Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 31
Cập nhật lúc: 18/03/2026 00:03
Đôi mày cau có của thái t.ử dần dãn ra, chàng nhìn nàng cúi đầu, cẩn thận từng chút tháo lớp băng gạc quấn quanh tay mình. Khi nàng nhìn thấy cánh tay chi chít vết thương của chàng, đôi môi nhỏ hơi hé, gương mặt trắng nõn thoáng hiện nét kinh hoàng.
Thái t.ử dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, rất lâu sau mới lãnh đạm lên tiếng: "Vụ của Thải Cúc vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ. Cô muốn ngươi khai hết mọi chuyện mà ngươi biết, không được bỏ sót."
Vân Quỳ không ngờ chuyện này vẫn chưa qua, hóa ra thái t.ử truyền nàng đến đây không phải để thay t.h.u.ố.c, mà là để thẩm vấn.
Nhưng… còn gì để nói nữa? Sao người này đa nghi quá vậy?
Nàng siết c.h.ặ.t miếng băng gạc trong tay, đáp: "Quả thật nô tỳ tận mắt chứng kiến. Vì lo lắng cho an nguy của điện hạ nên trong lúc gấp gáp đã buột miệng hét lên."
Thái t.ử nhướng mày: "Ngươi lo lắng cho cô?"
Trong đầu Vân Quỳ xoay nhanh, ánh mắt vô thức lướt qua vòng eo thon gọn của thái t.ử. Nàng không kìm được mà nhớ lại hình ảnh chàng để trần, lộ ra cơ bụng rắn chắc rõ ràng từng đường nét.
Sắc mặt thái t.ử lập tức tối lại, nhưng chàng nhanh ch.óng quay lại chủ đề chính, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ dò xét: "Về chuyện của Thải Cúc, cô muốn nghe lời thật."
Vân Quỳ vội vàng đáp: "Dù cho nô tỳ có mười lá gan, cũng không dám dối gạt điện hạ."
[Cứu mạng! Rốt cuộc ngài muốn nghe cái gì là thật chứ! Thật sự là ta thấy Thải Cúc có hành động khả nghi, theo bản năng đã hét lên cảnh báo. Ngài nghi ngờ cái gì đây!]
[Tức á, biết thế này thì lúc đó ta đã im miệng rồi!]
[Tuy ta trùng hợp thấy được Thải Cúc hạ độc trong giấc mơ, nhưng chuyện này nói sao cho được đây? Ngay cả sự thật trước mắt mà ổng còn không tin, làm sao có thể tin rằng ta đã nhìn thấy giấc mơ của Thải Cúc?]
Thái t.ử nghe thấy tiếng lòng của nàng, hơi híp đôi mắt phượng lại.
Quả nhiên là giấc mơ.
Ban ngày chàng không nghe nhầm, cô nhóc này thực sự có khả năng thấy được giấc mơ của người khác.
Thái t.ử vốn đã có thể nghe được suy nghĩ của người khác, nên dù có gặp chuyện kỳ dị hơn nữa, chàng cũng không thấy lạ. Chỉ là… chàng phải tìm cách để nàng tự miệng thừa nhận điều đó.
Chàng suy tư giây lát, cố ý lên tiếng: "Cô nghe nói, ngươi có thể mơ thấy chuyện tương lai?"
Vân Quỳ run lên, ngón tay giật một cái, khiến chiếc kéo trên tay rơi xuống tấm t.h.ả.m dày, phát ra một tiếng "cạch" nho nhỏ.
Trán nàng đổ mồ hôi lạnh, vội vàng quỳ xuống, giọng run rẩy: "Điện hạ tha tội, nô tỳ không có bản lĩnh đó!"
Thái t.ử khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc đen trên ngón tay, thản nhiên nói: "Ngươi chắc là chưa biết, trong hình phòng của Đông cung có mười tám loại cực hình, lột da, tháo xương, đốt đèn trời... Mỗi một hình phạt đều có thể khiến ngươi hối hận vì đã không khai thật sớm hơn."
[Chuyện này có thể nói ra sao? Ta còn mơ thấy ngài bóp c.h.ế.t ta nữa kìa.]
Nhưng nàng tuyệt đối không thể nhắc đến chuyện này, nếu không, thái t.ử có thể sẽ thật sự gϊếŧ nàng để diệt khẩu.
Thái t.ử: …
Giấc mơ vốn mơ hồ hỗn loạn, chỉ cần trở mình một cái là có thể quên mất.
Chàng từng mơ thấy mình bóp c.h.ế.t nàng sao?
Nhưng đêm nàng dùng ruột dê để hầu t.h.u.ố.c chàng, đúng là chàng có sát ý, hận không thể băm nàng thành trăm mảnh thật.
Vân Quỳ đắn đo suy nghĩ, cuối cùng vẫn không dám nói thật, giọng điệu mềm mỏng: "Nô tỳ chỉ có chút tài mọn, không đáng nhắc đến. Điện hạ là bậc tôn quý nhất thiên hạ, nô tỳ nào dám mạo phạm ngài..."
Thái t.ử hiển nhiên không tin: "Tối nay ngươi ở lại trong điện, cô muốn xem thử, ngươi có thể tiến vào giấc mơ của cô hay không. Nếu ngươi dám bịa đặt lừa gạt, làm mê hoặc lòng người, cô nhất định không tha cho ngươi."
Vân Quỳ vội thanh minh: "Nô tỳ chưa từng nói ra chuyện này với ai, đâu có mê hoặc lòng người!"
Thái t.ử lãnh đạm nói: "Mê hoặc cô."
Vân Quỳ: "..."
[Không phải chứ? Tui đã nói rồi là không vào được! Đâu phải muốn vào mộng ai thì vào, chuyện này rất khó đấy biết không?]
Thái t.ử mặc kệ, chỉ thản nhiên cúi mắt ra lệnh: "Tiếp tục băng bó."
Vân Quỳ muốn khóc mà không có nước mắt, nghiến răng âm thầm căm phẫn, cầm khăn chấm t.h.u.ố.c giúp chàng xử lý vết thương. Trong lòng tức tối, tay nàng không tự chủ mà mạnh hơn vài phần.
Chỉ nghe thấy tiếng hít nhẹ của người đàn ông.
Vân Quỳ ngước lên, chạm phải ánh mắt lạnh lùng thâm trầm của thái t.ử, bất giác tay chân lóng ngóng. Nhưng thấy thái t.ử không nổi giận, chỉ hờ hững nhìn mình, nàng mới tủi thân thưa: "Điện hạ thứ tội." Sau đó tiếp tục xử lý vết thương.
Những vết thương trên cánh tay chằng chịt, mỗi vết đều lộ ra m.á.u thịt dữ tợn, khiến nàng rợn tóc gáy, ngón tay cũng bắt đầu run rẩy.
Nếu một vết như vậy xuất hiện trên người nàng, có lẽ nàng đã đau đến c.h.ế.t đi sống lại.
Nàng cũng từng bị đ.á.n.h. Trước khi vào cung, từng bị anh họ ra tay. Sau khi vào cung, cũng từng chịu phạt bằng gậy.
Có điều mợ rất quý trọng khuôn mặt nàng, thế nên anh họ có thể lấy nàng ra để “xả” nhưng tuyệt đối không được đ.á.n.h hỏng, kẻo ảnh hưởng đến hôn sự sau này.
Còn trong cung, những lần đ.á.n.h phạt đều có chừng mực. Chỉ cần không phạm lỗi lớn, thì ít khi bị đ.á.n.h vào mặt hay để lại vết sẹo xấu xí, vì sợ làm mất mỹ quan trong mắt chủ t.ử.
Cả đời nàng chưa từng thấy ai tự hành hạ bản thân đến mức này, lại còn là thái t.ử, người đáng lẽ phải hưởng vinh hoa phú quý nhất.
