Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 19

Cập nhật lúc: 18/03/2026 00:02

Vân Quỳ theo bản năng đưa tay sờ mặt, hôm nay nàng chỉ trang điểm nhấn nhá thêm một chút, so với mấy mỹ nhân trong Lãm Nguyệt Các, nàng còn lâu mới được gọi là ăn diện cầu kỳ.

Nàng lại cúi đầu ngửi thử hương thơm trên người. Đúng là nàng có dùng hương liệu, nhưng Ngụy cô cô đã dặn trước, thái t.ử không thích mùi nồng, nên chỉ chuẩn bị những loại hương nhạt nhẹ thanh khiết. Chẳng lẽ như vậy vẫn không được?

Tào Nguyên Lộc hiểu ý của thái t.ử, lập tức phân phó: "Còn không mau về tắm rửa thay quần áo sạch sẽ rồi quay lại hầu hạ?"

Vân Quỳ khựng lại.

Nàng... nàng thoát c.h.ế.t thật rồi sao?

Thấy thái t.ử không phản đối, Tào Nguyên Lộc bèn quyết định: "Còn không mau lui xuống!"

Vân Quỳ vội vàng dập đầu tạ ơn, vui vẻ chạy đi.

Chẳng qua khi Tào Nguyên Lộc quay lại, đυ.ng ngay đôi mắt phượng sắc bén đầy âm trầm của thái t.ử, lão rùng mình một cái, lắp bắp: "Điện... điện hạ?"

Thái t.ử lạnh lùng nhìn hắn: "Ai cho phép ngươi tự ý quyết định?"

Tào Nguyên Lộc đã quen với tính khí của thái t.ử, bèn cười gượng: "Nô tài thấy điện hạ không có ý xử lý nàng ta..."

Thái t.ử khẽ cười, nhưng ý cười không hề chạm đến đáy mắt: "Mấy năm không gặp, bản lĩnh của ông càng ngày càng lớn. Xem ra cô đem ông từ Ngự Mã Giám trở về, đúng là dư thừa rồi."

Tào Nguyên Lộc vội vàng cười xòa, cầu xin tha thứ, sau đó nói thêm: "Bên cạnh điện hạ không thể thiếu một cung nữ thân cận hầu hạ, hay là cứ giữ nàng ta lại?"

Thái t.ử không đáp.

Tào Nguyên Lộc thấy vậy, to gan tiến lên, cầm lấy khăn sạch và bình t.h.u.ố.c trên khay, tiếp tục thay t.h.u.ố.c, băng bó cho thái t.ử.

Khi nhìn thấy những vết thương chằng chịt trên người chàng, lão không khỏi đỏ hoe đôi mắt, xót xa nói: "Điện hạ Nam chinh Bắc chiến, những kẻ này lại chỉ biết mưu tính hại người, chẳng hề nghĩ đến địa vị hiện tại của họ là do ai ban cho..."

Thái t.ử lạnh nhạt: "Nói thêm một câu nữa, cô lập tức cho ông quay lại chăn ngựa."

Tào Nguyên Lộc lập tức ngậm miệng.

Lão kiểm tra những chỗ mà Vân Quỳ vừa xử lý, không nhịn được tán dương: "Cô nhóc kia cũng xem như có tâm, vết thương xử lý rất tốt..."

Thái t.ử nhớ lại những suy nghĩ bẩn thỉu đen tối trong đầu nàng, khép mắt, siết c.h.ặ.t hàm răng.

Sau khi xử lý xong vết thương cho thái t.ử, đã là cuối giờ Dậu.

Trán Tào Nguyên Lộc lấm tấm mồ hôi, thở dài nói: "Ngự y trong cung không đáng tin, phía sau lại không biết bị kẻ nào thao túng, muốn hãm hại điện hạ. Giờ chỉ còn cách đợi Hà quân y từ Bắc Cương về, bệnh tình của điện hạ không thể kéo dài thêm nữa..."

Người thường nếu trúng độc tiễn, phần lớn đều c.h.ế.t ngay tại chỗ. Nhưng thái t.ử đã kịp thời rạch da thịt, ép m.á.u độc ra ngoài, mới có thể giữ mạng. Song cũng chỉ có thể kéo dài được đến giờ.

Hiện tại, trong cơ thể chàng vẫn còn độc huyết len lỏi khắp tứ chi, bất cứ lúc nào cũng có thể phát tác một cách không thể kiểm soát, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

Hà Bách Linh là quân y thân cận của thái t.ử, lần này không theo chàng hồi kinh mà lưu lại Bắc Vực cứu chữa bách tính.

Không ai ngờ giữa đường thái t.ử lại gặp thích khách. Đội hộ vệ đã cấp tốc phi ngựa đi tìm người, nhưng Bắc Cương cách kinh thành nghìn dặm xa xôi, không thể nào đến kịp trong một sớm một chiều. Bây giờ, chàng chỉ có thể gắng gượng vượt qua khoảng thời gian này.

Vân Quỳ trở lại điện phụ, tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân thêm một lần nữa, xác nhận trên người không còn bất kỳ mùi hương dư thừa nào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm nằm lại lên giường.

Lúc nãy nàng có dò hỏi, biết được vị công công trong điện hôm nay tên là Tào Nguyên Lộc, từ khi thái t.ử ra đời, lão đã luôn ở bên chăm sóc.

Có vẻ như ấn tượng của lão với nàng không tệ?

Vân Quỳ cẩn thận cân nhắc.

Nếu có thể đứng ra nói giúp nàng trước mặt thái t.ử, chứng tỏ lão rất có tiếng nói.

Ngược lại, Ngụy cô cô bị thái t.ử quát một câu liền ngoan ngoãn như cháu trai, đủ thấy địa vị giữa hai người chênh lệch thế nào.

Nếu vậy, sau này nàng phải bám theo Tào công công. Chỉ cần không phạm sai lầm, lão nhất định sẽ giúp nàng giữ mạng trước mặt thái t.ử. Về sau, nàng cũng có thể dễ dàng xoay sở hơn trong Đông cung.

Nghĩ đến đây, tâm trạng nàng bỗng thoải mái hơn rất nhiều.

Ông trời để nàng nhiều lần thoát c.h.ế.t trong Đông cung, chứng tỏ nàng có thần linh phù hộ!

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là... 

Nàng không vì một câu "thay bộ đồ sạch sẽ đến hầu hạ" của Tào công công mà nhiệt tình chạy đến Thừa Quang điện vào ban đêm.

Cũng... sẽ không tận mắt chứng kiến cảnh tượng đẫm m.á.u trước mắt.

Một cung nữ mặc áo màu vàng nhạt toàn thân bê bết m.á.u, ngã quỵ trên đất, liên tục co giật, trong tay siết c.h.ặ.t một con d.a.o găm.

Thái t.ử đứng trước nàng ta, khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng đoạt lấy thanh d.a.o, sau đó từ tốn cứa thẳng lên cổ họng cung nữ ấy.

Chàng hoàn toàn phớt lờ những tiếng la hét, bỏ mặc nỗi sợ hãi, mặc kệ dòng m.á.u ấm nóng phun ra từ cổ nàng ta.

Từng động tác đều vô cùng thành thạo, thậm chí... có phần ưu nhã.

Vân Quỳ lần đầu tận mắt chứng kiến thái t.ử gϊếŧ người ngay tại chỗ, hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống.

Tiếng "bịch" vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng và lạnh lẽo của Thừa Quang điện.

Đôi mắt thái t.ử vẫn vằn tia đỏ, sát khí trên người chưa hề tiêu tan, từng bước một tiến về phía nàng, giọng nói trầm khàn như lệ quỷ đến từ địa ngục.

"Nàng ta ám sát cô, đáng tiếc... c.h.ế.t dưới tay cô rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 19: Chương 19 | MonkeyD