Chị Chồng Ly Hôn Đến Ở Nhà Tôi, Mẹ Chồng Bắt Tôi Đưa Tiền Lương - Chương 7
Cập nhật lúc: 25/08/2026 19:01
Nếu chuyện vỡ lở, họ hoàn toàn có thể đẩy sang cho tôi, nói những khoản tiền ấy do tôi xử lý, nói các hoạt động phạm pháp ấy tôi cũng tham gia.
Dù sao tôi cũng là người ngoài.
Dù sao chẳng ai tin tôi.
Nghĩ đến đây, toàn thân tôi lạnh toát.
Tôi cầm tờ giấy ghi chú trên bàn, nhìn địa chỉ phía trên rồi đưa ra quyết định.
Tôi phải tới xem.
Nếu Trần Đại Quân nói thật, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát, hoàn toàn cắt đứt với nhà họ Chu.
Nếu anh ta lừa tôi, ít nhất tôi cũng có thể xác nhận sự thật.
Sáu giờ chiều, trời dần tối.
Tôi theo địa chỉ tìm tới một nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô.
Cổng nhà xưởng đóng c.h.ặ.t, nhưng qua khe cửa vẫn nhìn thấy ánh đèn từ bên trong.
Tôi vòng sang bên cạnh, phát hiện một cửa sổ nhỏ chưa đóng kín.
Qua khe hở có thể nhìn vào trong.
Bên trong nhà xưởng sáng choang.
Hơn chục người trẻ ngồi trước máy tính, trước mặt mỗi người đặt mấy chiếc điện thoại.
Trên tường dán đầy bảng biểu và dữ liệu, trong góc chất từng thùng tài liệu.
Chu Mẫn đứng cạnh chiếc bàn ở phía trước, trong tay cầm một xấp tiền mặt, đang phát lương cho những người kia.
Trên mặt chị ta là nụ cười đắc ý, hoàn toàn khác với dáng vẻ đáng thương ở nhà.
Tôi lấy điện thoại ra, lén chụp mấy tấm ảnh.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi bất ngờ đổ chuông.
Là Chu Minh Vũ gọi.
Tôi luống cuống muốn tắt nhưng đã muộn.
Tiếng chuông ch.ói tai vang lên rõ mồn một bên ngoài nhà xưởng trống trải.
Những người bên trong đồng loạt quay đầu, nhìn về phía cửa sổ.
Sắc mặt Chu Mẫn lập tức trắng bệch.
“Ai đó?!”
Chị ta quát lớn.
Tôi quay người bỏ chạy.
Phía sau truyền tới tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng c.h.ử.i rủa, có người đang đuổi theo tôi.
Tôi liều mạng chạy qua bãi đất đầy cỏ dại, trèo qua một bức tường thấp rồi chui vào con hẻm nhỏ.
Tim đập điên cuồng trong l.ồ.ng n.g.ự.c, phổi đau như sắp nổ tung.
Không biết chạy bao lâu, đến khi xác nhận phía sau không còn ai đuổi theo, tôi mới dừng lại, vịn tường thở hổn hển.
Điện thoại lại reo.
Vẫn là Chu Minh Vũ.
Tôi nhận máy, chưa kịp lên tiếng đã nghe giọng anh sốt ruột.
“Niệm Niệm, vừa rồi em đi đâu vậy?!”
“Em đi xem bộ mặt thật của chị anh.”
Tôi vừa thở vừa nói.
“Chu Minh Vũ, cả nhà các anh đều điên rồi.”
“Niệm Niệm, em nghe anh nói…”
“Đủ rồi!”
Tôi gần như gào lên.
“Anh biết chị anh đang làm gì, chẳng những không ngăn cản mà còn giúp chị ấy che giấu, còn lén đưa tiền! Anh có biết đây là phạm pháp không?! Anh cũng muốn bị bắt vào tù à?!”
“Anh sẽ không bị bắt, anh chẳng làm gì cả…”
Giọng anh đầy hoảng loạn.
“Anh chẳng làm gì? Anh biết chuyện không báo, anh còn chuyển tiền cho chị ấy. Có phải anh định chờ chuyện bại lộ rồi đẩy hết lên đầu em?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Sự im lặng ấy khiến lòng tôi nguội lạnh hoàn toàn.
“Chu Minh Vũ.”
Giọng tôi đột nhiên bình tĩnh lại.
“Chúng ta dừng ở đây thôi. Thỏa thuận ly hôn em sẽ gửi cho anh sớm nhất. Anh tự lo cho mình đi.”
“Niệm Niệm, đừng…”
Tôi cúp máy, kéo số này vào danh sách đen.
Sau đó tôi gọi 110.
“A lô, tôi muốn tố giác một vụ l.ừ.a đ.ả.o tài chính…”
Làm xong mọi chuyện, tôi dựa vào tường, từ từ trượt xuống ngồi trên đất.
Đêm đã hoàn toàn buông xuống.
Bầu trời trên đầu đen kịt, không nhìn thấy một ngôi sao.
Tôi nhắm mắt, cảm nhận nước mắt chảy dọc hai má.
Ba năm hôn nhân đổi lại một màn lừa dối hoàn toàn.
Tôi tưởng mình đã lấy được tình yêu, trên thực tế tôi lấy một lời nói dối.
Nhưng bây giờ chưa phải lúc đau lòng.
Tôi phải bảo vệ mình và mẹ, không thể để họ kéo chúng tôi xuống nước.
Tôi đứng lên, phủi bụi trên người rồi đi về phía nhà.
Khi về tới biệt thự, mẹ đã làm xong bữa tối.
Thấy sắc mặt tôi không ổn, bà lo lắng hỏi.
“Niệm Niệm, sao vậy? Có chuyện gì rồi?”
“Mẹ, không sao.”
Tôi miễn cưỡng cười.
“Chỉ là hơi mệt.”
Tôi không nói sự thật với bà vì không muốn bà lo.
Nhưng trong lòng tôi âm thầm quyết định phải nhanh ch.óng xử lý xong chuyện này, đưa mẹ rời xa cơn sóng gió.
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường trằn trọc không ngủ.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Một số lạ gửi tin nhắn.
“Niệm Niệm, anh là Chu Minh Vũ. Anh dùng điện thoại của bạn gửi cho em. Xin em nghe điện thoại, anh có chuyện quan trọng phải nói. Vụ án em tố giác đã được cảnh sát lập án, chị anh bị bắt rồi. Nhưng chuyện không đơn giản như vậy, vẫn có nội tình em chưa biết. Cho anh một cơ hội gặp mặt giải thích rõ với em.”
Tôi nhìn tin nhắn rất lâu, cuối cùng vẫn xóa đi.
Bất kể có nội tình gì cũng không quan trọng nữa.
Tôi chỉ muốn nhanh ch.óng kết thúc tất cả, bắt đầu cuộc sống mới.
Nhưng tôi không biết một cơn bão lớn hơn vẫn đang chờ mình phía trước.
Ba ngày sau vào sáng sớm, tôi vừa thức dậy đã nghe ngoài cửa có tiếng gõ dồn dập.
Tôi mở cửa, nhìn thấy hai người mặc đồng phục cảnh sát xa lạ đứng bên ngoài.
“Xin hỏi cô là Cố Niệm phải không?”
“Là tôi, có chuyện gì sao?”
“Chúng tôi nhận được tố giác, nói cô bị tình nghi tham gia một vụ l.ừ.a đ.ả.o tài chính đặc biệt nghiêm trọng. Xin cô đi cùng chúng tôi một chuyến, phối hợp điều tra.”
Đầu óc tôi trống rỗng.
Tố giác?
Ai tố giác tôi?
Theo bản năng, tôi nghĩ tới Chu Mẫn, nghĩ tới mẹ chồng, nghĩ tới Chu Minh Vũ.
Chẳng lẽ họ thật sự định đẩy tôi ra làm dê thế mạng?
Tôi quay đầu nhìn mẹ đang bận rộn trong bếp, c.ắ.n răng nói với cảnh sát.
“Được, tôi đi cùng các anh. Nhưng có thể cho tôi nói với mẹ một tiếng không?”
“Được, nhưng xin nhanh một chút.”
Tôi đi vào bếp, cố làm giọng nghe bình tĩnh.
“Mẹ, con ra ngoài một lát, lát nữa sẽ về.”
“Đi đâu vậy? Bữa sáng sắp xong rồi.”
“Có chút việc cần xử lý. Mẹ cứ ăn trước, không cần chờ con.”
Tôi ôm mẹ rồi quay người theo cảnh sát ra khỏi nhà.
Khoảnh khắc ngồi lên xe cảnh sát, tôi nhìn căn biệt thự nhỏ màu trắng qua cửa kính, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác không cam lòng mãnh liệt.
