Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 27

Cập nhật lúc: 18/03/2026 00:03

Cung nữ run rẩy đáp lời, sau đó vội vã lui xuống.

Thuốc men được mang đến, nhưng người đích thân băng bó vẫn là Tào Nguyên Lộc. Cung nữ bên cạnh chỉ dám cẩn thận đứng nhìn, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Không thể trách nàng ta nhát gan, bởi những người được hoàng hậu đích thân chọn vào cung hầu hạ, từ ty môn, ty trướng đều không phải kẻ tầm thường. Nhưng dù có học thuộc hết mọi quy củ, khi đối mặt với thái t.ử đầy khí tức nguy hiểm, ai cũng khó mà giữ được bình tĩnh.

Vết thương đêm qua, cộng thêm cả vết thương do mũi tên cũ, được xử lý lại từng chút một. Thoáng chốc, nửa ngày đã trôi qua.

Đến giờ Ngọ, Vân Quỳ được phân phó đến hầu hạ thái t.ử dùng bữa.

Bệnh tình của thái t.ử lúc tốt lúc xấu, nhưng đã không còn hôn mê kéo dài như trước. Vì thế, từ mấy ngày nay, Ngự thiện phòng đã bắt đầu chuẩn bị bữa ăn đúng quy chuẩn.

Mỗi bữa có đủ mười sáu món, bốn món canh làm nền, cung nhân lần lượt mang vào, trong chốc lát đã bày kín một bàn đầy ắp.

Vân Quỳ nghe nói chuyện xảy ra ở Thừa Quang Điện, biết rằng các thái y đã bận rộn cả buổi mới lui ra, thái t.ử đêm qua hẳn lại tái phát bệnh.

Nàng cúi đầu, đứng yên bên cạnh, không dám nhìn thẳng vào mắt thái t.ử.

Chỉ khi chàng đã ngồi xuống trước bàn, nàng mới len lén ngẩng đầu, định liếc qua xem bữa nay có món gì, ai ngờ lại chạm ngay vào đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ m.á.u của thái t.ử.

Cả người nàng run lên một cái.

[Đại lão! Đêm qua chính là người bảo ta cút đi mà!]

[Sờ cũng đã sờ, nắn cũng đã nắn, đừng có lật mặt không nhận người nha!]

Tiểu thái giám thử món đứng sang một bên, hai tay run rẩy lấy ra ngân châm và đũa bạc.

Vừa chuẩn bị thử độc, thái t.ử đột nhiên mở miệng: "Hôm qua nghe ngươi nói, trước đây từng làm việc ở Thượng Thiện Giám?"

Vân Quỳ bất ngờ khi chàng hỏi đến mình, vội vàng ngoan ngoãn gật đầu đáp phải.

Thái t.ử khẽ cúi mắt, quét nhìn bàn ăn trước mặt: "Thế này đi, từ nay về sau, ngươi thay cô thử món, thế nào?"

Vân Quỳ tròn mắt kinh ngạc, nhìn bàn ăn đầy ắp sơn hào hải vị, ngây ra một lúc lâu: "Nô tỳ sao?"

Nhiều món như vậy, mỗi thứ nàng đều phải nếm thử vài miếng, vậy thì nàng còn cần ăn cơm nữa hay không?

Trước đây ở Thượng Thiện Giám, nàng từng rất ngưỡng mộ những người chuyên thử món trong cung. Bữa ăn của các bậc tôn quý đều phải qua miệng họ trước, nhất là thức ăn của thái t.ử, toàn là sơn hào hải vị, tủy phượng gan rồng, nguyên liệu quý giá vô cùng. Mỗi món đều trải qua hàng chục công đoạn chế biến tinh tế, chỉ nhìn thôi cũng đã khiến người ta thèm thuồng.

Chuyện tốt như vậy, lại rơi trúng đầu nàng sao?

Tiểu thái giám thử món vui vẻ đưa đũa bạc cho nàng, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Điện Thừa Quang nguy cơ trùng trùng, những lần ám sát thái t.ử như đêm qua vốn chẳng phải chuyện hiếm gặp. Bữa ăn của chàng cũng là nơi dễ bị hạ thủ nhất. Ngân châm không thể phát hiện ra tất cả các loại độc, người thử món lại càng là kẻ hứng chịu đầu tiên. Mỗi lần ăn đều như giẫm trên băng mỏng, chỉ sợ một miếng bánh cũng có thể bị tẩm kịch độc, ăn vào là c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Giờ đây có người thay thế, tiểu thái giám kia như trút được gánh nặng.

Vân Quỳ học theo tiểu thái giám cách thử độc, vừa nhúng ngân châm vào một chén gà phiến phù dung, rút ra liền thấy đầu châm đen kịt!

"Chuyện này..." Vân Quỳ sững sờ, suýt nữa ném cả ngân châm đi.

Trong đầu nàng hỗn loạn, chẳng biết phải nói gì. Món đầu tiên vừa thử đã có độc, nếu nàng trực tiếp nếm trước, e răng giờ này đã mất mạng rồi!

Người ta nói đại nạn không c.h.ế.t, tất có hậu phúc. Nhưng với nàng thì lại là đại nạn không c.h.ế.t, tất sẽ có thêm đại nạn, không c.h.ế.t tiếp thì lại gặp nạn nữa... Tóm lại, e là Diêm Vương đã ghi tên nàng vào sổ sinh t.ử rồi.

Nàng còn chưa kịp hoàn hồn, đám ngự trù và cung nhân hầu ăn đã đồng loạt quỳ xuống, run rẩy cầu xin tha mạng.

Mặt mày Tào Nguyên Lộc lạnh băng, nghiến răng nói: "Hôm nay từ người chuẩn bị nguyên liệu, nấu nướng, bày món đến dâng món, tốt nhất toàn bộ đều bị giam vào hình phòng thẩm tra! Bản công không tin, mười tám cực hình thay nhau dày vò, lại không tra ra được ai đứng sau!"

Từ nhiều năm nay, do thái t.ử liên tục bị ám sát, nên Đông cung cũng có riêng một hình phòng đặc biệt. Những cực hình ở đó thậm chí còn tàn khốc hơn cả Thận Hình ty trong cung, người bị đưa vào đó, ít nhất cũng phải lột một tầng da.

Sắc mặt thái t.ử âm trầm, không vội tỏ thái độ, chỉ thản nhiên bước lên trước, ánh mắt sắc bén quét qua từng người đang quỳ dưới đất.

Trong lòng Vân Quỳ vẫn còn sợ hãi, những lời vừa rồi của Tào Nguyên Lộc càng khiến nàng lạnh người. Hóa ra, vị công công hiền từ kia cũng có thể ra tay cay nghiệt đến vậy.

Đám người đang quỳ dưới kia, nàng đều từng gặp qua trong phòng bếp. Vị cô cô đứng đầu nọ thậm chí còn từng gắp thêm thịt cho nàng, vậy mà bây giờ ai nấy đều chật vật quỳ rạp xuống đất, khóc lóc cầu xin.

Nàng theo ánh mắt thái t.ử nhìn lướt qua, lòng bất giác căng thẳng. Cho đến khi nàng bắt gặp một gương mặt quen thuộc.

Thải Cúc...

Đêm qua nàng đã gặp nàng ta ở bên ngoài thiên điện. Khi ấy, nàng ta vội vã chạy qua, đυ.ng vào nàng, nhặt lên thứ gì đó rồi không nói một lời mà rời đi. Chuyện này vốn cũng chẳng có gì kỳ lạ, nhưng đêm qua, Vân Quỳ lại mơ thấy nàng ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 27: Chương 27 | MonkeyD