Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 2

Cập nhật lúc: 18/03/2026 00:00

Nhưng nàng vẫn ngày ngày ăn ngon ngủ kỹ.

Dẫu sao, thái t.ử ở tận Đông cung, có liên quan gì đến một cung nữ nhỏ bé ở Thượng Thiện Giám như nàng đâu chứ?

Chưa được mấy ngày, quản sự của Thượng Thiện Giám bất ngờ tuyên bố một chuyện lớn: Thái t.ử sắp hồi cung, nhưng nhà bếp của Đông cung đã bỏ hoang nhiều năm. Nội vụ phủ quyết định điều mười đầu bếp cùng hơn chục thái giám và cung nữ từ Thượng Thiện Giám sang, chuyên phục vụ chuyện ăn uống cho thái t.ử điện hạ.

Nghe đồn rằng, thái t.ử không chỉ tính khí bạo ngược mà còn đặc biệt háo sắc, lại không phân biệt nam nữ. Vì thế, tất cả thái giám được điều đi đều trắng trẻo mềm mại, cung nữ thì da dẻ mịn màng, dung mạo muôn hình muôn vẻ, ai nấy đều không thể làm mất hứng thú của ngài.

Vân Quỳ rất không may mắn, trở thành một trong những người được chọn.

Nàng không hiểu nổi, thái t.ử chỉ là háo sắc, trong phòng toàn mỹ nhân như vậy đã không đủ sao? Cớ gì ngay cả người trong bếp cũng phải chọn kẻ có ngoại hình đẹp? Lẽ nào người đẹp nấu ăn cũng ngon hơn hả?

Nhìn sắc mặt như đưa đám của những đồng nghiệp cũ, tựa như nàng không phải đi đến Đông cung mà là đến điện Diêm Vương vậy, trong lòng Vân Quỳ cũng dâng lên chút bất an.

Khi đến Đông cung, nàng mới phát hiện nơi này còn lớn hơn trong tưởng tượng. Các bộ phận đầy đủ, trên dưới có đến cả trăm người, mỗi người đều có chức trách riêng. Đông cung còn có thái t.ử Chiêm sĩ phủ* và thuộc quan riêng, chỉ tính quan viên từ bậc thất phẩm trở lên đã có hơn chục người, chẳng khác nào một T.ử Cấm Thành thu nhỏ.

(*Phép quan ngày xưa có một chức là chiêm sĩ phủ 詹士府 là một chức quan cung cấp mọi việc cho thái t.ử, hiểu đơn giản thì nó là trợ lý sinh hoạt cá nhân của sếp tổng đó =)))) 

Có điều, do thái t.ử nhiều năm chinh chiến bên ngoài, những chức vị này phần lớn do các quan viên trong triều kiêm nhiệm. Đợi đến khi thái t.ử hồi cung, Đông cung sẽ vận hành trở lại như cũ.

So với những cơ quan khác, bếp ăn chỉ là một bộ phận nhỏ như hạt vừng, hoàn toàn không có khả năng tiếp xúc trực tiếp với thái t.ử, càng không bị ngài chú ý. Thức ăn được dâng lên bàn của các quý nhân đều phải trải qua rất nhiều tầng kiểm duyệt.

Thái t.ử háo sắc cũng chỉ trong tẩm cung của mình, chẳng lẽ lại chạy đến bếp ăn để sủng hạnh người khác sao?

Nghĩ đến đây, Vân Quỳ thở phào nhẹ nhõm, tâm niệm "đến đâu hay đó," lại tiếp tục ăn ngon ngủ kỹ như thường.

Càng gần ngày thái t.ử hồi kinh, Đông cung trên dưới bận rộn suốt ngày đêm. Nơi nào cần sửa chữa thì sửa chữa, nơi nào cần quét dọn thì quét dọn, nơi nào cần bày biện thì bày biện. Chưa đến nửa tháng, cả Đông cung đã thay đổi hoàn toàn, ngay cả ngói lưu ly trên nóc điện cũng được lau chùi sáng bóng.

Bên ngoài ai nấy bận rộn, bếp ăn lại nhàn rỗi hơn tưởng tượng. Việc chuẩn bị nguyên liệu đều do Quang Lộc Tự phụ trách, mọi người chỉ cần nghĩ cách chế biến món ăn. Công việc này không quá vất vả như nàng đã lo.

Chỉ là những thị vệ nàng từng quen trước đây đều kiêng dè việc nàng giờ làm việc trong Đông cung. Thêm vào đó, nơi này không tiện lợi như Thượng Thiện Giám, nên số lần gặp gỡ cũng ngày càng ít dần, khiến Vân Quỳ không khỏi có chút nản lòng.

Cũng may là không vội, đợi thái t.ử điện hạ hồi cung, nàng ổn định vị trí ở Đông cung rồi tính kế lâu dài sau cũng chưa muộn.

Chiều hôm đó, cung nữ Đan Quế ngủ cùng phòng với nàng, đột nhiên đau bụng dữ dội. Không còn cách nào khác, nàng ấy đành nhờ Vân Quỳ giúp:

"Bữa tối của Lãm Nguyệt Các hôm nay vẫn chưa được mang đi, nếu cô rảnh, thay ta và chị Hương Hạnh một chuyến được không?"

Lãm Nguyệt Các nằm ở góc tây nam Đông cung, nghe nói nơi này là chỗ nội vụ phủ chọn ra hơn 10 mỹ nhân từ giáo phường ty để đón thái t.ử hồi kinh. Hai tháng nay, các nàng ấy đều ở đây luyện ca múa, chuẩn bị phục vụ thái t.ử thưởng thức.

Vân Quỳ vui vẻ nhận lời: "Cô cứ nghỉ ngơi đi, ta sẽ thay cô đi."

Tiện thể nàng cũng muốn làm quen với các vị trí trong Đông cung. Nơi này trên dưới đều có quy củ nghiêm ngặt, không cho phép tùy tiện đi lại. Đây là cơ hội tốt để nàng "khảo sát địa hình."

Hương Hạnh là người lâu năm ở Đông cung, từ trước khi thái t.ử xuất chinh đã làm việc ở bếp ăn. Tính cách chị ấy nhút nhát sợ sệt, thấy nàng mới đến mà dám nhìn ngó khắp nơi, chị ấy liền vội vàng nhắc nhở:

"Thái t.ử điện hạ sắp hồi cung rồi, em phải cẩn thận một chút!"

Vân Quỳ tò mò rướn sát lại gần, nhỏ giọng hỏi: "Chị Hương Hạnh, chị nói cho em nghe đi, thái t.ử điện hạ rốt cuộc là người như thế nào? Chúng em mới đến, cũng phải chuẩn bị tinh thần trước."

Nghe hai chữ "Thái t.ử", mặt Hương Hạnh lập tức trắng bệch. Sao chị ấy dám tùy tiện bàn tán về vị Diêm Vương kia chứ!

Hương Hạnh đã làm việc ở Đông cung nhiều năm nhưng chỉ là một cung nữ nhỏ bé trong bếp ăn, tính ra cũng chỉ từng được nhìn thấy thái t.ử từ xa đúng một lần.

Đó là ngày điện Thừa Quang xuất hiện thích khách. 

Thái t.ử điện hạ nổi giận lôi đình, cuối cùng, tên thích khách cùng tất cả thái giám thông đồng với hắn đều bị xử lý đến không còn t.h.i t.h.ể nguyên vẹn.

Hương Hạnh vẫn còn nhớ rõ, hôm đó thái t.ử điện hạ bước ra từ điện Thừa Quang, tay cầm một thanh kiếm nhuốm m.á.u, tà áo đỏ thẫm ướt đẫm m.á.u tươi. Cả người ngài tỏa ra sát khí nặng nề, như một Tu La vừa bò ra từ địa ngục cửu u.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD