người mệt rã rời, đầu óc còn đang tính toán chuyện đến quán bar Lam Thuẫn giao chip giả cho Q, hơi đâu mà quan tâm
chuyện hôn nhân của người đàn ông không liên quan.
"Khụ!" Phó Tư Giám ho khan, cười hỏi: "Thế em có muốn biết vợ anh ta là ai không?"
"Không." Giản Ngô trả lời dứt khoát.
Phó Tư Giám nhướng mày. Xem ra cô vợ thôn nữ nhà anh vẫn chưa biết chuyện Hoắc Thần Ngạo đã "cưa đổ" Mộc Kiều. Nếu biết bạn thân mình gả cho Hoắc Thần Ngạo, không biết cô sẽ phản ứng thế nào?
Im lặng một lát, anh lại cười nói: "Anh thấy cần phải nói cho em biết."
"Không cần." Giản Ngô từ chối lần nữa.
Phó Tư Giám gặng hỏi: "Không muốn nghe thật à?"
Lần này Giản Ngô không nói gì nữa mà lườm anh cảnh cáo.
Phó Tư Giám lập tức ngậm miệng.
Giản Ngô cũng buông đũa, nhanh ch.óng thu dọn rồi một mình đến quán bar Lam Thuẫn...
