Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 823: Gặp Q
Cập nhật lúc: 28/01/2026 07:39
Nhận ra máy bay không đưa mình đến thẳng du thuyền của Q, Giản Ngô vẫn bình tĩnh quan sát.
Hiểu ra vấn đề, cô bật cười.
chiếc máy bay này để lần ra tung tích của hắn, nên từ lúc cất cánh, máy bay cứ bay vòng vòng trên hải phận quốc tế.
Cứ bay như thế suốt mười tiếng đồng hồ.
Thời gian đủ lâu, quãng đường đủ xa, Giản Ngô còn lo máy bay hết nhiên liệu giữa đường, chưa đến nơi đã rơi xuống biển.
Cô buồn cười nhìn tên dẫn đầu, châm chọc: "Các người định bay vòng vòng thế này đến bao giờ?
Đợi hết xăng rồi cả lũ rơi xuống biển làm mồi cho cá à?"
liền cúi người đáp: "Cô Giản Ngô xin đừng nôn nóng, máy bay sắp hạ cánh rồi."
Sắp hạ cánh?
Giản Ngô nhìn qua cửa sổ, bên dưới vẫn là biển cả mênh m.ô.n.g, hạ cánh vào đâu?
"Du thuyền của Q ở gần đây sao?" Cô hỏi.
"Không phải, chúng ta sắp chuyển sang một chiếc máy bay khác." Tên dẫn đầu đáp.
Giản Ngô nhíu mày cạn lời, lại châm chọc: "Bay lâu thế, xa thế rồi mà Q vẫn chưa yên tâm à, hắn sợ c.h.ế.t đến mức nào vậy?"
Q liên quan đến toàn nhân loại, đương nhiên phải cẩn trọng."
Giản Ngô bĩu môi. Xem ra đám người này đều bị Q tẩy não rồi, mơ tưởng Q nghiên cứu thành công để được thơm lây trường sinh bất t.ử đây mà!
Thôi kệ, cô chẳng thể thay đổi lộ trình máy bay lúc này, cứ mặc kệ chúng muốn bay đến bao giờ thì bay.
"Tôi đói rồi." Cô nói.
Tên dẫn đầu vẫy tay, lập tức có người phục vụ mang đồ ăn ngon lên cho cô.
nhã thưởng thức bữa ăn.
Máy bay cứ lượn lờ trên biển, cô không có dụng cụ đo đạc, cũng chẳng biết mình đang ở vĩ độ nào, cách đất liền bao xa.
Cứ ăn no cái đã.
Khi cô vừa ăn xong, tên dẫn đầu đột nhiên thông báo: "Cô Giản Ngô, xin chuẩn bị, máy bay sắp hạ cánh để chuyển sang chiếc khác."
Giản Ngô nhìn xuống, cuối cùng cũng thấy một hòn đảo nhỏ cô độc giữa biển khơi. Trên đảo có đậu một chiếc trực thăng tư nhân tương tự.
Tên dẫn đầu đưa cô xuống, bàn giao cho người trên chiếc máy bay kia.
Sau khi chuyển máy bay, cô lại tiếp tục hành trình trên không. Lần này bay thêm hơn mười tiếng nữa mới đến được du thuyền của Q.
Khi đến nơi, trời lại tối đen như mực. Giản Ngô vẫn không xác định được vị trí của mình.
Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là cô sắp được gặp Giản Ngải rồi.
Du thuyền của Q rất lớn và sang trọng, nhân viên trên đó cũng đông đúc, đèn đuốc sáng trưng giữa
Khi máy bay bắt đầu hạ cánh, trên boong tàu đã đứng đầy người. Dẫn đầu là một ông lão tóc bạc phơ, phía sau là đám người mặc áo blouse trắng và vệ sĩ áo đen.
Nhìn qua cửa sổ, Giản Ngô nheo mắt. Chẳng lẽ ông lão tóc bạc kia là Q?
Theo lời bố cô thì Q năm nay sáu mươi tuổi. Tuy không trẻ nhưng cũng đâu đến mức già nua thế này?
Hay ông ta không phải là Q?
xuống với đầy nghi hoặc trong lòng nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, âm thầm quan sát mọi thứ xung quanh.
Ông lão tóc bạc kích động bước tới, nhìn cô từ đầu đến chân rồi cười chào: "Bé Giản Ngô, cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau rồi!"
"Ông là Q?" Giản Ngô hỏi. "Đúng, tôi là Q!" Ông lão gật đầu.
Giản Ngô lại quan sát ông ta kỹ hơn. Xem ra cuộc sống trên biển của Q chẳng vui vẻ gì, mới sáu mươi mà đã già khọm thế này.
thể thấy ông ta đã vắt kiệt tâm sức cho dự án trường sinh bất t.ử.
Đang thầm cảm thán thì Q lên tiếng: "Tên thật của tôi là Charlie, cô có thể gọi tôi là chú Charlie. Tôi và bố cô từng là đồng nghiệp, cũng xứng đáng với tiếng chú này. Đương nhiên cô cứ gọi tôi là Q cũng được, tôi không quan trọng tiểu tiết."
Giản Ngô bĩu môi. Không đời nào cô gọi hắn là chú, hắn không xứng!
Im lặng một lát, cô hỏi thẳng: "Giản Ngải đâu?"
