Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 832: Tâm Tư Của Bùi Việt (2)
Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:03
Bùi Việt trầm mặc một chút rồi nói: “Tiểu Thiều, cho dù anh không nhận ông ấy, tất cả mọi người cũng đều biết anh là con trai ông ấy. Cứ bướng bỉnh không nhận ông ấy, không ai sẽ chỉ trích ông ấy mà chỉ biết nói anh bất hiếu.”
Không nhận tổ quy tông, mọi người cũng đều biết anh là con trai người kia. Đã như vậy lại cần gì phải đi cầu người, có người sẵn có trực tiếp dùng là được rồi. Hôm đó anh từ chối, chỉ là muốn để người nhà họ Đàm biết thái độ của anh.
Sắc mặt Điền Thiều lập tức trầm xuống, hỏi: “Ai nói anh bất hiếu rồi?”
Bùi Việt nói: “Hiện tại không có, nhưng sau này sẽ có, thậm chí người bên cạnh đều sẽ ôm ý nghĩ như vậy.”
Chú Liêu đối với anh như con cháu trong nhà, thấy anh không cúi đầu đều mắng anh, người bên ngoài càng không cần phải nói. Nếu cô thân một mình anh sẽ không cúi đầu, cũng sẽ không cùng nhà họ Đàm có giao tập, nhưng hiện tại anh không phải một mình.
Điền Thiều lắc đầu nói: “Bùi Việt, em chỉ sợ anh lần này lui một bước, lần sau sẽ muốn anh đi gặp ông ấy, sau đó lại muốn anh đổi họ. Anh nếu không đổi, sẽ có rất nhiều người chỉ trích anh.”
Dao không cứa lên người mình không biết có bao nhiêu đau, cho nên những người đó có thể đứng ở điểm cao đạo đức chỉ trích người khác. Loại người này, là Điền Thiều chán ghét nhất. Giống như lúc trước những người đó chỉ trích cô bất hiếu, nói cha mẹ cũng không dễ dàng, muốn cô thông cảm tha thứ. Cô rất không khách khí phun trở về, sinh mà không dưỡng ngay cả súc sinh cũng không bằng.
Bùi Việt thần sắc lãnh đạm nói: “Nếu ra lệnh anh đi thăm ông ấy, anh sẽ tuân thủ mệnh lệnh; ra lệnh anh đổi họ cũng được, dù sao cái họ Bùi này anh cũng không thích, đến lúc đó liền đổi thành họ của mẹ ruột anh.”
Mẹ ruột anh họ Mục, tên Mục Anh, cái tên rất anh khí. Người kia anh không nhận, nhưng mẹ ruột liều mạng sinh anh ra, anh từ khi biết thân thế mình liền nhận.
Điền Thiều thấy anh cân nhắc đến chuyện sau này cũng liền không nói nữa, cười chuyển lời nói: “Gọi quen Bùi Việt rồi, đến lúc đó đổi giọng gọi Mục Việt sẽ không quen.”
Bùi Việt cười một cái, nói: “Mới đầu có thể có chút không thích ứng, nhưng thời gian dài liền quen thôi.”
Hai người trở về, Điền Thiều nhìn thấy trừ Lục Nha ra, Nhị Nha cùng Tam Nha các cô đều vây quanh Lý Quế Hoa nói chuyện. Cô hỏi: “Mẹ, mọi người đều ở chỗ này, Lục Nha đâu?”
Tứ Nha chỉ vào phòng Lục Nha, cười nói em ấy về phòng đọc sách rồi. Nhắc tới đọc sách cô bé liền buồn bực, đều là cùng một cha mẹ sinh ra vì sao Lục Nha thông minh như vậy, đọc sách đó là học một biết mười, nhảy lớp cũng giống như chơi đùa. Mà cô bé đâu, vất vả như vậy cũng mới được bảy tám mươi điểm.
Lý Quế Hoa có chút lo lắng hỏi: “Đại Nha, Lục Nha đây là làm sao vậy? Trước kia nghỉ ở nhà, con bé mỗi ngày đọc sách thời gian không vượt quá hai tiếng đồng hồ, lần này trở về hơn phân nửa thời gian đều rúc trong phòng đọc sách. Việc học đại học này, căng thẳng như vậy sao?”
Điền Thiều cười nói: “Không phải việc học căng thẳng, là em ấy thích chuyên ngành này cho nên muốn học được tốt hơn.”
Cô nhóc này không chỉ chuẩn bị nhảy lên năm hai, còn đang gặm nhấm sách vở ngoài chuyên ngành. Có điều đây là chuyện tốt, cho thấy cô bé đã tìm được sở thích của mình, sau này cũng sẽ hướng về phương hướng này luôn luôn nỗ lực.
Lý Quế Hoa không hiểu, nhưng bà không tiếp tục hỏi, hỏi nữa cũng vẫn là không hiểu hà tất lãng phí nước bọt cùng thời gian.
Mùng một tết, Điền Thiều theo thông lệ đi các nhà chúc tết. Lần này chỉ đi nhà mấy ông chú bác trong họ, những người khác đều không đi, buổi chiều thì đi nhà họ Ngưu trước, sau đó chuyển đường đi huyện thành chúc tết mấy nhà.
Lý Quế Hoa cảm thấy Điền Thiều có chút khác thường, nói với Điền Đại Lâm: “Trước đó Đại Nha đều là mùng hai tết đi nhà chị cả, lần này sao ăn cơm trưa xong liền đi rồi?”
Điền Đại Lâm không có nghĩ nhiều, nói: “Đại Nha không phải nói rồi sao? Buổi chiều muốn đi nhà công an Triệu, đi ngang qua nhà chị cả thuận đường liền chúc tết luôn. Bà a, cũng đừng mù quáng lo lắng nữa, chuyện của Đại Nha trong lòng con bé tự có chừng mực.”
Lý Quế Hoa cảm thấy ông tâm lớn, chỉ là nghĩ tính tình Điền Thiều cũng buông thả rồi. Quản không được a, không buông ra còn có thể thế nào!
Lý Xuân Hoa cùng Ngưu Trung nhìn thấy Điền Thiều, nhiệt tình chào hỏi cô. Nhìn thái độ hai người, trong lòng Nhị Nha đã có đáp án rồi, chị cả khẳng định đã đồng ý mang Thảo Căn đi Tứ Cửu Thành. Có điều cô nàng biết chút nhìn mặt đoán ý, hỏi nhiều người ta ghét.
Điền Thiều ngồi chưa đến mười phút liền đứng dậy, nói mình muốn đi huyện thành làm việc rồi đi luôn. Hai người bảo bọn họ quay lại ăn cơm chiều, Điền Thiều cũng khéo léo từ chối: “Dì cả, dượng, đợi làm xong việc con liền trực tiếp về nhà. Chuyện ăn cơm này sau này có nhiều cơ hội, không thiếu một chốc một lát này.”
Nhị Nha đi theo cô cùng nhau ra ngoài, đến bên ngoài nhỏ giọng hỏi: “Chị, chị đồng ý mang Thảo Căn đi Tứ Cửu Thành, chú hai cùng chú ba biết sẽ cầu tới cửa đấy.”
Điền Thiều nhìn cái bụng nhô lên của cô nàng, thần sắc thản nhiên nói: “Quản tốt chuyện nhà em cùng đứa bé là được rồi, chuyện của chị cũng không cần em tới quan tâm.”
Nhị Nha không dám lên tiếng.
Đến đường lớn, bốn người bọn họ liền tách ra.
Trên đường đi huyện thành, Bùi Việt hỏi: “Nhị Nha lại làm cái gì rồi?”
Chỉ nhìn sắc mặt Điền Thiều, Bùi Việt liền biết Nhị Nha khẳng định lại làm chuyện chọc Điền Thiều tức giận rồi. Anh có đôi khi đều buồn bực, Điền Thiều cùng Lục Nha thì không nói làm gì, đều là người thông minh tuyệt đỉnh. Tam Nha cùng Tứ Nha Ngũ Nha không phải rất thông minh nhưng đều nghe lời Điền Thiều nỗ lực học tập. Duy chỉ có Nhị Nha ngốc nghếch, hơn nữa còn thích khuỷu tay rẽ ra bên ngoài.
Điền Thiều đem chuyện mua máy kéo nói, nói xong nói: “Tỏa Trụ bán hai năm rau, không chỉ mồm mép so với trước kia lanh lợi hơn mà còn rất có ý tưởng. Nhị Nha còn giậm chân tại chỗ không chút thay đổi, em lo lắng sau này Tỏa Trụ sẽ ghét bỏ em ấy.”
Mặc kệ là bạn bè hay là vợ chồng, đều là cần giúp nhau tiến bộ cùng nhau trưởng thành. Bằng không, trưởng thành từ một phía sẽ kéo giãn khoảng cách hai người, khi khoảng cách quá lớn hôn nhân cũng sẽ bật đèn đỏ.
Nếu hoàn cảnh xã hội sẽ không thay đổi, vẫn luôn giống như bây giờ, cho dù xuất hiện khoảng cách cũng sẽ không ly hôn. Nhưng vấn đề là tương lai một hai mươi năm biến hóa quá nhanh, mọi người bắt đầu nhìn về phía tiền a! Còn về đạo đức cùng lễ nghĩa liêm sỉ, những thứ này đều không quan trọng bằng tiền.
Bùi Việt cảm thấy cô nghĩ quá nhiều, nói: “Nhị Nha có công việc, lại sinh con dưỡng cái cho cậu ta, Tỏa Trụ lấy đâu ra tư cách ghét bỏ cô ấy? Nếu làm như vậy, thì lương tâm cậu ta đều bị ch.ó ăn rồi.”
Điền Thiều không muốn tiếp tục đề tài này nữa, dù sao chuyện chưa xảy ra, nói như vậy dường như không muốn thấy Nhị Nha cùng Nhiếp Tỏa Trụ tốt đẹp vậy: “Triệu Khang qua năm muốn điều đi khu, chuyện này anh biết không?”
Bùi Việt ừ một tiếng nói: “Biết, lúc chúng anh gọi điện thoại cậu ấy nói với anh rồi. Có điều trong điện thoại nghe cậu ấy nói chuyện này dường như cũng không vui vẻ lắm.”
Điền Thiều nghe vậy buồn cười nói: “Lúc anh thăng chức, cũng không thấy anh vui vẻ bao nhiêu a? Nếu anh không nói, em đều nhìn không ra.”
Bùi Việt lắc đầu tỏ vẻ không giống nhau: “Anh lại không cần trông cậy vào tiền lương nuôi gia đình sống qua ngày, nhưng Triệu Khang không giống vậy. Hai đứa bé chi tiêu lớn, cậu ấy nói với anh mấy lần nuôi con quá tốn tiền. Thăng chức, tiền lương cùng phúc lợi đãi ngộ đều biến tốt, theo lý thuyết cậu ấy hẳn là nên cao hứng mới đúng. Nhưng trong điện thoại cảm xúc không cao, cái này rõ ràng không bình thường!”
Điền Thiều kể sơ qua chuyện quái đản của mẹ Triệu: “Mẹ anh ấy trước đó cố ý từ trong khu đến đây ép anh ấy ly hôn, hiện tại được điều về khu, chị Ái Hoa lại không thể đi theo, mẹ anh ấy chắc chắn sẽ ép càng gắt hơn.”
Bùi Việt biết mẹ Triệu trọng nam khinh nữ, lại không biết thế mà đến mức táng tận lương tâm như thế. Chẳng trách điều đến khu chuyện tốt như vậy cảm xúc Triệu Khang đều không cao, có mẹ Triệu chắn ở giữa, xác thực vui vẻ không nổi.
