Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 1114: Sắp Xếp Ổn Thỏa, Nhị Nha Lại Bị Mẹ Ruột Quở Trách

Cập nhật lúc: 26/02/2026 22:12

Cổ Phi sau khi được sự đồng ý của vợ, liền đi huyện thành tìm Điền Thiều. Có điều lúc anh ta đến Điền Thiều còn chưa trở về, đợi hơn nửa giờ mới gặp được người.

Điền Thiều cười hỏi: “Vợ anh đồng ý rồi?”

Cổ Phi gật đầu nói: “Vợ tôi nghe nói cô có thể sắp xếp cho cô ấy vào nhà máy, cô ấy liền giục giã tôi tới, còn nói hy vọng chuyện này càng nhanh càng tốt.”

“Vậy mẹ vợ anh?”

Cổ Phi biết, vợ ngoài miệng nói sảng khoái như vậy trong lòng vẫn là nhớ mong: “Chúng tôi đi trước, đợi đứng vững gót chân sau đó sẽ đón bà cụ qua.”

Bà cụ nguyện ý đi cùng bọn họ tới Dương Thành sinh sống là tốt nhất. Nếu không nguyện ý cũng không miễn cưỡng, đến lúc đó mỗi tháng gửi phí sinh hoạt về, trong tay có tiền lực lượng cũng đủ.

Điền Thiều để Cổ Phi chờ ở bên ngoài, cô vào nhà viết một phong thư, viết xong giao cho anh ta: “Anh đến Dương Thành, dựa theo địa chỉ này tìm xưởng trưởng nhà máy điện gia dụng này, đưa thư cho ông ấy là được. Ngày mai tôi cũng sẽ gọi điện thoại cho ông ấy, đến lúc đó ông ấy sẽ sắp xếp tốt cho cả nhà các anh.”

Cổ Phi rất cảm kích, nói: “Điền Thiều, cảm ơn cô.”

Điền Thiều lắc đầu nói: “Không cần cảm ơn. Nếu không phải tôi, anh cũng sẽ không có tai bay vạ gió kia.”

Cổ Phi vẫn là câu nói kia: “Cho dù năm đó tôi không bị bắt đi ngồi tù, chuyện lần này tôi có thể cũng trốn không thoát. Lần này đả kích cường độ lớn như vậy, tôi nếu bị bắt khẳng định sẽ phán nặng hơn.”

Điền Thiều nói: “Chuyện trước kia đừng nghĩ nữa, đều qua rồi. Sau này chúng ta cứ đứng đắn làm việc kiếm tiền, trải qua những ngày tháng vợ con ấm đầu giường.”

“Đó cũng là được hưởng phúc của cô.”

Nói chuyện một lát, Cổ Phi liền đi.

Sau khi tiễn người đi, Lý Quế Hoa nói: “Đại Nha, cậu ta trước đó bị bắt đi ngồi tù, mấy ngày trước mới được thả ra. Đại Nha, con hiện tại thân phận không giống ngày xưa, không nên lại qua lại với loại người này nữa.”

Điền Thiều phản bác nói: “Anh ấy chỉ là đầu cơ trứng gà thịt thà các loại thực phẩm bị bắt, cũng không phải làm chuyện gian ác hại người bị bắt, vì sao không thể qua lại? Mẹ, hiện tại cùng trước kia không giống nhau, đừng dùng tư tưởng cũ để nhìn sự việc nữa.”

“Công việc của Tiểu Việt đặc thù, mẹ đây không phải sợ ảnh hưởng đến Tiểu Việt sao!”

Điền Thiều lắc đầu nói: “Đàm Việt vẫn luôn hy vọng những người mãn hạn tù này có thể nhận được sự sắp xếp thỏa đáng, như vậy bọn họ mới không làm liều tiếp tục làm chuyện xấu. Được rồi, chuyện này trong lòng con hiểu rõ, mẹ cũng đừng lo lắng vẩn vơ nữa.”

Cô không muốn nghe Lý Quế Hoa lải nhải, nhanh ch.óng trốn vào trong phòng.

Ngày hôm sau đi bưu điện gọi một cuộc điện thoại cho Trương Kiến Hòa, nói với cậu ta chuyện của Cổ Phi. Bởi vì bên cạnh bưu điện có người, cô liền nói rất đơn giản: “Anh ấy mấy ngày nữa sẽ mang theo vợ con tìm cậu, cậu trước tiên sắp xếp công việc cho anh Phi, đợi bọn họ an trí con cái xong lại để vợ anh ấy vào xưởng làm công.”

Trương Kiến Hòa biết Cổ Phi, người bị tên khốn kiếp Du Dũng kia liên lụy: “Chị dâu chị yên tâm, đợi bọn họ tới, em sẽ sắp xếp tốt.”

Điền Thiều đối với năng lực làm việc của cậu ta vẫn là yên tâm.

Trương Kiến Hòa lại nói: “Chị dâu, ngày cưới của em đã định rồi, hai mươi tháng Chạp. Em vốn dĩ không định nói cho chị, lại sợ chị quay đầu mắng em.”

Chủ yếu cậu ta đây là tái hôn, vốn dĩ không muốn làm, nhưng vợ là kết hôn lần đầu không làm thì rất có lỗi với người ta. Cho nên, đến lúc đó cứ ở tiệm cơm làm mười mấy bàn.

Điền Thiều cười nói: “Em họ chị ngày tốt là hai mươi ba, chị đã đáp ứng cậu ấy nhất định sẽ chạy về uống rượu mừng, chỗ cậu chị không đi được rồi.”

Trương Kiến Hòa biết cô bận, căn bản là không trông cậy vào cô có thể tới uống rượu mừng: “Chị dâu, trước kia em kết hôn anh Việt đã tặng quà, lần này thì đừng tặng quà nữa.”

Điền Thiều vui vẻ không thôi, đâu có kiểu tính toán như vậy: “Anh ấy là anh ấy, chị là chị, người không đến được thì quà nhất định phải tặng. Có điều người ta con gái nhà lành một lòng một dạ sống cùng cậu, cậu phải đối đãi tốt với người ta.”

Trương Kiến Hòa cười ha hả đồng ý.

Vốn dĩ Điền Thiều chuẩn bị ở nhà thêm mấy ngày, nhưng nhìn thấy một đống họ hàng tới cửa, những họ hàng này rất nhiều người đều b.ắ.n đại bác cũng không tới cô căn bản không quen biết. Cho nên, cũng không muốn tiếp tục ở lại nữa.

Điền Thiều nói với vợ chồng Điền Đại Lâm: “Cha, mẹ, bên Ma Đô có chút việc cần con đi xử lý, ngày mai con phải đi rồi.”

Lý Quế Hoa quan tâm hỏi: “Vậy Tam Nha kết hôn, con có thể trở về không?”

“Trước khi Tam Khôi kết hôn con sẽ chạy về.”

Có lời này Lý Quế Hoa liền yên tâm. Chủ yếu là bà đối mặt với người nhà họ Võ thì phát sợ, cần Điền Thiều tới trấn tràng.

Cơm tối xong Điền Đại Lâm tránh đi Lý Quế Hoa, nói với Điền Thiều: “Tiểu Thiều, cậu cả con muốn mua đất ở huyện thành xây nhà chuyện này, Tam Nha có nói với con không? Chuyện này con thấy thế nào?”

Điền Thiều hỏi: “Chuyện này cậu cả không mở miệng với cha, liền cho thấy bản thân cậu ấy cũng còn đang do dự. Nếu cậu ấy mở miệng với cha cho thấy đã hạ quyết tâm, vậy tiền này chúng ta khẳng định phải cho mượn.”

Nghĩ một chút, cô lại nói: “Nếu anh họ cả cùng anh họ hai kiên quyết không đồng ý xây căn nhà này, cậu cả hẳn là sẽ không xây đâu.”

Điền Đại Lâm có chút cảm khái, nói: “Cậu cả con trước kia là người lôi lệ phong hành cỡ nào, không nghĩ tới vất vả lại còn phải bị các con trai kiềm chế.”

Điền Thiều cảm thấy không sợ ít mà sợ không đều, trước kia Tam Bảo cùng Niữu Niữu không có mẹ, vợ chồng cậu cả mang theo hai đứa nhỏ sống ở nông thôn, dù cho thiên vị chút cũng không có gì đáng trách. Nhưng hiện tại anh họ hai đều kết hôn có vợ rồi, vợ chồng cậu cả mang theo cháu tới huyện thành đi học. Cho dù chị dâu cả trong lòng bắt đầu không có ý kiến, nhưng thời gian dài người bên cạnh cùng người nhà mẹ đẻ vừa xúi giục cũng sẽ sinh lòng bất mãn. Có điều chuyện này cô không nói ra, cậu cả lại không ngốc, hẳn là có thể cảm giác được.

Nhị Nha đợi hai cha con nói chuyện xong, đem một cái phong bì thật dày lấy ra nói: “Chị, chỗ này là hai ngàn đồng, là tiền sữa bột của Điểm Điểm cùng Ngưu Ngưu.”

Điền Thiều nhìn cô, hỏi: “Chị có đòi em tiền sữa bột?”

Nhị Nha sợ cô lại hiểu lầm, tranh thủ lắc đầu nói: “Không phải không phải. Chị cả, trước kia là chúng em quá không hiểu chuyện, mua một hai hộp sữa bột cho con cái chính là ý tứ lớn lao. Chị cả, xin lỗi, em trước kia suy nghĩ không chu toàn. Sau này nếu có chỗ nào làm không tốt, còn hy vọng chị có thể chỉ ra, em nhất định sửa.”

Điền Thiều không nhận cái phong bì này, nói: “Những hộp sữa bột đó là chị mua cho Điểm Điểm cùng Ngưu Ngưu ăn, em không cần đưa tiền. Còn về những cái khác, suy nghĩ nhiều lo lắng nhiều vì hai đứa nhỏ tính toán là được.”

“Chị cả…”

Điền Thiều thần sắc không thay đổi, nói: “Sắc trời không còn sớm, chị phải về phòng ngủ rồi.”

Thật ra chuyện trước kia cô sớm đã buông xuống, sở dĩ không buông lỏng là sợ chân trước nói tha thứ chân sau lại gây ra rắc rối gì. Cô đối với Nhị Nha cùng Nhiếp Tỏa Trụ, là thật sự không có lòng tin.

Lý Quế Hoa lôi Nhị Nha ra sân, hạ thấp giọng nói: “Đừng làm mấy cái chuyện có cũng được không có cũng được này, mau mang theo con về đi. Bằng không chọc chị cả con tức giận, các con sau này gặp chuyện khó khăn nó thật sự sẽ buông tay mặc kệ.”

Nhị Nha rất buồn bực nói: “Mẹ, chuyện này đều qua hai năm rồi, sao chị cả còn chưa tha thứ cho con cùng Tỏa Trụ chứ?”

Lý Quế Hoa trực tiếp pháo oanh nói: “Chị cả con tuy nói vẫn luôn đối với con không giả sắc mặt, nhưng lại không để con cùng hai đứa nhỏ chịu thiệt, sau này bớt bắt bẻ lý lẽ với chị cả con đi. Được rồi, mau mang con về, đừng ở chỗ này làm chướng mắt mẹ.”

Nhị Nha bất đắc dĩ đi về.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.