Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 907: Cảm Thấy Rất Có Lỗi
Cập nhật lúc: 30/01/2026 08:02
Nghe tin chuyên cơ riêng của Giản Dục đã hạ cánh xuống vườn hoa sau nhà, người trong gia tộc ai cũng chạy đến muốn gặp mặt ông đầu tiên, nhưng Giản Dục cố tình tránh đi.
Dù Giản Dục đã mất tích hai mươi hai năm, nhưng phòng của ông vẫn được ông cố Giản giữ nguyên vẹn, đồ đạc không hề xê dịch, ngày nào cũng có người quét dọn sạch sẽ.
Hôm nay Giản Diệu Đình đã sắp xếp trước, Giản Dục tránh mặt mọi người, đi thẳng về phòng mình.
Giản Dục từng là người quyền lực nhất nhà họ Giản, không ai không phục tùng sự quản lý của ông. Phòng của ông cũng là căn phòng lớn nhất, sang trọng nhất trong khu nhà này.
Chính xác hơn thì đó là một căn hộ cao cấp, có đầy đủ phòng ngủ, phòng khách, thư phòng, phòng tập gym... không gian rộng rãi và cực kỳ riêng tư.
Sau khi nhắn tin xong với Phó Tư Giám, Giản Ngô đi thẳng đến phòng bố. Khi đến nơi, cô thấy bố
đang ngồi trò chuyện với Diệp Cẩm Mặc ở phòng khách.
Vừa bước vào cửa, cô tình cờ nghe thấy bố hỏi Diệp Cẩm Mặc: "Cẩm Mặc, bác rất muốn biết, tại sao năm xưa ông nội cháu lại biến bác thành Paul?"
Đây cũng là điều Giản Ngô thắc mắc bấy lâu. Cô không hiểu tại sao khi cứu bố cô, ông cụ nhà họ Diệp lại biến bố cô hoàn toàn thành một người khác, rồi không bao giờ liên lạc hay nói cho bố biết sự thật.
Vì muốn nghe câu trả lời nên cô không làm phiền hai người họ, lẳng lặng đứng ở cửa.
Diệp Cẩm Mặc nhìn thấy cô nhưng không gọi, mà tiếp tục giải thích với Paul:
"Chuyện là thế này, cháu nghe ông nội kể lại, năm đó bác bị thương quá nặng, nếu không cấp cứu kịp thời thì khó mà giữ được tính mạng. Mọi quyết định của ông lúc đó đều là lựa chọn tốt nhất có thể trong tình thế cấp bách."
"Chắc bác cũng biết, sau khi bác rơi xuống nước, bọn xấu vẫn không ngừng tìm kiếm bác. Ông nội sợ chúng điều tra ra tung tích của bác nên việc
chọn bệnh viện và bác sĩ đều được cân nhắc rất kỹ lưỡng."
"Bệnh viện phẫu thuật cho bác tình cờ là của một người bạn cũ của ông nội cháu, bác sĩ mổ chính cũng là con trai của người bạn đó."
"Ông nội đã bí mật liên hệ và chi một khoản tiền lớn để thuyết phục hai cha con họ phẫu thuật cho bác. Mọi chuyện vốn được giữ kín tuyệt đối, nhưng không hiểu sao tin tức lại bị lộ, bọn xấu đã tìm đến bệnh viện."
"Lúc đó bác đang nằm trên bàn mổ, có thể bị bọn xấu phát hiện bất cứ lúc nào. Ông nội cháu lo sốt
vó, tìm mọi cách để giải quyết nguy cơ."
"Trùng hợp là lúc đó có một bệnh nhân tên Paul bị t.a.i n.ạ.n xe hơi nghiêm trọng, cũng đang phẫu thuật cùng lúc với bác. Tiếc là ca mổ mới được một nửa thì ông ấy qua đời."
"Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, ông nội cháu quyết định tráo đổi thân phận giữa bác và ngài Paul đó."
"Vì bọn xấu quá tàn độc, ông nội cũng lo lắng cho tương lai của bác nên đã quyết định phẫu thuật thẩm mỹ cho bác thành gương mặt của ngài Paul, để bác sống dưới thân phận của ông ấy. Có như
vậy mới hoàn toàn thoát khỏi sự truy lùng của bọn chúng."
"À," Paul gật đầu hiểu ra, "Vậy tại sao sau này các người lại không liên lạc gì với bác?"
Diệp Cẩm Mặc cười khổ: "Nói ra thật ngại với bác, ông nội cháu rất sợ bọn xấu đó."
Ngừng một chút, anh nói tiếp: "Năm đó ở bệnh viện, bọn chúng không tìm thấy bác nhưng đã nghi ngờ ông nội cháu. Từ đó về sau ông nội làm gì cũng rất cẩn trọng. Để đề phòng vạn nhất, ông nội không bao giờ dám liên lạc với bác."
Khi nói những lời này, thái độ Diệp Cẩm Mặc rất chân thành khiến Paul vô cùng áy náy: "Đều tại bác làm liên lụy đến mọi người, bác thấy có lỗi quá."
"Bác đừng nói vậy," Diệp Cẩm Mặc vội nói, "Người thấy có lỗi phải là cháu mới đúng. Bác đã gả con gái tốt như vậy cho cháu, bác chính là bố vợ của cháu, cháu không thể chia sẻ gánh nặng với bố vợ, là do cháu vô dụng."
Dứt lời, Diệp Cẩm Mặc quay sang nhìn Giản Ngô đang đứng ở cửa: "Ngô Ngô, em đến rồi à."
Giản Ngô gật đầu, bước vào ngồi xuống bên cạnh Paul.
Diệp Cẩm Mặc nói tiếp: "Có vẻ như bọn xấu đó vẫn chưa từ bỏ việc tìm kiếm bác, quyết phải thấy người hoặc thấy xác mới thôi. Chính vì từng nghi ngờ ông nội cháu nên bao năm qua chúng vẫn luôn cho người giám sát nhất cử nhất động của nhà họ Diệp."
Nghe vậy, Giản Ngô ngẩng phắt lên, hỏi Diệp Cẩm Mặc: "Bao nhiêu năm qua nhà họ Diệp luôn bị giám sát sao?"
"Đúng vậy." Diệp Cẩm Mặc đáp, "Ông nội anh biết những kẻ giám sát đó là người của bọn xấu năm xưa, nên dặn dò mọi người không được manh động, cứ giả vờ như không biết gì để bảo toàn tính mạng."
Nghe xong, Paul càng thêm áy náy, Giản Ngô cũng không kìm được cảm thấy có lỗi...
