Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 115
Cập nhật lúc: 24/03/2026 11:13
Vân Quỳ nuốt nước miếng, vẻ mặt si mê.
Người đàn ông lúc này lại đột nhiên lên tiếng: “Sao dừng lại rồi?”
Vân Quỳ giật mình, chiếc gáo bạc trong tay suýt nữa rơi xuống. Nàng vàng múc một gáo nước nóng, từ từ dội xuống vai người đàn ông.
Những giọt nước nóng hổi chậm rãi trượt xuống làn da trắng săn chắc, rồi hoà vào trong nước ở nơi cơ n.g.ự.c đầy đặn.
Đầu ngón tay Vân Quỳ lướt qua những mạch m.á.u xanh nổi lên như rồng quấn trên cánh tay hắn, trong lòng âm thầm đắc ý.
「Lúc tắm t.h.u.ố.c còn giấu giấu giếm giếm không cho nhìn, bây giờ chẳng phải đã rơi vào tay ta rồi sao!」
「Tình cảnh này, nên ngâm một bài thơ——
Thái t.ử điện hạ oai phong nhất,
Cơ n.g.ự.c to lớn như tường đồng vách sắt.
Hôm nay may mắn sờ một cái,
Vui hơn cả lúc được ăn thịt!」
Thái t.ử: “… Phì.”
Nghe thấy tiếng cười này, Vân Quỳ sợ đến nỗi mồ hôi lạnh toát ra.
Nàng nín thở, cẩn thận dò xét sắc mặt của hắn, may mà người vẫn nhắm mắt, chắc là không phát hiện ra người phía sau đã đổi.
「Người này bị điên à? Đang tắm mà tự dưng cười lạnh một tiếng.」
「Sợ c.h.ế.t khiếp.」
Nàng lại múc một gáo nước, dội xuống xương quai xanh của Thái t.ử, yết hầu góc cạnh rắn rỏi trượt qua lòng bàn tay khiến nàng khẽ rùng mình.
Trong cung, nàng thường giao tiếp với thái giám hơn nên rất ít khi thấy yết hầu gợi cảm và đẹp đẽ như vậy.
Tuy các thị vệ trong cung cũng cao lớn vạm vỡ, yết hầu nhô cao, nhưng cả ngày dãi dầu mưa nắng, cổ đen sạm lại. Nếu là trước đây, có lẽ nàng cũng thấy đó là vẻ nam tính, nhưng bây giờ có Thái t.ử điện hạ ngọc quý bên cạnh, những chiếc cổ đen nhẻm đẫm mồ hôi kia không còn hấp dẫn nàng nữa.
Nàng vẫn thích vẻ nam tính sạch sẽ này hơn.
Ánh mắt nàng chậm rãi di chuyển xuống, dưới làn nước lung linh, vòng eo thon gọn rắn chắc hiện rõ tám múi bụng, mỗi múi đều như một miếng ngọc quý thượng hạng chạm khắc thành.
Chỉ là trước n.g.ự.c và sau lưng hắn đều có những vết sẹo do chiến trường để lại. Mấy vết thương do tên b.ắ.n nàng đã tự tay xử lý, vết thương đóng vảy rồi bong ra, thịt non hồng hào mọc lên. Còn vài chỗ không biết là do binh khí gì gây ra, da thịt ở vết thương đến giờ vẫn chưa bằng phẳng, có thể tưởng tượng được cảnh tượng lúc đó dữ tợn t.h.ả.m khốc đến mức nào.
Nàng hơi kinh hãi, nhưng lại không hề thấy khó coi.
Giống như một thanh bảo kiếm tắm m.á.u trong mưa b.o.m bão đạn, mỗi một vết xước trên thân kiếm đều là minh chứng cho sự dũng cảm g.i.ế.c địch của nó, là vinh quang từng có của nó.
Đặc biệt là những giọt nước còn đọng lại trên vết thương, càng thêm phần quyến rũ khó tả.
Ánh mắt từ những đường nét cơ bắp rắn rỏi rõ ràng kia di chuyển xuống, nước trong hồ càng sâu, nhiều thứ trở nên không rõ. Tựa như những tảng đá ngầm đen kịt sừng sững giữa biển sâu sóng dữ, khiến người ta vừa kinh hãi vừa sục sôi nhiệt huyết.
「Hu hu hu, muốn trượt cầu trượt trên vai Thái t.ử điện hạ, muốn trốn tìm trong cơ bụng của Thái t.ử ca ca, muốn cưỡi lên người ca ca——」
Vân Quỳ còn đang chìm đắm trong sắc đẹp không thể dứt ra, cổ tay bất ngờ bị người ta nắm c.h.ặ.t rồi mạnh mẽ kéo xuống, chân nàng trượt đi và mất thăng bằng, “ùm” một tiếng rơi xuống nước.
Khoảnh khắc cả người ướt sũng, hai b.úi tóc hình tai thỏ ướt nhẹp rũ xuống bên tai.
Nàng chật vật và khiếp sợ ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt phượng đen đặc như mực của Thái t.ử, “Điện hạ biết ta đến từ khi nào?”
Thái t.ử nhếch môi: “Nếu cô thật sự ngu ngốc đến mức người sau lưng đổi rồi mà không hề hay biết, thì đã c.h.ế.t không biết bao nhiêu lần rồi.”
Vân Quỳ lau vội những giọt nước trên mặt, “Điện hạ biết rõ ta đến, lại không nhắc nhở, ngược lại thừa lúc nô tỳ không chú ý kéo nô tỳ xuống nước. Ngài thấy rất thú vị sao?”
Thái t.ử cười lạnh: “Ngươi còn ấm ức nữa à?”
Từ khi nàng đến mắt đã dán c.h.ặ.t vào người hắn, hận không thể nhìn ngắm sờ soạng khắp người hắn một lượt.
Hắn còn chưa so đo, nàng đã dám ấm ức.
Vân Quỳ đứng trong nước, chân có chút bồng bềnh. Vừa bước lên hai bước, chân đã bất ngờ trượt đi, cả người ngửa ra sau, may mắn có một bàn tay mạnh mẽ kịp thời ôm lấy cánh tay nàng, nàng mới không ngã xuống nước.
Nàng kinh hồn bạt vía, hai tay nắm c.h.ặ.t cánh tay hắn, lúc này mới đứng vững lại.
Sợ hắn có ý kiến, nàng còn hỏi thêm một câu: “Nô tỳ sợ ngã, có thể vịn tay điện hạ không?”
Thái t.ử: “Có thể hay không, chẳng phải ngươi đã bám lấy rồi sao?”
Nàng được đằng chân lân đằng đầu nghĩ, 「Vậy có thể vịn eo không?」
Ánh mắt Thái t.ử trầm xuống nhìn chằm chằm nàng: “Ngươi đến đây làm gì? Chẳng phải bảo ngươi về phòng suy nghĩ lại sao?”
Ánh mắt Vân Quỳ rơi vào bộ n.g.ự.c rắn chắc của hắn, l.i.ế.m môi nói: “Nô tỳ đến hầu hạ điện hạ tắm.”
「Đến xem cơ bụng, nhưng không ngờ ngài lại đang tắm, ta lén vào ăn đậu hũ vậy.」
Thái t.ử trầm giọng: “Lời của cô cũng không nghe nữa sao?”
Vân Quỳ vội nói: “Nô tỳ về phòng suy nghĩ lại rồi! Nô tỳ không nên tự ý gặp thị vệ, cũng không nên xem con hát múa. Sau này nô tỳ nhất định sẽ luôn ghi nhớ mình là người của điện hạ, trong mắt và trong lòng chỉ có một mình điện hạ!”
「Lời hay ai mà chẳng biết nói?」
Vân Quỳ nhìn thấy khóe môi hắn mím c.h.ặ.t, còn cả ánh mắt sắc bén lạnh lùng kia, trong lòng có chút sợ hãi, “Những gì nô tỳ nói đều là lời từ đáy lòng, điện hạ không tin sao?”
