Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 1021: Bàn Tay Vàng Trên Thị Trường Chứng Khoán
Cập nhật lúc: 26/02/2026 20:13
Sau khi đến Mỹ, Điền Thiều không ở lại khách sạn phân tích thời cuộc như trước nữa, mà trước tiên xem lướt qua thị trường chứng khoán một lượt. Sau đó chọn lọc ra một số cổ phiếu muốn mua. Tiếp theo, cô đến một công ty chứng khoán khác để mở tài khoản.
Vì số vốn chuyển vào rất lớn, công ty chứng khoán đã chủ động giới thiệu người môi giới chứng khoán giỏi nhất là Hicks cho cô.
Điền Thiều không những không từ chối mà còn bảo người môi giới này giới thiệu cổ phiếu cho mình. Nghe anh ta phân tích cục diện hiện tại, sau đó nói cổ phiếu ngành dịch vụ tiêu dùng có triển vọng rất tốt, đề nghị cô mua cổ phiếu của các công ty dịch vụ và tiêu dùng.
Nghe phân tích của anh ta, Điền Thiều biết Hicks này là người có bản lĩnh thật sự. Thế là cô nghe theo lời khuyên của đối phương, dùng tiền trong tài khoản mua sáu mã cổ phiếu gồm Disney, Merck và KFC... Không phải là nghe theo một cách mù quáng, mà vốn dĩ cô đã định mua cổ phiếu loại hình dịch vụ tiêu dùng.
Hicks thấy cô sảng khoái như vậy, liên tục khen ngợi cô quyết đoán anh minh.
Trở về khách sạn, Phùng Nghị do dự một chút rồi vẫn hỏi Điền Thiều tại sao lại phải mở thêm một tài khoản nữa. Rõ ràng đã có một tài khoản, hơn nữa cũng có người môi giới là Bruton: “Không cần thiết phải làm điều thừa thãi như vậy.”
Điền Thiều không giải thích, chỉ nói: “Tôi làm vậy tự có lý do của tôi.”
Phùng Nghị liền im lặng.
Bên này mua cổ phiếu xong, Điền Thiều mới đi tìm Bruton. Những cổ phiếu mua trước đó, có mã tăng có mã giảm, đến giờ tổng giá trị cơ bản vẫn ngang bằng với năm ngoái.
Điền Thiều yêu cầu Bruton bán hết mấy mã cổ phiếu này, sau đó tự mình chọn chín mã cổ phiếu. Chín mã này, ngoài Disney và Merck ra, lần lượt là Toys "R" Us, Shoney, McDonald's, Dunkin' Donuts, hai công ty may mặc và một công ty mỹ phẩm xa xỉ.
Hai ngày sau, Tống Minh Dương đến.
Điền Thiều cười đưa cho anh ấy một tờ đơn, nói: “Em đã chuyển vào tài khoản của anh ba trăm triệu đô la Mỹ, anh dùng tiền này mua những cổ phiếu trên danh sách.”
Tống Minh Dương tự nhận tố chất tâm lý cực tốt, nhưng vẫn bị Điền Thiều dọa cho tim suýt nhảy ra ngoài. Anh ấy run giọng hỏi: “Điền Thiều, tiền này của em ở đâu ra?”
“Yên tâm, là chơi hợp đồng tương lai kiếm được đấy. Trước đó đã nói với anh rồi, đầu cơ vàng và dầu thô.”
Tống Minh Dương rất nghi ngờ hỏi: “Những gì em nói đều là thật?”
Điền Thiều không hề khó chịu vì bị nghi ngờ, so ra thì Tống Minh Dương còn được coi là bình tĩnh, đổi lại là người bình thường e rằng sẽ sợ c.h.ế.t khiếp. Cô cười nói: “Không phải chơi hợp đồng tương lai kiếm được, vậy anh nghĩ em làm gì mà có được nhiều tiền thế này? G.i.ế.c người phóng hỏa hay những chuyện thương thiên hại lý, em cũng không có gan làm.”
Tống Minh Dương không quá mặn mà với tiền bạc, đủ dùng là được, anh ấy lắc đầu nói: “Trước đây anh tưởng em kiếm được vài trăm triệu, bây giờ xem ra anh vẫn đ.á.n.h giá thấp em rồi. Hai lần đầu cơ này của em, chắc phải kiếm được mấy chục tỷ đô la Hồng Kông nhỉ?”
Bên anh ấy đã là ba trăm triệu đô la Mỹ, bên phía cô ấy chắc chắn còn giữ lại nhiều hơn.
Điền Thiều cười một cái, nói: “Anh Tống, số tiền này em hy vọng ngoài anh ra, đừng để người thứ ba biết.”
Tống Minh Dương nhìn cô: “Điền Thiều, tiền vốn của em là bao nhiêu? Em đừng nói với anh, tiền vốn chính là một triệu tệ em bán tài liệu kia nhé?”
“Chính xác.”
Tống Minh Dương kinh ngạc thốt lên: “Tiểu Thiều, so với em, mấy người được tung hô là thần chứng khoán kia chỉ là trò trẻ con.”
Điền Thiều thầm nghĩ những người được tung hô là thần chứng khoán kia là có bản lĩnh thật sự, còn cô là “bật h.a.c.k”, cộng thêm chút may mắn nhỏ, hai bên hoàn toàn không thể so sánh.
Tống Minh Dương cũng chỉ cảm thán một chút, rất nhanh đã bình tĩnh lại, anh ấy nói đùa: “Một khoản tiền khổng lồ thế này, em không sợ anh động lòng cuỗm tiền chạy mất sao?”
Đây không phải là ba năm chục triệu, mà là ba trăm triệu, lại còn là đô la Mỹ! Đừng nói là sở hữu, nhìn còn chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Điền Thiều rất tự tin nói: “Anh sẽ không làm thế. Lỡ như anh thực sự cuỗm tiền chạy mất, thì đó cũng là do mắt nhìn của em có vấn đề, tin lầm người.”
Tống Minh Dương dưới sự ảnh hưởng của giáo sư Tống, tuy không phải người coi tiền bạc như rác rưởi, nhưng tiền không phải của mình thì tuyệt đối sẽ không đụng vào. Chưa kể, loại người như anh ấy coi danh tiếng còn quan trọng hơn cả tính mạng.
Được tin tưởng như vậy, Tống Minh Dương cũng có chút thụ sủng nhược kinh. Anh ấy cười nói: “Điền Thiều, làm nghiên cứu khoa học rất tốn tiền. Nếu sau này thiếu hụt kinh phí nghiên cứu, còn mong em tài trợ cho anh một hai.”
Điền Thiều rất sảng khoái đáp: “Đều là người nhà, chuyện này dễ nói.”
Hôm đó Tống Minh Dương đi sắm một bộ đồ mới trước, sau đó tránh hai công ty chứng khoán mà Điền Thiều đã mở tài khoản, đi đến một công ty khác mở tài khoản. Sau khi mở tài khoản, anh ấy trực tiếp bảo nhân viên giao dịch mua mười hai mã cổ phiếu mà Điền Thiều nói.
Giúp Điền Thiều làm xong việc này, Tống Minh Dương liền trở về. Trước khi về, anh ấy nhắc nhở Điền Thiều: “Số tiền lớn thế này, càng ít người biết càng tốt, cho dù là người đầu ấp tay gối cũng không thể nói thật.”
Anh ấy không phải chia rẽ, mà là trước đây đã thấy quá nhiều chuyện cha con, vợ chồng, bạn bè và bạn học trở mặt thành thù. Vì vậy, anh ấy cảm thấy Điền Thiều tốt nhất nên giữ lại một đường lui.
Điền Thiều biết anh ấy đang ám chỉ Đàm Việt: “Nếu không phải Đàm Việt luôn ủng hộ em, em cũng không đến được Cảng Thành, cũng không thể nắm bắt cơ hội kiếm được nhiều tiền như vậy. Anh yên tâm, anh ấy không coi trọng tiền tài, đối với anh ấy chỉ cần ăn no mặc ấm là được, dù là cơm rau dưa đạm bạc cũng xong.”
“Ý em là, anh ấy biết em có nhiều tiền như vậy trong tay?”
Điền Thiều cười lắc đầu: “Biết em chơi hợp đồng tương lai kiếm được món hời lớn, nhưng con số cụ thể thì không hỏi. Anh ấy còn nói, kiếm được tiền thì mong em có thể đền đáp xã hội, lỗ thì anh ấy có tiền lương có thể nuôi sống em và con cái sau này.”
Tống Minh Dương nghe vậy, thật lòng mừng cho Điền Thiều: “Mắt nhìn của em rất tốt, tìm được một người đàn ông tốt.”
Điền Thiều đắc ý nói: “Đương nhiên, nếu không tốt, em cũng sẽ không chọn anh ấy. Còn anh, ở đây có gặp được cô gái nào mình thích không?”
Tống Minh Dương lắc đầu nói: “Không có, hơn nữa anh cũng không muốn tìm ở đây, đợi về nước rồi tìm.”
Anh ấy không định tìm vợ nước ngoài, môi trường sống khác nhau, văn hóa tiếp nhận cũng như ăn uống thường ngày đều khác biệt. Trừ khi một bên chịu thay đổi vì đối phương, nếu không rất khó lâu dài. Bản thân anh ấy không muốn thay đổi, cũng không muốn người khác phải chịu ấm ức thay đổi vì mình.
Điền Thiều cười nói: “Vậy anh có thể tìm trong số các du học sinh mà! Tống Minh Dương, nếu gặp được người mình thích thì mau ra tay, đừng lề mề, lề mề một cái là có thể bỏ lỡ đấy.”
Tống Minh Dương cười gật đầu, sau đó hỏi: “Năm ngoái em chẳng bảo với anh là em gái út của em cũng muốn đi du học, còn hy vọng con bé nộp đơn vào trường bọn anh sao! Sao thế, con bé không nộp đơn à?”
Anh ấy chưa gặp Lục Nha, nhưng từ lời nói của Điền Thiều không khó nghe ra cô bé này là một thiên tài, thiên tư có thể còn cao hơn cả anh ấy. Người như vậy nộp đơn vào trường anh ấy, chắc chắn không thành vấn đề.
Điền Thiều có chút tiếc nuối nói: “Nộp rồi, nhưng trường các anh cho rằng con bé còn quá nhỏ nên đã từ chối khéo. Nhưng bản thân con bé cũng không muốn đi du học, muốn đợi học xong thạc sĩ tiến sĩ rồi mới đi. Mặc dù em thấy đến đây có thể học được nhiều thứ hơn, nhưng bản thân con bé không muốn, em cũng không thể ép buộc được.”
Tống Minh Dương nghe nói Lục Nha năm nay mới mười bốn tuổi, cười nói: “Quả thực là quá nhỏ, qua ba bốn năm nữa đến là vừa đẹp.”
