Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 851: Tình Thâm Nghĩa Trọng, Cơ Hội Thay Đổi Số Phận

Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:07

Nhị Lực phản ứng nhanh hơn, hắn hỏi: “Bác cả, nhà máy này không chỉ cần nữ công nhân, chắc chắn còn cần các loại thợ khác nữa. Bác cả, bất kể làm gì, chỉ cần cho chúng cháu đi làm là được.”

Dù là làm cu li, cũng tốt hơn làm ruộng ở quê.

Điền Đại Lâm vẫn khá hiểu mấy đứa cháu trai, Đại Lực thật thà an phận nhưng Nhị Lực lại giống cha nó, có vài phần thông minh nhưng phẩm hạnh không đoan chính. Ông nói: “Cháu nói đúng, xưởng may ngoài tuyển nữ công nhân, còn tuyển người làm việc nặng. Nhưng danh ngạch làm việc nặng quá ít nên không công bố ra ngoài, bác xin Tam Khôi hai danh ngạch, hai danh ngạch này một cái cho Đại Lực, một cái cho Cường Tử. Hai đứa nó đều thật thà chịu khó, cũng có sức lực.”

Điền Nhị Lâm tưởng rằng lần này mình cúi đầu nhận sai cũng không được, đang thất vọng, không ngờ lại liễu ám hoa minh.

Đại Lực vốn dĩ chẳng ôm hy vọng gì, dù sao vợ gã đường kim mũi chỉ nát bét tay lại thô. Nghe thấy lời này gã ngẩng phắt đầu lên, nhìn Điền Đại Lâm khó khăn hỏi: “Bác cả, bác cả nói đều là thật sao?”

Điền Đại Lâm gật đầu nói: “Đương nhiên là thật. Vì danh ngạch không nhiều, nên mỗi nhà họ hàng chỉ được một suất.”

Nhị Lực không cam tâm, nói: “Bác cả, tại sao cho anh cả mà không cho cháu, thế này không công bằng.”

Điền Đại Lâm nhìn hắn, một lời khó nói hết: “Cháu gánh phân còn ngã sóng soài, mùa hè thu hoạch thì liềm cắt vào tay, cứ như cháu, danh ngạch cho cháu cũng là lãng phí.”

Nhị Lực muốn biện bác, nhưng lời đến bên miệng lại không nói ra được. Nói gì? Nói hắn chê phân quá thối không muốn làm, nên cố ý ngã rồi đùn đẩy cho anh cả, nói thu hoạch mải nhìn gái nên mới cắt vào tay. Nói ra, chỉ khiến Điền Đại Lâm cho rằng hắn càng vô dụng hơn.

Điền Nhị Lâm thích Nhị Lực nhất, cũng muốn tranh thủ cho hắn: “Anh cả, xưởng may có rất nhiều bộ phận, đầu óc Nhị Lực linh hoạt có thể làm việc khác.”

Lý Quế Hoa châm chọc: “Chú tưởng xưởng may là do nhà tôi mở chắc? Có thể tùy tiện sắp xếp ai đi thì đi à. Danh ngạch này các người nếu không muốn thì càng tốt, có khối người muốn đấy.”

Sau này bà mới biết, xưởng may này đúng là do nhà bà mở thật, nhưng đó là chuyện của vài năm sau rồi.

Đại Lực vừa nghe liền cuống lên, nói: “Bác gái, cháu nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, xin bác đừng đưa danh ngạch cho người khác.”

Điền Đại Lâm tính tình lại rất tốt, nói: “Xưởng may có rất nhiều danh ngạch, nhưng người ta là ông chủ lớn chỉ cho bốn mươi nữ công nhân và vài danh ngạch làm việc nặng. Nếu Tam Khôi làm trái ý ông chủ lớn, đến lúc đó cũng sẽ bị đuổi việc.”

Lý Quế Hoa không kiên nhẫn nhìn bộ mặt đó của Điền Nhị Lâm, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Trời tối rồi mau về đi, chúng tôi phải ăn cơm tối rồi.”

Thực ra bà mới nấu cơm, còn chưa xào rau.

Ba cha con cũng không dám nán lại lâu, vội vàng rời đi.

Điền Đại Lâm đợi bọn họ đi rồi, suy nghĩ một chút lại đi đến nhà Điền Tam Lâm.

Vợ chồng Điền Tam Lâm nhìn thấy ông, nhiệt tình chào hỏi ông vào nhà, Mã Tiểu Mai còn ân cần bưng nước đường đỏ cùng lạc và hạt dưa lên.

Điền Đại Lâm không ăn đồ ăn vặt, ông xua tay nói: “Chú ba, lần này qua đây chủ yếu nói với cô chú hai chuyện.”

Hai vợ chồng nghe thấy lời này tim đều treo lên, bọn họ đã nghe người trong thôn nói rồi, Tam Khôi lấy lý do Điền Đào không phù hợp điều kiện nên không đồng ý cho con bé tham gia tuyển chọn.

Điền Tam Lâm khó khăn hỏi: “Anh cả, có phải không cho Đào Nhi tham gia thi tuyển công nhân nữa không?”

Điền Đại Lâm gật đầu nói: “Tam Khôi nói không phù hợp yêu cầu tuyển dụng, đây là quy định do ông chủ lớn đặt ra nó cũng không thể phá lệ.”

Điền Đào ở ngoài cửa nghe thấy lời này, cả người như bị rút hết sức lực đứng không vững chỉ có thể dựa vào tường. Buổi sáng vui mừng bao nhiêu, bây giờ khó chịu bấy nhiêu.

Mã Tiểu Mai đang định nói chuyện, liền bị Điền Tam Lâm kéo lại: “Anh cả, chuyện này không trách anh. Đã là quy tắc do ông chủ lớn ở Cảng Thành đặt ra, chúng ta cũng không thể làm khó Tam Khôi, cũng là do Đào Nhi không có cái phúc này.”

Con gái không thể tham gia thi tuyển công nhân ông ta rất thất vọng, nhưng lại không thể đắc tội với gia đình anh cả nữa. Cháu gái lớn là bạn bè với ông chủ lớn ở Cảng Thành, chỉ cần cô ấy mở miệng xin một công việc không khó. Nhưng nếu oán trách anh cả lại sinh ra hiềm khích, thì sẽ chẳng còn cơ hội có được công việc nữa.

Nghe thấy lời này, Điền Đại Lâm vẫn khá an ủi: “Chú nghĩ được như vậy là rất tốt. Hôm qua anh đã đ.á.n.h điện báo cho Đại Nha, hôm nay con bé trả lời anh, nói phải làm việc theo quy định. Tuy nhiên Đào Nhi không tham gia thi tuyển, nhưng có thể vào xưởng may làm công nhân học việc. Chỉ là công nhân học việc nửa năm đầu không có tiền công, chỉ có phí sinh hoạt.”

Thực ra ông cảm thấy như vậy tốt hơn, không cần tham gia thi tuyển cũng có thể vào. Dù sao đứa trẻ này tuổi còn nhỏ học trước nửa năm, thành thạo rồi cũng có thể nhận tiền công nhiều như người khác. Sau này mới biết, xưởng may này không giống xưởng may ở huyện, bên kia là phân phối theo lao động. Làm nhiều hưởng nhiều, làm kém hoặc lười biếng thì ít tiền.

Mã Tiểu Mai trong lòng may mắn vừa rồi không mở miệng, nếu không đã đắc tội với bác cả rồi.

Điền Tam Lâm kích động không biết nói gì cho phải, đợi tâm trạng bình tĩnh lại liền hướng ra ngoài hét lớn: “Tiểu Thúy, Đào Nhi, hai đứa mau vào đây.”

Cường T.ử đi làm việc bên ngoài không có ở nhà, nên để con dâu thay thế.

Hai người đi vào, Điền Tam Lâm liền nói: “Hai đứa dập đầu với bác cả, cảm ơn sự nâng đỡ của bác cả.”

Tiểu Thúy tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe có vẻ là chuyện tốt, rất dứt khoát cùng Điền Đào dập đầu bái tạ.

Điền Đại Lâm đau đầu, mấy người này sao ai cũng thích quỳ thế nhỉ: “Mau đứng lên, bây giờ không chuộng cái này nữa.”

Hai người không nghe, dập đầu ba cái mới đứng dậy.

Điền Đại Lâm nói với Điền Tam Lâm: “Chú ba, những chuyện các chú làm trước đây, vốn dĩ anh không muốn quản. Nhưng chúng ta là anh em ruột thịt m.á.u mủ tình thâm, anh không muốn nhìn thấy các chú nghèo khó cả đời. Lần này Cường T.ử và Đào Nhi có được cơ hội làm việc hãy bảo chúng nó làm cho tốt. Nếu không biết trân trọng bị đuổi việc, sau này anh sẽ không quản nữa.”

Điền Tam Lâm nghe những lời này, nghĩ đến những chuyện đã làm trước kia liền cúi đầu: “Anh cả, xin lỗi, trước đây, trước đây là chúng em khốn nạn.”

Chuyện quá khứ Điền Đại Lâm cũng không muốn truy cứu nữa, ông nghĩ đến tương lai: “Lưng của mẹ trước đó bị thương cũng chưa khỏi hẳn, hơn nữa tuổi tác đã cao cũng không tiện. Chú nếu thực sự có lòng, thì đón mẹ về nhà chăm sóc.”

Những chuyện bà cụ làm trước đây, Quế Hoa không ngăn cản ông hiếu kính đã là rất khoan dung rồi. Cho nên ông có thể xuất tiền xuất lực, nhưng sẽ không đón bà cụ về nhà ở. Điền lão nhị thì không trông mong gì, ích kỷ tư lợi không thể thật lòng hiếu thuận với bà cụ, ngược lại gia đình chú ba tuy keo kiệt bủn xỉn nhưng tâm không xấu.

Điền Tam Lâm gật đầu lia lịa: “Hôm nay em đã nói với mẹ rồi, bảo mẹ chuyển qua ở với em, mẹ nói mẹ cần suy nghĩ một chút.”

Nếu là trước đây Mã Tiểu Mai chắc chắn không đồng ý, ba đứa con trai dựa vào đâu mà bắt bọn họ lo. Nhưng bây giờ không chỉ con gái út được đi làm công nhân học việc, con trai cả cũng có công việc, bà ta liền không có ý kiến gì nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.