Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công - Chương 991: Khách Quê Lên Phố Và Sự Khoác Lác

Cập nhật lúc: 26/02/2026 20:07

Điền Thiều cảm thấy đi tàu hỏa rất mệt người, nhưng đám người Điền Đại Lâm và Lý Quế Hoa lại cảm thấy ngồi giường nằm là hưởng thụ. Dù sao ba ngày đều nằm trên giường chẳng phải làm gì, ăn rồi ngủ ngủ rồi ăn, lúc nông nhàn cũng không thoải mái thế này.

Đến Tứ Cửu Thành, sau khi xuống tàu hỏa mợ cả nhìn ngó xung quanh rồi cảm thán: “Nhà ga ở đây lớn thật.”

Cậu cả Lý cười nói: “Đây chính là Tứ Cửu Thành, nhà ga tự nhiên phải lớn rồi. Thôi, chúng ta mau ra ngoài, Tiểu Thiều chắc đưa người đợi ở bên ngoài.”

Điền Thiều vốn định đến đón bọn họ, nhưng vì Kinh Mỹ có việc tìm cô nên đã qua đó. Việc đón người, giao cho hai người Võ Cương và Hoắc Đông Nam.

Võ Cương nhận lấy túi du lịch trong tay Điền Đại Lâm, cười nói: “Đồng chí Điền có việc đột xuất không đến được, đặc biệt bảo hai người chúng cháu đến đón.”

Điền Đại Lâm cảm thấy mình tự đi cũng được, công việc quan trọng hơn.

Sau khi về đến nhà, Điền Đại Lâm và cậu cả Lý bọn họ rất bình tĩnh, nhưng mợ cả và Điền Tam Lâm mấy người lần đầu tiên tới đây, nhìn thấy tòa nhà này lại khiếp sợ muôn phần.

Mợ cả không thể tin nổi hỏi: “Cái, căn nhà này là của Đại Nha và Tiểu Việt?”

Lý Quế Hoa kiêu ngạo nói: “Căn nhà này, là Đại Nha và Tiểu Việt hai đứa góp tiền mua. Chị dâu cũng biết đấy, Đại Nha đứa nhỏ đó tính tình cổ quái lắm, không thích ở nhà lầu chỉ thích ở nhà trệt kiểu này.”

Bà vốn cảm thấy Điền Thiều đầu óc có vấn đề, có nhà lầu không ở lại muốn ở nhà trệt này, sau này ở nhà Nhị Nha một thời gian mới cảm nhận được cái tốt của nhà trệt. Dù dùng nước đi vệ sinh không tiện, nhưng rộng rãi, người cũng thoải mái. Đợi đến chỗ này ở mới biết thế nào gọi là hưởng thụ.

Sau khi đi dạo một vòng quanh sân, Điền Tam Lâm không nhịn được nói: “Anh cả, căn nhà này tốn bao nhiêu tiền?”

Điền Đại Lâm cười nói: “Cụ thể bao nhiêu tôi cũng không rõ. Có điều để mua căn nhà này, Đại Nha và Tiểu Việt không chỉ dốc hết tiền tiết kiệm vào còn vay mượn người ta không ít tiền, đến cuối năm ngoái mới trả hết.”

Một ngôi nhà đã rất bắt mắt rồi, chuyện tòa nhà lớn bên cạnh thì không nói ra ngoài. Biết Lý Quế Hoa thích khoe khoang, lúc đó ông còn dặn đi dặn lại.

Điền Tam Lâm nghĩ một chút nói: “Vậy ước chừng phải mấy nghìn rồi.”

Bản lĩnh của cháu gái lớn mọi người đều thấy rõ, nó dốc hết tiền tiết kiệm ra cộng thêm tiền gửi của Tiểu Việt còn thiếu, vậy căn nhà này chắc chắn phải bảy tám nghìn rồi.

Điền Đại Lâm cười nói: “Căn nhà kia của nhà tôi cũng mất hai nghìn, chỗ này là Tứ Cửu Thành, tòa nhà lớn thế này mấy nghìn cũng bình thường.”

Cậu cả Lý nhíu mày, cảm thấy Đại Lâm vừa rồi không nên nói căn nhà này là mua. Có điều lời đã nói ra, đổi giọng cũng không hay, thế là ông ấy cố ý nói: “Để mua căn nhà này nợ một đống nợ, quá không biết tính toán. Cũng may Đại Nha lần này kết hôn đều là ông thông gia bỏ tiền, nếu không hôn lễ cũng không tổ chức được.”

Điền Tam Lâm không tán thành lời này, nói: “Căn nhà này có thể truyền cho con cháu đời sau, nợ nần cũng đáng.”

Cậu cả Lý gật đầu tỏ vẻ ông ta nói có lý.

Cao Hữu Lương chuyển lời Điền Thiều dặn dò cho Tam Nha, xác định không có việc của anh ta thì về nhà bên cạnh. Vì mang theo con cái sống cùng bọn Võ Cương, tiền nhà không mất tiền ăn cũng chẳng tốn bao nhiêu, năm ngoái anh ta còn tiết kiệm được bốn trăm đồng.

Phòng là Tam Nha sắp xếp cho bọn họ, trừ vợ chồng Điền Đại Lâm ở tiền viện, những người khác toàn bộ đều sắp xếp đến nhị tiến viện ở cùng Hồ lão gia t.ử.

Sắp xếp như vậy, mọi người cũng không có ý kiến gì.

Trời tối Điền Thiều mới về, phát hiện bọn họ còn chưa ăn cơm đợi mình, cười nói: “Lần sau đến giờ cơm con chưa về thì đừng đợi nữa, con nếu về quá muộn sẽ ăn ở đơn vị.”

Điền Đại Lâm cười nói: “Vậy được, vậy lần sau không đợi con nữa.”

Lý Quế Hoa đưa Tam Nha vào bếp bưng thức ăn, tháng ba ở Tứ Cửu Thành trời vẫn khá lạnh, cho nên thức ăn này đều đặt trong l.ồ.ng hấp trong nồi để giữ nóng.

Sau khi ngồi xuống, cậu cả Lý hỏi: “Mùng mười là tiệc cưới rồi, cháu vẫn chưa xin nghỉ sao?”

“Đều sắp xếp xong rồi ạ, xin nghỉ trước tiệc cưới một ngày là được.”

Điền Đại Lâm quan tâm hỏi: “Trước đó hỏi làm mấy bàn con cũng không nói, bây giờ chắc chốt rồi chứ?”

Điền Thiều cười nói: “Đã chốt rồi ạ, tổng cộng mười hai bàn. Bên con ba bàn, bên Đàm Việt chín bàn.”

Ba bàn này lần lượt là nhà mẹ đẻ một bàn, bạn học, đồng nghiệp và bạn bè hai bàn. Đây còn là chọn những người quan hệ đặc biệt tốt, nếu không phải năm sáu bàn rồi. Còn về phía Đàm Việt, là Đàm Việt và Bạch Sơ Dung lên danh sách cô không quản.

Cậu cả Lý có chút bất ngờ: “Môn đình như nhà họ Đàm, chắc phải có rất nhiều bạn bè cố giao, sao mới có chín bàn?”

Điền Thiều giải thích: “Không tiện quá phô trương, cho nên mời đều là những người quan hệ đặc biệt thân thiết và đang ở Tứ Cửu Thành, những người làm việc ở nơi khác đều không mời. Những người được mời đến lúc đó nhiều nhất đến hai người, sẽ không kéo cả nhà cùng đến.”

Không giống người trong thôn, ăn cỗ cưới đều là cả nhà cùng đến. Đương nhiên, đây cũng là phong tục, người đông náo nhiệt chủ nhà cũng vui vẻ, nếu không có ai đến vắng tanh vắng ngắt mới là mất mặt.

Điền Đại Lâm nói: “Kín tiếng chút thì tốt, quá phô trương sẽ ảnh hưởng đến Tiểu Việt.”

Điền Thiều nói: “Cha, mẹ, bên đơn vị có rất nhiều việc mấy ngày này con không rảnh đi cùng mọi người. Mọi người muốn ăn gì hoặc muốn đi đâu thì nói với Tam Nha, để em ấy sắp xếp.”

Cô là không rảnh, nhưng còn có bọn Võ Cương và Cao Hữu Lương ở đây, cho nên trong nhà không thiếu người chạy vặt.

Điền Đại Lâm cười nói: “Bận việc của con đi, cậu cả và dượng của con có cha và mẹ con tiếp đãi rồi!”

Điền Thiều mấy ngày nay đang bận việc l.ồ.ng tiếng cho Thần Thám Cổ Xuyên. Diễn viên l.ồ.ng tiếng bên Kinh Mỹ chọn, có hai người khiến Điền Thiều không hài lòng chọn lại. Mấy ngày nay, hai diễn viên l.ồ.ng tiếng mới chọn bắt đầu làm việc rồi.

Ngày hôm sau Tam Khôi từ Dương Thành vội vã trở về, đợi Điền Thiều về đến nhà cậu liền nói: “Chị họ, em có chuyện muốn nói với chị, chúng ta vào thư phòng nói đi!”

“Đi thôi!”

Điền Tam Lâm nhìn hai người vào phòng, nhỏ giọng nói với Điền Đại Lâm: “Chuyện gì không thể nói ở đây, phải vào phòng thế?”

Biết Tam Khôi quản lý hậu cần và điều phối xe cộ ở xưởng may, ông ta vừa ghen tị lại vừa hối hận! Ghen tị Tam Khôi hưởng sái ánh hào quang của Điền Thiều giờ đây nở mày nở mặt như vậy, hối hận lúc đầu không giúp đỡ một tay lúc nhà anh cả khó khăn nhất, dẫn đến quan hệ đều xa cách. Một năm nay ông ta nỗ lực hàn gắn quan hệ với gia đình anh cả, nhưng cuối cùng phát hiện thái độ của anh cả chị dâu là mềm mỏng xuống, nhưng Điền Thiều đối với bọn họ vẫn như trước kia, rất lạnh nhạt. Cũng chỉ gặp mặt chào hỏi một tiếng, nhiều hơn thì không có.

Trong lòng Điền Đại Lâm trầm xuống, nói: “Chuyện của Đại Nha tôi và mẹ nó đều không quản, cần chú đến nói sao? Chú nếu rảnh rỗi quá thì đi giã t.h.u.ố.c cho Hồ lão gia t.ử đi.”

Điền Tam Lâm thấy ông tức giận, vội xin lỗi: “Anh cả, em cũng chỉ nói vậy thôi, anh đừng giận.”

Điền Đại Lâm cũng không phải tức giận, chỉ cảm thấy ông ta quản quá nhiều: “Chú cũng là người làm ông nội rồi, lời gì nên nói lời gì không nên nói, trong lòng không có chút tính toán nào sao? Muốn biết đức hạnh của chú, còn không bằng để vợ thằng Cường đến.”

Ít nhất cháu dâu cả hai ngày nay giúp vợ ông bận trong bận ngoài, nhưng Điền Tam Lâm thì cứ ngồi đó chờ ăn. Lần này là mời ông ta đến uống rượu mừng, cũng chẳng có gì để chỉ trích, nhưng muốn nhúng tay vào chuyện trong nhà thì không dung thứ được.

Điền Tam Lâm không ngờ thuận miệng một câu rước lấy một trận mắng, sau đó cũng không dám tùy tiện xen vào nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.