Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 1654: Anh Em Thân Thiết Cũng Phải Tính Toán Rõ Ràng Chuyện Tiền Bạc
Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:32
Tống Minh Dương do dự một chút rồi nói: “Điền Thiều, sức khỏe tôi không tốt, cũng sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt dỗ người ta vui vẻ, cô thật sự cảm thấy không thành vấn đề sao?”
Điền Thiều an ủi: “Bệnh dạ dày chủ yếu dựa vào dưỡng, cậu tiếp theo tuân theo lời dặn của bác sĩ nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng một hai năm là khỏi thôi. Còn về cái gì lời ngon tiếng ngọt phong hoa tuyết nguyệt kia, mấy cái này Lục Nha đều không hiếm lạ, cái nó cần là bạn tâm giao.”
Người bốn năm mươi tuổi, cân nhắc là có tiếng nói chung hay không, thói quen sinh hoạt có hợp hay không. Rất hiển nhiên, hai người ở mấy phương diện này đều rất phù hợp.
Tống Minh Dương nói: “Vậy đợi tôi tìm một cơ hội thích hợp nói với Lục Nha. Nếu em ấy đồng ý, chúng tôi liền làm đơn giản một chút.”
Điền Thiều đều cạn lời rồi, cái gì gọi là làm đơn giản một chút? Cái này mà đổi thành cô gái trẻ tuổi, nhìn thẳng cũng sẽ không nhìn anh ấy.
Chiều hôm đó, Cổ Văn Bách mặt đầy ý cười nói một chuyện, ba Cổ được bình chọn là giáo sư chính thức rồi. Cô bé cảm thấy từ khi đính hôn với Mẫn Tễ, chuyện tốt trong nhà cứ nối tiếp nhau. Đầu tiên là căn nhà nhỏ trong nhà đổi rồi, đổi thành căn nhà lớn ba phòng ngủ; tiếp theo anh trai thi đỗ trường quân đội; hiện giờ ba lại chuyển thành giáo sư chính thức, tiền lương phúc lợi đều tăng lên một đoạn lớn.
Thật ra Cổ Văn Bách biết, anh trai thi đỗ trường quân đội là dựa vào nỗ lực của bản thân, nhưng nhà và việc bình xét cấp bậc của ba là hưởng ké ánh hào quang của nhà họ Đàm. Vì thế, mẹ còn đặc biệt dặn dò cô bé sau này nhất định phải chăm sóc Mẫn Tễ thật tốt, hiếu thuận Điền Thiều và Đàm Việt.
Điền Thiều cười nói: “Cảm ơn bác làm gì? Cũng là ba cháu đã đạt tới điều kiện bình chọn giáo sư chính thức, nếu không thì ai cũng vô dụng.”
Lời thì nói như vậy, nhưng nếu không có quan hệ ba cô bé đoán chừng còn phải bị đè thêm vài năm nữa. Có điều sắp trở thành người một nhà, cảm ơn tới cảm ơn lui ngược lại xa lạ, Điền Thiều đối tốt với cô Cổ Văn Bách đều ghi tạc trong lòng.
Điền Thiều đột nhiên nhớ tới lời Bào Ức Thu từng nói với mình: “Lúc ở Cảng Thành, chị nói với bố mẹ muốn mua cho anh trai một căn nhà trong thành phố, đã mua chưa?”
Cổ Văn Bách lắc đầu nói: “Chưa mua.”
“Tại sao chưa mua? Nhà của ba cháu là trường học phân, quyền sở hữu thuộc về trường học. Anh trai cháu sau này kết hôn, chắc chắn phải tự mình mua lại nhà.”
Cổ Văn Bách ngại ngùng tỏ vẻ tiền tiết kiệm trong nhà không đủ: “Mẹ cháu muốn tích cóp thêm hai năm, đến lúc đó gom đủ tiền đặt cọc thì mua.”
Điền Thiều biết rất nhiều người đều có suy nghĩ này, bà nói: “Đừng đợi, tiền không đủ đi mượn trước. Đợi thêm hai năm nhà tăng giá càng nhiều, tiền sẽ thiếu càng nhiều.”
Cổ Văn Bách cũng biết gần đây giá nhà tăng, chỉ là cô bé vừa tốt nghiệp cũng không có tiền không cách nào giúp đỡ trong nhà, mẹ cô bé nói đợi hai năm cũng không có cách nào khuyên.
Điền Thiều chủ động hỏi: “Thiếu bao nhiêu?”
Nghe nói thiếu hơn tám vạn, Điền Thiều không để Cổ Văn Bách động dùng tiền sính lễ bà đưa, cười nói: “Tiền tiêu vặt những năm này của Mẫn Tễ đều tích cóp lại, phần thiếu này tìm nó mượn, đợi anh trai cháu đi làm rồi bảo cậu ấy từ từ trả.”
Phạm vi kinh doanh của Bất động sản Bác Nguyên chủ yếu ở các thành phố phía Nam, thành phố phía Bắc cũng có nhưng khá ít, mà Tứ Cửu Thành cũng không nằm trong phạm vi kinh doanh.
Cổ Văn Bách cảm thấy không tốt, tỏ vẻ cha mẹ cô bé sẽ không cần đâu.
Điền Thiều biết cô bé có lo lắng: “Giữa anh em gặp phải khó khăn, có năng lực thì giúp đỡ một phen. Dì hai và dì ba cháu lúc đầu làm ăn, tiền vốn không đủ đều là mượn của bác, đợi bọn họ dư dả liền cả vốn lẫn lãi trả lại cho bác.”
Cổ Văn Bách vẫn chần chừ.
Điền Thiều cười nói: “Tứ Cửu Thành là thủ đô, người đông nhà ít, cho nên nhà cửa sau này sẽ càng ngày càng đắt. Tốc độ tích cóp tiền của mẹ cháu, tuyệt đối không theo kịp sự tăng giá của nhà đất, cho nên muốn mua thì phải tranh thủ sớm. Nếu không thì, đợi sau này ba bốn vạn một mét vuông thì không mua nổi nữa.”
Cổ Văn Bách kinh ngạc không thôi: “Ba bốn vạn một mét vuông? Bác gái, không kinh khủng như vậy chứ?”
Bây giờ hơn một vạn cũng đã rất kinh khủng rồi, còn ba bốn vạn, dân chúng sao mua nổi.
Điền Thiều nói: “Căn nhà đầu tiên bác mua ở Cảng Thành, hơn một trăm năm mươi mét vuông, hơn sáu mươi vạn, cháu biết bây giờ tăng đến bao nhiêu không? Hơn ba ngàn vạn, hơn nữa vẫn đang tăng. Tứ Cửu Thành sau này những khu vực tốt, ba bốn vạn là không mua được đâu.”
Cổ Văn Bách nghĩ đến Mẫn Tễ nói Điền Thiều giỏi kinh tế, trong lòng lập tức có chút hoảng: “Vậy, vậy lát nữa cháu gọi điện thoại cho anh trai cháu, thương lượng với anh ấy trước đã.”
Buổi tối hôm đó, Mẫn Tễ liền gọi điện thoại cho Điền Thiều, nói chuyện mượn tiền: “Con vốn nói không cần giấy nợ, nhưng Văn Bách nói các dì mượn tiền mẹ đều viết giấy nợ, cho nên giấy nợ nhất định phải đưa.”
Điền Thiều ừ một tiếng nói: “Văn Bách sau này có thể hiếu thuận cha mẹ nhiều hơn một chút, nhưng Cổ Văn Tùng mượn tiền con, không chỉ cần giấy nợ còn phải tính lãi. Nhà chúng ta không thiếu chút tiền ấy, nhưng làm như vậy là để người nhà họ Cổ và Cổ Văn Tùng biết, anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng.”
Mẫn Tễ nói: “Mẹ, anh vợ con không phải người như vậy.”
Điền Thiều cười nói: “Mẹ biết nhà họ Cổ đều là người đôn hậu, nếu không bọn họ có thể trực tiếp lấy tiền sính lễ của Văn Bách đi mua nhà rồi. Chỉ là bọn họ có đôn hậu nữa, giấy nợ tiền lãi đều phải đòi. Dù cho số tiền này, con quay đầu đều mang đi mua đồ hiếu kính cha mẹ vợ con đều được.”
“Mẫn Tễ, nhân tính là không chịu nổi thử thách. Mới đầu có thể sẽ ngại ngùng, nhưng một khi đã quen không làm mà hưởng, thời gian dài sẽ trở nên đương nhiên. Bây giờ làm như vậy, tốt cho cả hai bên.”
“Chỉ có ngay từ đầu lập quy củ tốt, sau này mới sẽ không vì tiền tài mà nảy sinh mâu thuẫn. Mẹ và mấy dì con quan hệ vẫn luôn rất hòa thuận, chính là ngay từ đầu đã lập quy củ tốt.”
Nghĩ một chút, bà liền nói: “Chuyện của anh họ cả con, con chắc biết chứ? Bác gái con trách Thái Quân hủy hoại tiền đồ của nó, nhưng trên thực tế chuyện này bác gái con và anh họ cả đều có trách nhiệm. Thái Quân được nghỉ không mang con về Tứ Cửu Thành chỉ mang con về nhà mẹ đẻ mình, bác gái con biết chuyện thì nên răn dạy chị ta, bảo chị ta mang ba đứa con về Tứ Cửu Thành, chứ không phải trong lòng khó chịu còn nín nhịn dán tiền vào; anh họ cả con thì, lúc đầu phải quản thúc Thái Quân không cho phép chị ta không có giới hạn dán tiền cho nhà mẹ đẻ, vượt rào thì ly hôn cũng sẽ không ảnh hưởng đến tiền đồ.”
Bà vẫn luôn cảm thấy, con đường làm quan của Mẫn Tài lận đận nguyên nhân nằm ở chính cậu ta, hành sự quá không có nguyên tắc rồi. Cũng là sự dung túng của cậu ta, làm cho gan của Thái Quân càng ngày càng lớn hành sự càng ngày càng không kiêng nể gì.
Mẫn Tễ im lặng một lát sau đó nói: “Mẹ, giấy nợ con sẽ nhận lấy.”
Mẹ Cổ vốn là không muốn mượn tiền mua nhà, nhưng nghe con gái nói một tràng kia bà lập tức đi xem nhà. Khu nhà chung cư xem trọng lúc trước vẫn còn nhà, bà rất nhanh định ra một căn nhà lớn bốn phòng ngủ hai phòng khách.
Ba Cổ chuyển chính thức xong tiền lương tăng không ít, cộng thêm bà đi làm cũng có tiền. Trong nhà con trai đi học không tốn tiền còn có trợ cấp, con gái sắp gả chồng không cần lo, trừ đi tiền trả góp nhà mỗi tháng còn dư không ít. Cho nên bà kế hoạch trong vòng năm năm, trả hết tiền nợ con rể.
Sau khi mua nhà xong, mẹ Cổ xách quà tới cửa cảm ơn.
Điền Thiều nhiệt tình tiếp đãi bà, sau đó còn xin lỗi bà, tỏ vẻ viết giấy nợ đều là chủ ý của mình, Mẫn Tễ chỉ là làm việc theo yêu cầu của bà.
Mẹ Cổ tỏ vẻ đây là chuyện nên làm, anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng: “Bà thông gia, tôi cũng không sợ bà chê cười, nếu không phải bà nói nhà cửa sau này sẽ tăng đến ba bốn vạn một mét vuông, tôi cũng sẽ không mặt dày nhận số tiền này.”
Con trai sau này muốn kết hôn nhà cửa chắc chắn phải mua, nhưng nhà cửa mà lên đến ba bốn vạn một mét vuông, vừa nghĩ bà liền tê cả da đầu.
Giáo sư Cổ nói Điền Thiều là chuyện giật gân, nhưng mẹ Cổ vẫn sợ hãi, nhỡ đâu thì sao? Sự thật chứng minh Điền Thiều không hề chuyện giật gân, căn nhà bọn họ mua kia, đợi lúc Cổ Văn Tùng kết hôn đã tăng đến hơn năm vạn một mét vuông. Đương nhiên, đây là nói sau.
