Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 97: Cháu Còn Có Một Người Chị Song Sinh
Cập nhật lúc: 19/01/2026 10:19
Vừa hỏi xong câu này, Giang Trì đột nhiên phản ứng lại, hối hận không để đâu cho hết.
Kể từ khi nhận lại người thân, Phó Tư Thừa luôn tỏ ra là một người cha hiền từ, cho đến lúc này hắn mới nhận rõ, cha ruột của hắn là một kẻ tàn nhẫn đến mức người thường khó có thể tưởng tượng nổi.
Để đạt được mục đích, ngay cả cha mẹ anh em cũng dám g.i.ế.c, vậy thì đứa con trai như
hắn cũng chẳng có cảm giác an toàn gì, hắn hỏi câu này làm chi?
Hỏi câu này, có khi không những không nhận được câu trả lời mong muốn, mà còn chọc giận Phó Tư Thừa.
Đang lúc hắn suy nghĩ lung tung, Phó Tư Thừa cười khẽ: "Yên tâm, chỉ cần con nghe lời, không làm trái ý ba, theo sát bước chân ba, thì ba sẽ không làm hại con đâu."
Nói đến đây, Phó Tư Thừa nheo mắt đầy oán hận: "Là nhà họ Phó bất công với ba, ba mới phải làm những chuyện tàn nhẫn đó."
"Ba là con trưởng nhà họ Phó, vị trí người đứng đầu gia tộc lẽ ra phải thuộc về ba, nhưng ông bà nội con lại thiên vị chú hai con, muốn chọn chú ấy làm người thừa kế, ba hết cách, đành tặng chú hai con một vụ hỏa hoạn bất ngờ, tiễn chú ấy về thế giới cực lạc."
"Vốn tưởng không còn chú hai con, ba trở thành con trai độc nhất, vị trí người đứng đầu sẽ quay về tay ba, ai ngờ họ lại sinh thêm chú ba và chú tư con."
"Chú ba con kém ba 19 tuổi, chú tư con kém ba 23 tuổi, ba vốn chẳng để hai đứa nhóc vắt mũi chưa sạch đó vào mắt, nhưng ông bà nội
con lại muốn bồi dưỡng một người thừa kế từ trong hai đứa nó, ba lại buộc phải ra tay với hai người em trai nhỏ này."
"Vốn dĩ vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi đã được sắp xếp hoàn hảo, có thể tiễn ông bà nội và chú ba, chú tư con đi cùng một lúc, ai ngờ chú ba con lại dùng thân mình che chắn cho chú tư con, sau đó nữa, cụ cố con đích thân nuôi dưỡng chú tư con, ba không còn cơ hội nào nữa."
Nhắc lại chuyện cũ, vẻ mặt Phó Tư Thừa vừa đau khổ vừa không cam tâm, xen lẫn nỗi hận thù khó nguôi ngoai.
"Ba không hiểu, tại sao họ lại coi thường ba như vậy, thà bồi dưỡng đứa trẻ ranh như chú tư con, cũng không chịu chọn ba làm người thừa kế, là họ bất công với ba, bạc đãi ba, thì đừng trách ba ra tay độc ác với họ!"
"Họ đưa chú tư con lên vị trí người đứng đầu thì đã sao, ba vẫn có cơ hội kéo nó xuống, tống tiễn nó xuống địa ngục!"
Nói đến đây, Phó Tư Thừa đã giận dữ đến cực điểm, đá văng cái bàn trà bên cạnh.
Giang Trì ngồi ngay ghế sofa cạnh bàn trà, sợ đến mức cứng đờ cả người.
Phó Bá Hàn lại ân cần khuyên nhủ: "Ba bớt giận, bất kể ba làm gì, con cũng sẽ dốc toàn lực ủng hộ ba."
"Ừ." Phó Tư Thừa hài lòng gật đầu.
Sau đó ông ta nhìn sang Giang Trì: "Nghe thấy anh cả con nói gì chưa? Từ nhỏ ba đã không được cha mẹ yêu thương, ba rất cô đơn, các con là con trai của ba, lẽ ra phải vây quanh ba ủng hộ ba, nếu dám phản bội ba..."
"Không không không, con không dám, không, là sẽ không!" Giang Trì hoảng hốt đáp lời.
"Ừ." Phó Tư Thừa lại hài lòng gật đầu.
"Các con là con trai của ba, quyền thế và tiền bạc ba giành được, sau này đều để lại cho các con thừa kế, các con ủng hộ ba chính là đang tự tranh đấu cho tiền đồ của mình, cả nhà chúng ta phải đồng tâm hiệp lực hoàn thành việc lớn này, hiểu chưa?"
"Hiểu ạ." Phó Bá Hàn rất ngoan ngoãn.
"... Hiểu ạ!" Giang Trì cũng buộc phải ngoan ngoãn theo.
Cũng chẳng hiểu sao, bây giờ mặc gấm vóc lụa là, hắn lại đột nhiên nhớ những ngày tháng ở thôn Minh Khê.
Tuy hồi nhỏ nghèo khó cùng cực, nhưng có Giản Ngô bảo vệ, cuộc sống của hắn ngày càng tốt lên, bây giờ trở về hào môn, lại như rơi thẳng xuống vực thẳm vạn trượng!
Giản Ngô vẫn chưa biết cái tính phản nghịch của Giang Trì chưa bị cô hoàn toàn khuất phục. Sau khi rời khỏi căn nhà thuê, cô định đến bệnh viện thăm Thẩm Ý Trữ, đi được nửa đường thì nhận được điện thoại của cụ cố Giản.
"Ngải Ngải, bao giờ cháu về nhà?" Cụ cố Giản thay đổi thái độ lạnh nhạt ghét bỏ ngày thường, giọng điệu vô cùng hiền từ.
Giản Ngô cười mỉa mai: "Cụ cố, cụ gọi nhầm người rồi phải không? Cháu bây giờ tên là Thẩm Ngải."
"Khụ khụ!" Cụ cố Giản có chút xấu hổ, "Ngải Ngải, thực ra cháu còn có một người chị song sinh, cháu có muốn biết chuyện về nó không?"
Đôi mắt Giản Ngô co rụt lại: "... Cháu về ngay!"
