Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 1010: Hậu Quả Của Thói Huênh Hoang (1)

Cập nhật lúc: 26/02/2026 20:11

“Điền lão tam, ông kể lại cho chúng tôi nghe đi, món cá sóc và trứng thần tiên kia rốt cuộc có mùi vị thế nào?”

Kể từ khi Điền Tam Lâm từ Tứ Cửu Thành trở về, ông ta đặc biệt thích kể cho người trong thôn nghe những điều mắt thấy tai nghe ở đó, còn đem từng món ăn mình đã nếm qua ra khoác lác một lượt. Theo lời ông ta nói, thì Hoàng đế ngày xưa ăn uống cũng chỉ đến thế mà thôi.

Thực ra lần này Điền Tam Lâm cùng đám Ngưu Trung chỉ đi ba nơi là Đại Sát Lan, Cố Cung và Trường Thành, những chỗ khác đều chưa đi. Nhưng ông ta kể lại vô cùng sinh động, cộng thêm ở quê chẳng có chuyện gì giải trí, nên mọi người rất thích nghe.

Bác gái Hoa thấy ông ta lại đang thao thao bất tuyệt ở đó, bĩu môi rồi quay về. Nửa đường gặp đại cữu mụ, bà cười hỏi: “Mẹ Tam Khôi, các người đi Tứ Cửu Thành, thật sự đã ăn trứng thần tiên và gà quý phi sao?”

Đại cữu mụ vừa nghe liền biết Điền Tam Lâm lại đang khoác lác, bà thật sự chán ghét cái thói này c.h.ế.t đi được. Nén sự phiền chán, đại cữu mụ giải thích: “Chẳng phải trứng thần tiên gì đâu, món đó tên là trứng bồ câu hương đào, làm từ trứng chim bồ câu và bột mì trắng thượng hạng. Còn gà quý phi, cũng chính là gà đi bộ nuôi trong nhà, mấy đầu bếp đó đặt cho cái tên văn vẻ thôi.”

Sau khi ứng phó xong với bác gái Hoa, đại cữu mụ liền về nhà.

Về đến nhà thấy Cậu cả Lý đang quét sân, bà không nhịn được phàn nàn: “Mình à, Điền lão tam lại đang khoác lác trong thôn là hắn ăn trứng thần tiên với gà thần tiên ở Tứ Cửu Thành. Tôi thấy cứ thế này cũng không ổn, chúng ta vẫn nên nói một tiếng với Đại Lâm và Quế Hoa. Nếu không cứ để hắn thổi phồng tiếp, người ta lại tưởng Đại Nha nhà mình có núi vàng núi bạc đấy!”

Cậu cả Lý cũng rất chán ghét Điền Tam Lâm, hắn ta c.h.é.m gió thì sướng miệng, lại chẳng nghĩ xem sẽ mang đến bao nhiêu phiền toái cho Đại Nha. Ông trầm mặt nói: “Được, lát nữa tôi vào huyện thành nói với Đại Lâm một tiếng.”

Vì phải trông hai đứa cháu, Lý Quế Hoa cũng chuyển vào huyện thành ở, bà đi rồi nên Điền Đại Lâm cũng không về nữa. Trước kia chủ nhật ông còn về, giờ ruộng được chia đều cho người khác trồng, đất trồng rau cũng cho hai nhà Đại Mỹ và Điền Tam Lâm, nên chủ nhật càng không về.

Đại cữu mụ nghe vậy, liền gói ghém đồ đạc của hai đứa cháu để ông mang lên huyện thành. Sau khi đưa hai đứa trẻ lên huyện, lúc về Cậu cả Lý thấy Vương Chi chăm sóc con cái khá tốt, liền làm chủ để hai đứa trẻ ở lại huyện thành. Hai đứa nhỏ không ở nhà, bà ngoại Lý lại có người Tam Khôi thuê chăm sóc, nên đại cữu mụ nhẹ nhõm hơn trước nhiều.

Cậu cả Lý cũng đã học được cách đi xe đạp, đi đến huyện thành cũng chỉ mất nửa tiếng. Ông đến nhà Nhị Khuê trước, hiện tại nhà cửa khó mua nên vẫn đang ở thuê.

Đến cửa nghe thấy tiếng trẻ con khóc, ông dựng xe đạp rồi đẩy cửa đi vào. Sau đó, ông nhìn thấy Vương Chi - vợ sau của Nhị Khuê - đang dùng roi đ.á.n.h Tam Bảo, bé Mạt Lị ở bên cạnh sợ hãi khóc oa oa.

Cậu cả Lý gầm lên: “Cô làm cái gì vậy?”

Vương Chi bị dọa giật mình, nhìn thấy Cậu cả Lý thì sắc mặt hơi đổi, nhưng rất nhanh liền nói: “Cha, đứa nhỏ này không thành thật, trộm tiền trong nhà. Còn bé tí đã trộm tiền, đợi sau này lớn lên còn không g.i.ế.c người phóng hỏa sao, không đ.á.n.h không được.”

Cậu cả Lý căn bản không tin lời quỷ quái của cô ta, nói: “Tam Bảo ở nhà muốn ăn cái bánh cũng phải hỏi qua tôi và bà nội nó mới dám đến ngăn kéo lấy, đến chỗ cô lại biến thành tên trộm tiền rồi?”

Uổng công bà nhà ông còn nói người phụ nữ này tốt tính, rõ ràng là độc hơn cả ong vò vẽ. Chuyện này mà để Tam Bảo phải gánh cái danh ăn trộm, sau này đứa nhỏ biết làm người thế nào.

Vương Chi cũng không cảm thấy mình sai, nói: “Con đưa Mạt Lị ra ngoài mua đồ, về đến nhà thì phát hiện hơn ba mươi đồng trong ngăn kéo không thấy đâu. Lúc đó trong nhà chỉ có một mình nó, ngoài nó ra còn có ai?”

Cậu cả Lý bế Tam Bảo lên, lau nước mắt nước mũi cho thằng bé, sau đó nhẹ nhàng hỏi: “Tam Bảo, nói cho ông nội biết, cháu có trộm tiền không?”

Tam Bảo nghẹn ngào: “Không có, ông nội, cháu không trộm tiền.”

“Vậy vừa rồi trong nhà có ai đến không?”

Tam Bảo lau nước mắt nói: “Cậu út nhà họ Vương đến, cậu ấy vào phòng của mẹ. Đợi lúc đi ra nhìn thấy cháu, nói nếu cháu dám nói ra ngoài thì sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cháu.”

Cậu cả Lý ngay từ đầu đã không tin cháu trai sẽ trộm tiền, ông xoa đầu Tam Bảo nói: “Cô ta không phải mẹ cháu, sau này cũng không cần gọi cô ta là mẹ. Đi, ông nội đưa cháu về nhà.”

Mặt Vương Chi lập tức đỏ bừng. Hơn một tháng nay khó khăn lắm mới dỗ được đứa nhỏ đổi giọng gọi mẹ, không ngờ một cái hiểu lầm lại quay về thời điểm trước giải phóng.

Thấy Cậu cả Lý bế Mạt Lị dắt Tam Bảo định đi, Vương Chi vội vàng ngăn cản: “Cha, vừa rồi thật sự là hiểu lầm, con không biết em trai con vừa tới.”

Cậu cả Lý sa sầm mặt nói: “Chẳng lẽ cô không mọc mồm, không biết hỏi đứa bé xem có ai tới hay không à? Cô hỏi cũng không hỏi đã đ.á.n.h Tam Bảo, rõ ràng là coi thằng bé như kẻ trộm.”

Trẻ con không nghe lời nghịch ngợm thì phải đ.á.n.h, nhưng cũng phải hỏi rõ nguyên do chứ! Hơn nữa cho dù đ.á.n.h con cũng sẽ không ra tay độc ác như vậy, giống như ông và bà nhà đ.á.n.h con đều dùng roi mây hoặc cành liễu, rất đau nhưng sẽ không tổn thương gân cốt.

Vương Chi không thể phản bác, cô ta vừa định lấy tiền mua đồ lại phát hiện tiền mất, quả thực trong lòng đã nhận định là Tam Bảo trộm.

Cậu cả Lý đưa hai đứa trẻ đến phố Huệ Sơn.

Lý Quế Hoa nhìn thấy hai đứa nhỏ mắt đều đỏ hoe, vội hỏi: “Anh cả, hai đứa nhỏ làm sao thế này?”

Cậu cả Lý đầy bụng tức giận nói: “Tiền vợ thằng hai để trong ngăn kéo không thấy đâu, nó nhận định là Tam Bảo trộm nên đ.á.n.h thằng bé một trận. Anh vừa qua đúng lúc bắt gặp, hỏi ra mới biết là em trai nó trộm.”

Cho dù là em ruột vợ thằng hai, nhưng không hỏi mà lấy cũng là trộm, huống chi số tiền đó còn là của nhà họ Lý bọn họ.

Lý Quế Hoa vén áo trên người Tam Bảo lên xem, phát hiện trên người xanh xanh tím tím hơn mười vết lằn. Bà đau lòng không thôi, ôm Tam Bảo vào lòng nói: “Anh cả, người phụ nữ này ra tay cũng quá độc ác rồi. Anh vẫn nên đưa hai đứa nhỏ về quê đi, nếu không hai đứa còn không biết phải chịu sự giày vò thế nào nữa!”

Cậu cả Lý ừ một tiếng nói: “Lát nữa anh sẽ đưa chúng nó về. Quế Hoa, Điền Tam Lâm cứ kể mãi với người trong thôn chuyện đi ăn tiệm, đi chơi ở Tứ Cửu Thành. Anh cảm thấy vẫn nên nói cậu ta một tiếng, nếu không người trong thôn nghe cậu ta khoác lác như vậy, lỡ có gì không hay e là sẽ mang lại phiền phức cho Đàm Việt và Đại Nha.”

Lý Quế Hoa vừa nghe mặt liền xụ xuống, nói: “Em bảo sao thím ba họ lại tới cửa mượn tiền em, còn nói Đại Nha nhà em kiếm được nhiều tiền như vậy, cho bà ta mượn một ít thì có sao đâu.”

Bà cũng chẳng khách khí, trực tiếp mắng đuổi bà thím họ này đi. Đại Nha nhà bà có tiền, nhưng tiền đó cũng là vất vả kiếm được chứ đâu phải gió thổi tới, sao có thể như bánh bao thịt ném ch.ó có đi không về.

Nói xong chuyện này, Cậu cả Lý liền đưa hai đứa nhỏ về, ngay cả nhà Đại Khuê cũng không ghé qua.

Ông vừa đưa bọn trẻ đi thì Điền Đại Lâm trở về.

Biết Điền Tam Lâm ở bên ngoài khoe khoang lung tung, ông cảm thấy chuyện này không thể trì hoãn: “Bây giờ tôi về thôn tìm chú ấy.”

Lý Quế Hoa có chút hối hận, nói: “Lúc đầu Đại Nha cũng không tán thành cho bọn họ đi Tứ Cửu Thành, chỉ nói để anh cả chị dâu đi. Là tôi nói ngon nói ngọt con bé mới buông lỏng, lúc này mới để mỗi nhà đi một người.”

Kết quả lại gây ra chuyện như vậy, nếu thật sự mang lại phiền phức cho Đại Nha và con rể thì chẳng còn mặt mũi nào đi Tứ Cửu Thành nữa. Haizz, sớm biết thế hôm đó đã không đắc ý, cũng sẽ không có chuyện rắc rối này.

Chuyện đã xảy ra, nói lại những thứ này cũng chẳng có ý nghĩa gì. Điền Đại Lâm nói: “Bà đừng sốt ruột, bây giờ tôi đi tìm chú ấy, nói rõ quan hệ lợi hại của chuyện này cho chú ấy hiểu. Tôi tin, chú ấy sau này sẽ không dám nữa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.