Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 837: Truy Sát Lệnh

Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:04

Chú Nhạc không hổ là đại lão bang phái, rất nhanh liền tra được người bán đứng Cảnh Tu là một tên đàn em bên cạnh hắn tên là A Diệu, có điều tên đàn em này trong trận kịch chiến đêm đó đã bị người c.h.é.m c.h.ế.t. Mà hai phát s.ú.n.g trên người Cảnh Tu, một phát ở bụng là do tâm phúc của kẻ thù Cảnh Tu là Trần Đống b.ắ.n, một phát khác thì là do một tên đàn em dưới trướng bang phái Trần Đống tên là A Hỏa b.ắ.n. Mà tên A Hỏa này là người đảo Đài Loan, bởi vì diệt cả nhà kẻ thù bị cảnh sát đảo Đài Loan truy bắt, cho nên trốn tới Cảng Thành. Giống loại người liều mạng này, là đáng sợ nhất.

Trần Đống cùng bang phái chú Nhạc thuộc về hai trận doanh. Có điều Cảnh Tu bị c.h.ế.t, chú Nhạc mất đi một cánh tay, lão lập tức hạ hai đạo truy sát lệnh, một đạo là truy sát Trần Đống, một đạo là truy sát tên đàn em A Hỏa.

Trần Đống nghe được chú Nhạc hạ truy sát lệnh ngay trong đêm trốn khỏi Cảng Thành, còn về đi nơi nào tạm thời không ai biết. Mà cái tên đàn em gọi là A Hỏa kia, mọi người đều cho rằng hẳn phải c.h.ế.t không nghi ngờ, lại không nghĩ tới người này biến mất.

Phùng Nghị sau khi g.i.ế.c Cảnh Tu, đâu còn có thể lưu lại. Anh ngay trong đêm đạp xe đạp rời khỏi Cửu Long Thành Trại, sau đó ở vào một nhà nghỉ rất hẻo lánh. Buổi sáng thay đổi một bộ quần áo liền ngồi xe đi khu Trung Hoàn, đến nhà vệ sinh công cộng bên cạnh một trung tâm thương mại lớn cạo sạch râu ria thay quần áo rồi đội một cái mũ rất mốt.

Từ nhà vệ sinh công cộng đi ra, ông chú chán đời hơn bốn mươi tuổi nháy mắt biến thành chàng trai trẻ thời thượng hơn hai mươi tuổi. Xác định không ai theo dõi mình, anh liền đi đến chỗ ở của Trương Kiến Hòa. Còn về quần áo mặc trước đó cùng d.a.o cạo râu, đều ném vào thùng rác trung tâm thương mại.

Anh đã sớm quan sát qua, trung tâm thương mại này mỗi ngày giữa trưa cùng buổi chiều đều sẽ tới vận chuyển rác một lần. Thế lực bang phái có lớn hơn nữa, cũng không có khả năng trong nửa ngày tra được anh. Đợi đồ vật đều tiêu hủy, lại muốn tìm anh khó như lên trời.

Trở lại chỗ ở của Trương Kiến Hòa, anh tắm rửa một cái ngã xuống giường ngủ. Lúc ở Cửu Long Thành Trại, bởi vì tinh thần cao độ khẩn trương đều không dám ngủ say, giấc ngủ thật vất vả mới cải thiện lại một buổi sáng trở lại trước giải phóng.

Trương Kiến Hòa sau khi tan tầm về đến nhà, nhìn thấy đồ vật dư ra trên bàn trước là kinh hãi, có điều rất nhanh liền phản ứng lại: “Phùng Nghị, Phùng Nghị...”

Phùng Nghị ngủ không sâu, nghe được Trương Kiến Hòa gọi anh liền tỉnh, anh đi ra khỏi phòng sau đó hỏi: “Gọi tôi làm cái gì?”

Trương Kiến Hòa tin tức lạc hậu, cũng không biết Cảnh Tu đã c.h.ế.t, anh ta nhìn thấy bộ dáng Phùng Nghị hoàn hảo không tổn hao gì thở phào nhẹ nhõm: “Hơn nửa tháng này anh đi đâu vậy? Cũng không nói rõ ràng, làm tôi cả ngày nơm nớp lo sợ.”

Phùng Nghị đi đến cửa, xác định cửa khóa trái sau đó ngồi xuống, nhỏ giọng nói: “Cảnh Tu nguy hại đến an toàn của đồng chí Điền, tôi lần này đi ra ngoài xử lý hắn rồi.”

Tròng mắt Trương Kiến Hòa đều sắp trừng ra ngoài. Tuy rằng anh ta cũng làm đầu cơ trục lợi, nhưng chưa từng dính dáng đến mạng người.

Nhìn phản ứng này của anh ta Phùng Nghị cảm thấy rất thú vị. Những năm này thi hành rất nhiều nhiệm vụ, g.i.ế.c một kẻ tội ác tày trời đối với anh mà nói thật sự là chuyện bình thường như cơm bữa.

Trương Kiến Hòa phản ứng lại, có chút lo lắng nói: “Cảnh Tu rất được cha nuôi hắn coi trọng, anh hiện tại làm hắn c.h.ế.t, lão ta khẳng định muốn tìm anh ra báo thù cho Cảnh Tu. Nếu là điều tra đến trên người anh, anh và tôi đều nguy hiểm.”

Phùng Nghị nói: “Tôi cải trang thành người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, giọng nói cũng đổi, cho dù là những người bang phái đó đứng ở chỗ này cũng nhận không ra tôi. Chỉ cần anh cùng Hình Thiệu Huy không bán đứng tôi, bọn họ là tìm không thấy tôi.”

Trương Kiến Hòa vẫn là không yên lòng, hy vọng Phùng Nghị về nội địa, như vậy an toàn hơn.

Phùng Nghị lại là lắc đầu, nói: “Hiện tại bọn họ nhìn chằm chằm các cửa ra, tôi mà hiện tại qua biển ngược lại sẽ bị theo dõi. Anh yên tâm, một thời gian tiếp theo tôi đâu cũng không đi cứ ở lại chỗ này.”

Trương Kiến Hòa là làm ăn đứng đắn, cùng người bang phái không liên lụy. Ngoài ra, anh ta cùng Điền Thiều cùng với Hình Thiệu Huy ngoài sáng cũng không qua lại. Những người đó có tìm thế nào, tạm thời cũng tìm không thấy nơi này.

“Anh xác định không có tiết lộ thân phận?”

Phùng Nghị khinh bỉ nhìn thoáng qua Trương Kiến Hòa, nói: “Nếu là dễ dàng tiết lộ thân phận như vậy, tôi sớm c.h.ế.t tám trăm lần rồi.”

Tên A Diệu kia là anh mua chuộc, đối phương cùng người phụ nữ của tâm phúc Cảnh Tu có một chân, có thể trở thành tâm phúc của Cảnh Tu vậy khẳng định không phải hạng người nhân từ nương tay gì.

A Diệu vì mạng sống, nói cho anh biết Cảnh Tu chuẩn bị mở thêm một hộp đêm, cho nên chuẩn bị nhập một lô hàng mới.

Tâm phúc của Cảnh Tu đã liên hệ đầu rắn đặt một lô hàng thượng đẳng, với tính tình Cảnh Tu đến lúc đó sẽ đích thân đi nghiệm hàng. Phùng Nghị được tin tức này quay đầu liền nói cho đại ca cấp trên của hắn, sau đó thừa dịp hai bên sống mái với nhau cho Cảnh Tu một phát s.ú.n.g.

Tuy rằng Phùng Nghị nói được rất đơn giản, nhưng Trương Kiến Hòa vẫn là nghe được tim đập nhanh: “Bọn họ nói hàng thượng đẳng, là cái gì?”

Phùng Nghị quét mắt nhìn anh ta một cái, khinh bỉ nói: “Anh là thật ngốc hay giả ngốc? Hàng thượng đẳng này tự nhiên là chỉ phụ nữ, hơn nữa là phụ nữ lớn lên xinh đẹp.”

Trương Kiến Hòa kỳ thật đoán được, chỉ là có chút khó có thể tin, người sống sờ sờ trong miệng những người đó thế mà thành hàng hóa rồi.

Phùng Nghị cảm thấy anh ta kiến thức hạn hẹp, nói: “Đánh bạc, bán t.h.u.ố.c phiện, buôn bán nhân khẩu, ba thứ này lợi nhuận lớn nhất. Mấy cái bãi Cảnh Tu mở kia, phụ nữ bên trong không chỉ từng người xinh đẹp còn chơi rất mở, cho nên mới có thể ngày kiếm đấu vàng. Những số tiền này bảy phần đều nộp lên cho cái tên chú Nhạc kia, bằng không anh tưởng vì sao cái tên chú Nhạc kia coi trọng hắn như thế.”

Mới đầu những bang phái này là vì sinh tồn đoàn kết lại, kết quả đến cuối cùng lại thay đổi mùi vị. Hiện tại cái bang phái này, từ trên xuống dưới không một ai sạch sẽ, đã thành khối u ác tính lớn nhất của xã hội.

Trương Kiến Hòa cười khổ một tiếng nói: “Những cái này tôi có nghe nói qua, chỉ là cảm thấy cách mình rất xa. Hiện tại mới phát hiện, những thứ này kỳ thật ngay tại trước mắt.”

Phùng Nghị nhìn anh ta một cái, nói: “Đó là anh gặp được Điền Thiều, cô ấy cái gì cũng an bài tốt cho anh, anh nhẹ nhàng bắt được chứng minh thư còn tìm được công việc. Nếu anh giống như ch.ó nhà có tang vượt biên qua đây, không một xu dính túi cũng không có người có thể nương nhờ, vì sống sót đoán chừng cũng phải gia nhập những bang phái này rồi.”

Trong lòng Trương Kiến Hòa nhảy dựng: “Làm sao anh biết thân phận của tôi?”

Phùng Nghị lắc đầu nói: “Tôi không biết thân phận của anh, nhưng anh nói chuyện mang theo khẩu âm tỉnh Giang, hiện nay lại giúp Điền Thiều quản lý xưởng đồ điện. Tôi suy đoán, anh hẳn là ở nội địa phạm vào sai lầm gì không có cách nào mới trốn đến Cảng Thành.”

Thấy Trương Kiến Hòa thần sắc khẩn trương, anh cười một cái nói: “Yên tâm, tôi là Điền Thiều bỏ tiền vốn mời, hiện tại chúng ta là cùng một bọn, trở về sẽ không tố giác anh.”

Cứ cái gan này của Trương Kiến Hòa, cũng không có khả năng làm chuyện phi pháp g.i.ế.c người phóng hỏa. Cho nên chỉ có thể là sai lầm về kinh tế, ừm, trăm phần trăm là làm đầu cơ trục lợi.

Trương Kiến Hòa thầm thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng nói thầm, Điền Thiều từ đâu tìm đến quái vật lợi hại như vậy.

Tuy rằng Phùng Nghị thề thốt người bang phái tra không được thân phận của anh, nhưng Trương Kiến Hòa đêm đó vẫn là sợ hãi đến ngủ không được, vừa có gió thổi cỏ lay liền bò dậy xem xét.

Sáng sớm hôm sau, Trương Kiến Hòa nén cơn buồn ngủ rời giường, vừa ra khỏi phòng liền nhìn thấy Phùng Nghị đang hít đất. Anh ta nhìn Phùng Nghị giống như người không có việc gì, hỏi: “Sao anh một chút cũng không lo lắng?”

“Bởi vì tôi có lòng tin đối với chính mình.”

Đều bị hạ truy sát lệnh, toàn thành đều đang tìm anh, kết quả lại giống như người không có việc gì. Trương Kiến Hòa nhìn anh như vậy đều hoài nghi mình có phải thật sự quá nhát gan hay không. Có điều rất nhanh liền phủ nhận ý nghĩ này, không phải anh ta nhát gan, là người này Phùng Nghị quá biến thái.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 837: Chương 837: Truy Sát Lệnh | MonkeyD