Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 532: Cặp Đôi Vong Mệnh
Cập nhật lúc: 26/02/2026 05:29
Bùi Việt ra ngoài một chuyến, mang về một nồi cháo cua, vì hương vị thơm ngon nên Điền Thiều đã ăn hết ba bát.
Bùi Việt xem như đã nhìn ra, Điền Thiều thích ăn hải sản, anh cười nói: “Sau này có thời gian anh sẽ đưa em đến nhà ngư dân ở ven biển ăn, hải sản ở đó dù nấu cháo hay hấp đều rất tươi ngon.”
Điền Thiều tò mò hỏi: “Trước đây anh đến Cảng Thành từng ở ven biển à?”
Bùi Việt cười nói: “Lúc làm nhiệm vụ thì chưa từng ở ven biển, nhưng sau khi anh nhập ngũ, có một năm được điều đến đại đội, lúc đó thường xuyên huấn luyện ở ven biển. Ở lâu nên cũng rất quen thuộc với biển.”
Điền Thiều vừa nghe đã biết, chắc chắn là lần bị người ta hãm hại rồi điều đến đại đội làm lính quèn.
Phần cháo còn lại đều bị Bùi Việt xử lý hết, sau đó anh mang nồi đất đi trả. Đợi anh quay lại, Điền Thiều nhìn anh không khỏi hỏi: “Tối nay anh ngủ ở đây à?”
“Em ở đây một mình, anh không yên tâm.”
Điền Thiều nhìn anh hỏi: “Nói đi, tại sao anh có thể ở chung phòng với em? Nếu anh không nói, tối nay cả hai chúng ta đừng ngủ nữa.”
Bùi Việt biết không thoát được, bèn lấy một tờ giấy từ trong túi đeo chéo ra đưa cho Điền Thiều.
Điền Thiều nhận lấy mở ra, nhìn thấy ba chữ “Giấy chứng nhận kết hôn” to đùng trên đó, mắt cô lập tức trợn tròn. Cô cầm tờ giấy, nhìn Bùi Việt chằm chằm, hung hăng hỏi: “Anh giải thích cho em, cái này là sao?”
Bùi Việt nói: “Em đừng vội, đây là làm để tiện cho công việc thôi.”
Điền Thiều không dễ bị lừa như vậy, cô chỉ vào con dấu trên đó nói: “Anh đừng hòng lừa em, giấy tờ có thể làm giả, vậy con dấu thì sao? Con dấu cũng có thể làm giả à?”
“Đây cũng không phải chuyện gì khó.”
Điền Thiều nhìn kỹ, xem đi xem lại vẫn thấy giống thật: “Giấy chứng nhận kết hôn này thật sự là giả à? Anh không lừa em chứ.”
Bùi Việt bật cười, nói: “Muốn có giấy chứng nhận kết hôn, trước hết hai chúng ta phải đến đơn vị xin giấy giới thiệu, sau đó mang theo sổ hộ khẩu đến cục dân chính để đăng ký. Một mình anh đi, anh cũng không lấy được đâu!”
Điền Thiều nhìn tờ giấy chứng nhận kết hôn, lẩm bẩm nói làm giống thật quá.
Bùi Việt nói: “Mau đi ngủ đi, ngày mai chúng ta phải dậy sớm đấy!”
Điền Thiều lắc đầu, nói rằng buổi chiều đã ngủ lâu như vậy, bây giờ không ngủ được. Nhưng cô cũng không ngồi không, lấy giấy b.út ra tiếp tục vẽ truyện tranh.
Bùi Việt nhìn cô nhanh ch.óng chìm đắm vào đó không khỏi lắc đầu, có một đối tượng chăm chỉ như vậy, anh cũng phải cố gắng, nếu không sợ rằng sẽ sớm bị Điền Thiều bỏ lại phía sau.
Đến mười giờ rưỡi, Bùi Việt thấy Điền Thiều vẫn đang vẽ, liền gọi cô: “Tiểu Thiều, muộn rồi, mau ngủ đi! Sáng mai chúng ta còn phải qua biển.”
Điền Thiều xem đồng hồ, súc miệng rồi leo lên giường, gần như vừa đặt lưng xuống là ngủ ngay.
Nhìn dáng ngủ yên tĩnh của cô, Bùi Việt không khỏi cười nói: “Một người đàn ông to lớn như anh ngủ ngay bên cạnh mà em không hề hoảng sợ, gan cũng lớn thật.”
Điền Thiều thật sự không sợ. Với một người tự giác như Bùi Việt, trước khi kết hôn chắc chắn sẽ không động vào cô.
Một đêm ngon giấc.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hai người thu dọn đồ đạc rồi đi xe buýt đến cửa khẩu. Ở đó, có một người đàn ông mặc đồ Tôn Trung Sơn đưa cho Bùi Việt một túi tài liệu, sau đó còn chào theo kiểu quân đội.
Bùi Việt chào lại, rồi đi đến nói với Điền Thiều: “Đi thôi!”
Thời kỳ này, đại lục không cho phép người dân đến Cảng Thành. Nhưng kinh tế hai bên chênh lệch quá lớn, nhiều người tin rằng Cảng Thành đâu đâu cũng là vàng, nên họ tìm mọi cách để vượt biên qua đó.
Điền Thiều theo Bùi Việt qua cửa khẩu vào Cảng Thành, sau đó lại được Bùi Việt dẫn lên tàu hỏa. Lên tàu, Bùi Việt kéo Điền Thiều ngồi xuống bên cạnh nói: “Nếu em mệt thì dựa vào anh ngủ một lát, đến nơi anh sẽ gọi em dậy.”
Điền Thiều không mệt nhưng vẫn dựa vào anh. Ở đại lục ngay cả nắm tay cũng phải lén lút, ở đây lại không sợ. Ừm, mấy ngày ở Cảng Thành này cứ coi như đi du lịch, yêu đương cho thật tốt.
Trai xinh gái đẹp ở đâu cũng là đối tượng được chú ý, nhưng đồng thời mỹ nữ cũng dễ thu hút kẻ xấu.
Ngồi đối diện hai người là một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa, cánh tay có xăm hình một con rồng, hắn nhìn hai người cười tà ác, cao giọng nói: “Hai người từ đại lục vượt biên qua đây phải không?”
Mọi người trong toa tàu lập tức nhìn sang.
Chủ yếu là trang phục của Điền Thiều và Bùi Việt không giống với người Cảng Thành, nên gã đàn ông xăm trổ này mới hỏi vậy. Nhưng lúc nói chuyện, mắt hắn cứ dán c.h.ặ.t vào Điền Thiều.
Lúc này vượt biên qua là chuyện bình thường, nếu nói đi theo con đường chính quy ngược lại sẽ gặp nguy hiểm.
Ánh mắt dâm tà đó khiến Điền Thiều nổi giận, nhưng chưa kịp lên tiếng, Bùi Việt đã lạnh lùng nói: “Nếu mày không dời cái mắt ch.ó của mày đi, mày có tin tao móc nó ra vứt vào hố phân không?”
Gã xăm trổ nghe vậy liền bật cười, tay phải đưa về phía Điền Thiều nói: “Tao lại muốn xem, mày m.ó.c m.ắ.t tao ra như thế nào…”
Lời chưa nói hết, “rắc” một tiếng, sau đó trong toa tàu vang lên tiếng kêu la như heo bị chọc tiết.
Điền Thiều thấy Bùi Việt trong nháy mắt đã đ.á.n.h gục gã xăm trổ, trên mặt nở nụ cười. Cô luôn biết Bùi Việt võ nghệ cao cường, nhưng đây là lần đầu tiên thấy anh ra tay.
Cảnh sát trên tàu đến, gã xăm trổ tựa như tìm được cứu tinh, nén đau hét lớn: “Cậu ơi, mau bắt chúng nó lại, hai đứa này bẻ gãy tay con rồi.”
Bùi Việt một chân đạp lên đầu gã xăm trổ, cười lạnh nói: “Thằng cháu của ông nói, muốn xem tôi m.ó.c m.ắ.t nó ra như thế nào, tôi đang chuẩn bị thực hiện nguyện vọng của nó đây.”
Viên cảnh sát nhìn thấy Bùi Việt, trong lòng giật thót, người đàn ông này toàn thân tỏa ra sát khí, rõ ràng đã nhuốm m.á.u rất nhiều. Ông ta không dám chọc giận người như vậy, nên giọng điệu cũng rất hòa nhã: “Hai vị, thằng cháu này của tôi có mắt không tròng, mong anh đây nương tay.”
Bùi Việt lạnh lùng nói: “Chuyện này không thể cứ thế cho qua.”
Viên cảnh sát chỉ vào phòng nghỉ nói: “Hai vị, mong có thể dời bước đến đó nói chuyện.”
Bùi Việt và Điền Thiều đi vào phòng nghỉ của cảnh sát. Lúc ngồi xuống, áo của Bùi Việt vô tình bị vén lên một góc, để lộ ra thứ đồ giắt bên hông.
Viên cảnh sát sợ đến mặt mày xanh mét, người giắt đồ bên hông cơ bản đều là những kẻ liều mạng. Ông ta ra lệnh cho gã xăm trổ quỳ xuống xin lỗi Điền Thiều, sau đó còn ép gã bồi thường cho cô.
Trên người gã xăm trổ chỉ có một trăm hai mươi đồng, viên cảnh sát này còn chủ động bỏ thêm tám mươi, gom thành hai trăm.
Điền Thiều có chút ngạc nhiên. Cô rất thích xem phim Hồng Kông, đặc biệt là thể loại hình sự và công sở. Trong những bộ phim thời kỳ đầu, dù là cảnh sát hay xã hội đen, trước mặt người dân bình thường đều rất hống hách. Nhưng hai người trước mắt này, lại quá hèn nhát.
“Tiểu Thiều, nhận tiền rồi, chúng ta về thôi.”
Thấy họ nhận tiền, viên cảnh sát lập tức yên tâm, sau đó cung kính tiễn hai người về chỗ ngồi. Đợi ông ta quay lại phòng nghỉ, gã xăm trổ nói: “Cậu ơi, cậu mau báo cảnh sát, đợi đến ga thì bắt chúng nó.”
Viên cảnh sát tát một cái vào đầu hắn, mắng giận dữ: “Mày muốn c.h.ế.t thì mau đi đi, đừng có lôi kéo tao.”
Gã xăm trổ bị đ.á.n.h đến ngơ ngác. Đợi biết Bùi Việt có đồ giắt bên hông, tàu vừa dừng là hắn đã chuồn mất. Hai người này chắc chắn là một cặp uyên ương vong mệnh, phải tránh càng xa càng tốt.
