Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 1006: Tạm Hoãn Du Học, Lục Nha Muốn Ở Lại
Cập nhật lúc: 26/02/2026 20:10
Điền Thiều còn phải về phòng làm việc xử lý công việc, nói chuyện với ông cụ xong liền rời đi.
Khúc Nhan bưng trà sâm cho ông cụ, thăm dò hỏi: “Lão Đàm, bây giờ là giờ làm việc, nó tới vào giờ này không thích hợp lắm nhỉ?”
Ông cụ Đàm là người có tính nguyên tắc rất mạnh. Năm kia Đàm Hưng Liêm về nhà trong giờ làm việc, ông nhìn thấy liền bảo cảnh vệ dùng dây lưng quất cho một trận, sau đó áp giải trở về. Hôm nay là thứ tư, cũng là giờ làm việc, bà ta không hiểu vì sao ông cụ không những không trách mắng mà còn cười tươi roi rói.
Ông cụ Đàm nhìn bà ta, nói: “Công việc của con bé vốn dĩ là phải chạy đi khắp nơi, đúng lúc có việc cần hỏi tôi nên mới qua đây.”
“Vậy cũng phải nhắc nhở chứ, để người ta nhìn thấy ảnh hưởng không tốt.”
Ông cụ Đàm xua tay nói: “Tính chất công việc của con bé đặc thù, bị người ta nhìn thấy cũng chẳng sao.”
Quả thực đặc thù, Điền Thiều nếu đột nhiên có cảm hứng thì sẽ ở nhà viết sách. Mà bên phòng làm việc lại mong cô ngày nào cũng có cảm hứng, như vậy bọn họ mới có thể ngày ngày bận rộn. Bởi vì đều không có biên chế, bọn họ đều hy vọng ngày nào cũng có việc làm, như vậy phòng làm việc mới có thể duy trì mãi.
Khúc Nhan do dự một chút rồi vẫn nói: “Lão Đàm, tôi tìm người nghe ngóng một chút, bên ngoài hiện đang đồn đại Tiểu Điền thu mua rất nhiều tranh chữ cổ. Những đồ vật bày biện trong phòng nó, chắc hẳn đều là đồ thật.”
Ông cụ Đàm hoàn toàn không để ý, nói: “Lần trước lúc chúng nó kết hôn, tôi cũng đã thấy những món đồ bày biện đó. Phàm là người có chút mắt nhìn, đều nhận ra những thứ đó đều là đồ giả. Còn về lời đồn bên ngoài, có một số người cứ thích hùa theo người khác, không cần để ý.”
Thực ra ông rõ hơn ai hết, thằng ba và vợ thằng ba đã thu mua rất nhiều đồ cổ quý giá. May mà hai đứa nhỏ này cũng biết khiêm tốn, đồ thật đều giấu đi hết rồi, bày ra đều là hàng giả. Chỉ là không biết giấu đi đâu, mà lại chẳng lộ ra chút sơ hở nào.
Thấy ông đã nói như vậy, Khúc Nhan đành phải thôi.
Lâu T.ử Du biết cô muốn đi Cảng Thành, cảm thấy có chút áp lực. Khi Điền Thiều ở Tứ Cửu Thành, gặp chuyện gì đều do cô quyết định, anh ấy chỉ cần nghe theo là được. Nhưng cô vừa rời khỏi Tứ Cửu Thành, tất cả mọi việc đều đổ lên đầu anh ấy, áp lực rất lớn.
Điền Thiều nhìn về phía anh ấy, hỏi: “Tổ trưởng Lâu, anh có muốn đi Cảng Thành không?”
Lâu T.ử Du ngẩn ra, chỉ vào mình hỏi: “Tổng biên tập, cô nói tôi sao?”
“Đúng vậy...”
Hiện tại ai mà không biết Cảng Thành vô cùng phồn hoa, có lời đồn nói nơi đó khắp nơi đều là vàng. Đương nhiên, là một người có học thức, anh ấy biết những điều đó đều là giả. Lý do chính khiến Lâu T.ử Du muốn đi Cảng Thành là vì trụ sở chính của công ty bọn họ nằm ở Cảng Thành. Làm việc ở Thiều Hoa bao nhiêu năm nay, anh ấy còn chưa từng thấy trụ sở chính đâu!
Lâu T.ử Du rất kích động, nói: “Tổng biên tập, tôi có thể đi sao?”
Điền Thiều cười nói: “Nếu anh muốn đi, đợi tôi trở về sẽ làm báo cáo xin chỉ thị. Có điều nếu cấp trên phê chuẩn, anh phải ở đó mấy năm, vợ con anh ở nhà đến lúc đó sẽ không có người chăm sóc.”
Lâu T.ử Du đi theo cô bao nhiêu năm nay, là người cô tin tưởng nhất, cứ mãi ở lì trong phòng làm việc thì quá lãng phí. Cô muốn điều anh ấy sang Cảng Thành làm phó thủ cho Hoàng Hạc Hiên, nếu thích ứng được nhịp độ công việc, đợi Hoàng Hạc Hiên lui về thì để anh ấy tiếp quản vị trí Tổng biên tập.
Lâu T.ử Du vội vàng tỏ vẻ vợ con không thành vấn đề, anh ấy cười nói: “Vợ tôi từ khi đến Tứ Cửu Thành khám bệnh xong sức khỏe đã tốt hơn nhiều rồi, mấy đứa nhỏ cũng đều lớn cả, không cần tôi phải bận tâm nữa.”
Năm thứ hai anh ấy được điều đến đây, Điền Thiều đã giúp anh ấy tìm một bác sĩ ở Tổng viện. Vị bác sĩ kia am hiểu nhất chính là loại bệnh của vợ anh ấy, chữa trị hơn hai năm sức khỏe đã tốt lên nhiều. Bây giờ không cần ngày nào cũng uống t.h.u.ố.c, việc trong nhà cũng không cần Lâu T.ử Du phải lo lắng nữa. Mà lương của Lâu T.ử Du lại cao, nuôi sống cả nhà vẫn còn dư dả nhiều.
Điền Thiều nói: “Vẫn nên bàn bạc với vợ anh, đến lúc đó hãy trả lời tôi.”
“Tổng biên tập, vậy lần này cô đi bao lâu?”
“Ba bốn tháng đi!”
Lâu T.ử Du vốn còn định gọi điện thoại để hỏi thăm công việc, nghe thấy thời gian dài như vậy liền quyết định viết thư. Gọi điện thoại không thể nói rõ ràng bằng viết thư được.
Đến hơn bốn giờ chiều Điền Thiều mới về, đi tới cửa nhà đã nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Lục Nha.
Đẩy cửa bước vào, thấy Lục Nha tươi cười rạng rỡ, Điền Thiều cười hỏi: “Chuyện gì mà vui vẻ thế?”
Lục Nha chạy tới ôm lấy cô, cười nói: “Chị, em vừa kể chuyện thầy giáo của em với chị ba! Thầy giáo em dạo này hay lẩm cẩm, chưa ăn cơm trưa lại cứ tưởng mình ăn rồi, còn bảo sao mà nhanh đói thế.”
Điền Thiều nghe xong cũng không nhịn được cười.
Lục Nha hỏi: “Chị cả, chị ba nói chị lại muốn đi Cảng Thành, còn phải ở lại một thời gian dài.”
“Ở khoảng ba bốn tháng! Sao thế, không nỡ xa chị cả à?”
Lục Nha “vâng” một tiếng nói: “Đúng là không nỡ, nhưng đây là công việc của chị, em có không nỡ thì chị vẫn phải đi. Chị, lần này đi, chị mua cho em ít sách về được không?”
“Sách gì?”
Lục Nha lấy danh sách ra, cười híp mắt nói: “Tạm thời cứ những cuốn này. Chị, phải là nguyên bản nhé, sách dịch có một số chỗ có thể diễn đạt không đủ chính xác.”
Sách trên danh sách này đều là những cuốn không mua được ở Tứ Cửu Thành, thầy giáo của cô bé muốn nhờ bạn bè ở nước ngoài mua giúp, nhưng bị Lục Nha từ chối. Chị cả cô bé thường xuyên đi Cảng Thành, để chị cả mua tiện hơn. Dù sao bên cạnh chị cả cũng có nhiều người đi theo như vậy, cũng không cần cô phải xách, cho nên đưa ra yêu cầu này không có chút gánh nặng tâm lý nào.
Điền Thiều nhận lấy xem, có hơn hai mươi cuốn, cô cầm danh sách nghi hoặc hỏi: “Lục Nha, mấy cuốn sách này em sang nước ngoài có thể tự mua mà.”
Trước tết cô đã nói với Lục Nha hy vọng cô bé tốt nghiệp đại học xong sẽ đi nước ngoài du học, học xong tiến sĩ rồi hãy về, lúc ấy Lục Nha tuy nói không nỡ xa người nhà nhưng vẫn đồng ý. Bởi vì thành tích của Lục Nha rất tốt, cô cảm thấy suất du học chắc chắn có một phần của cô bé. Đương nhiên, không được chọn cũng không sao, có thể đi du học tự túc.
Lục Nha nhún vai nói: “Chị cả, đơn xin của em không được thông qua.”
Thấy đơn xin không được thông qua, cô bé vui mừng khôn xiết. Vốn dĩ cô bé đã không muốn đi du học, chỉ là cô bé cũng biết Điền Thiều muốn tốt cho mình, cho nên không thể từ chối.
Điền Thiều ngạc nhiên, sao có thể chứ, cô cảm thấy Lục Nha chỉ cần nộp đơn là sẽ được đi: “Nguyên nhân là gì?”
Lục Nha giải thích: “Tuổi quá nhỏ, nên bị trả về rồi. Thầy giáo em cũng cảm thấy hiện tại em không thích hợp đi du học, kiến nghị em ở trường học xong nghiên cứu sinh rồi hãy đi.”
Dừng một chút, cô bé lại nói: “Chị cả, chị tư lười như thế, chị năm thành tích thi đại học cũng khá bấp bênh, em phải trông chừng các chị ấy nếu không sẽ không yên tâm. Chị cả, em chắc chắn sẽ đi du học, chỉ là muốn muộn ba bốn năm nữa.”
Đợi thêm bốn năm nữa đi du học cô bé cũng mới mười tám tuổi, theo lời thầy giáo thì độ tuổi này là vừa đẹp.
Điền Thiều cảm thấy với chuyên ngành của Lục Nha, đi nước ngoài du học có thể học được nhiều kiến thức hơn. Có điều bản thân cô bé không muốn, Điền Thiều cũng sẽ không miễn cưỡng: “Thầy giáo em cảm thấy em đi du học muộn mấy năm sẽ tốt hơn, vậy thì nghe theo thầy giáo em. Nhưng mà Lục Nha, em tận tâm giúp Tứ Nha và Ngũ Nha nâng cao thành tích là tốt, nhưng đừng coi các em ấy là trách nhiệm của mình. Lục Nha, các em ấy không phải là trách nhiệm của em.”
“Em biết mà.”
