Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 794: Giản Dục Của Nhà Họ Giản Ở Lan Thành
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:07
Paul hỏi xong, Giản Ngô mãi không trả lời mà cứ ôm c.h.ặ.t lấy ông, lặng lẽ nép vào lòng ông.
Trong đầu cô hiện lên cảnh tượng bố rơi xuống Vách đá Hoa hồng, bị cá sấu xâu xé, m.á.u nhuộm đỏ dòng sông, tim cô lại nhói lên từng cơn đau đớn.
Thật không dám tưởng tượng, trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, bố lại kỳ tích sống sót, không những sống sót mà còn trở thành chủ nhân hùng
mạnh của tàu Húc Nhật, ngài Paul khiến người người khiếp sợ.
Nước mắt cô chảy ra quá nhiều, làm ướt đẫm áo trước n.g.ự.c Paul. Bộ đồ ngủ mỏng manh khiến Paul cảm nhận rõ ràng mảng ướt lạnh đó.
Cúi đầu nhìn cô bé nước mắt lưng tròng, Paul càng khó hiểu hơn. Rõ ràng cô bảo gặp chuyện tốt tày trời, sao lại khóc thương tâm thế này?
Nhưng ông cũng không dám làm phiền cô. Dù sao ông cũng rất tận hưởng cảm giác được cô ôm, được cô dựa dẫm thế này. Lần đầu tiên trong đời
ông cảm nhận được niềm hạnh phúc của một người cha.
Ông thậm chí còn tưởng tượng, nếu cô được ông nhận nuôi từ nhỏ, liệu ông có giống như bao người cha trên thế giới này, sớm được hưởng niềm vui gia đình này không?
Thấy hai cha con thân thiết như vậy, Elvis cũng không dám làm phiền, chỉ đành đứng lặng một bên.
Không biết bao lâu trôi qua, Giản Ngô cuối cùng cũng nín khóc, từ từ ngồi thẳng dậy.
Paul xót xa lau nước mắt trên mặt cô, dịu dàng hỏi: "Rốt cuộc là làm sao vậy, hửm?"
Trước khi chạy đến biệt thự của Paul, Giản Ngô vô cùng kích động, hành động cũng hấp tấp. Nhưng sau khi ôm bố khóc một trận, cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại, suy nghĩ xem nên nói chuyện này với bố thế nào cho phải.
Sức khỏe bố không tốt, dù thời gian qua uống t.h.u.ố.c của cô tinh thần đã khá hơn nhiều nhưng vẫn rất yếu, không chịu được kích động mạnh.
Hôm qua cô nói với ông rằng ông không phải Paul thật, ông đã bị khủng hoảng tinh thần rồi. Nếu giờ
cô nói ông chính là bố cô - Giản Dục, không biết cảm xúc của ông sẽ d.a.o động thế nào.
Dù đây là chuyện tốt, ông chắc chắn sẽ rất vui, nhưng người sức khỏe quá yếu thì vui quá hay buồn quá đều không tốt.
Nên cô trấn tĩnh lại một lúc mới mở lời: "Cháu có một chuyện tốt tày trời muốn chia sẻ với ngài, nhưng ngài phải hứa với cháu, nhất định phải kiểm soát tốt cảm xúc, nếu không cơ thể ngài không chịu nổi đâu."
Paul gật đầu ngay: "Ta hứa, nhất định sẽ kiểm soát tốt cảm xúc."
"Ngài là ngài Paul khiến người người khiếp sợ đấy nhé, nói lời phải giữ lấy lời," Giản Ngô tinh nghịch nói, "Lát nữa đừng để cháu cười chê, lại còn phải vừa cười chê vừa cấp cứu cho ngài đấy."
"Ha ha!" Paul bật cười, "Con bé này, vừa nãy khóc lóc khiến ta luống cuống chân tay, giờ lại trêu chọc ta rồi. Tính khí cháu đúng là thất thường như thời tiết vậy."
Nói đến đây, Paul cười vỗ tay cô: "Nói đi, bất kể chuyện gì, ta nhất định sẽ kiểm soát tốt cảm xúc! Tin vào khả năng của ta, ta là ngài Paul khiến người người khiếp sợ mà, sẽ không để cháu cười chê đâu."
Được Paul cam đoan, Giản Ngô mới thở phào nhẹ nhõm, rồi nói: "Cháu biết ngài thực sự là ai rồi."
Nghe câu này, Paul sững người, nhìn chằm chằm Giản Ngô, chờ cô nói tiếp.
Ngay cả Elvis đứng bên cạnh cũng bị hút hết sự chú ý, dỏng tai lên nghe, sợ bỏ lỡ bất kỳ từ nào Giản Ngô sắp nói.
"Ta là ai?" Paul hỏi.
"Ngài là bố cháu." Giản Ngô đáp.
Paul ngẩn người hai giây, rồi cười: "Ý cháu là nhận ta làm bố nuôi à?"
"Không phải nhận ngài làm bố nuôi," Giản Ngô vừa nói vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y Paul, "Ngài chính là bố ruột của cháu, là thiên tài y học hai mươi hai năm trước, Giản Dục của nhà họ Giản ở Lan Thành."
Câu nói vừa dứt, căn phòng chìm vào im lặng tuyệt đối, tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở của nhau.
Elvis c.h.ế.t lặng, ánh mắt đờ đẫn nhìn Giản Ngô, mãi không hoàn hồn.
Paul càng cứng đờ người, nhìn chằm chằm Giản Ngô không chớp mắt, không nói nên lời.
Giản Ngô cũng giữ im lặng, cho Paul thời gian phản ứng, sợ nói dồn dập quá ông sẽ không kiểm soát được cảm xúc.
Hồi lâu sau, Paul mới run rẩy đôi môi nói: "Cô bé, ta nghe không rõ lắm, cháu nhắc lại câu vừa rồi được không..."
