Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 4

Cập nhật lúc: 18/03/2026 00:00

Thái t.ử nhíu c.h.ặ.t mày, vết thương trúng độc đau thấu xương, toàn thân như bị ném vào lò lửa, lúc lại như rơi xuống hầm băng.

Cùng lúc đó, từng tiếng người rì rầm hỗn tạp vang lên bên tai, tựa như từng đợt sóng dâng trào.

[Sao vẫn chưa tỉnh? Ngay cả t.h.u.ố.c cũng không đút vào được, chẳng lẽ thật sự sắp c.h.ế.t rồi?]

[Bao nhiêu năm ngoài biên cương còn chưa dằn vặt c.h.ế.t hắn, tên này ngay cả trúng độc tiễn cũng không c.h.ế.t nổi, đúng là mạng lớn thật!]

Là giọng của hoàng hậu.

Có điều, vị hoàng hậu của Đại Chiêu từ trước đến nay luôn miệng niệm Phật nhưng lòng đầy rắn rết, giỏi giả vờ giả vịt. Dù có mong chàng c.h.ế.t đến đâu, bà ta cũng không đời nào lại nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này trước mặt mọi người như thế này.

Chẳng lẽ, chuyến hồi kinh lần này của chàng khiến bà ta ngay cả che giấu cũng không muốn nữa?

Hay là… Chàng đang mơ một giấc mộng hoang đường?

[Báo ứng thôi! Kẻ này gϊếŧ người vô tội, trời căm đất hận! Đến cả ông trời cũng không chịu nổi nữa rồi!]

[Hoàng hậu nương nương bảo chúng ta nghĩ cách, nhưng chúng ta còn có thể làm gì? thái t.ử từ nhỏ mang bệnh tật quanh năm rồi, mỗi lần phát bệnh đều điên cuồng như ma, giờ lại trúng tên độc, chất độc đã ngấm vào xương, lần này e rằng thật sự không còn cách cứu chữa…]

[Lạy trời phù hộ, bất kể thái t.ử điện hạ sống hay c.h.ế.t, xin hoàng thượng và hoàng hậu nương nương đừng liên lụy đến bọn thần. Nhà thần trên có cha mẹ già, dưới có con thơ, cháu trai còn đang đợi thần mua kẹo hồ lô nữa…]

Hẳn là đám lão cáo già trong thái y viện.

Cách chàng khoảng vài trượng, giọng nói của hoàng hậu đầy vẻ lo lắng truyền đến:

"Trong các ngươi, ai có thể đút t.h.u.ố.c cho thái t.ử uống, bổn cung thưởng 10 lượng vàng!"

Lập tức, đám nô tài vây quanh lại rì rầm to nhỏ, ồn ào đến mức khiến đầu chàng đau như b.úa bổ.

[10 lượng vàng cũng không bằng mạng nhỏ của ta, ai dám đút t.h.u.ố.c cho vị Diêm La sống ấy chứ! Lỡ mà đút không xong, thái t.ử điện hạ đột nhiên tỉnh lại, có khi đá ta bay ra ngoài luôn!

Nín thở, nín thở! Phải đi nhà xí rồi, từ đây ra đến gian nhà xí ít nhất cũng mất một nén nhang, rốt cuộc lúc nào mới được đi đây...

Gì cơ? 10 lượng vàng? Đút t.h.u.ố.c cho thái t.ử có thể nhận 10 lượng vàng?! 10 lượng vàng có thể mua cả một căn viện trong kinh thành đấy! Hơn hẳn tiền lương ta làm cả đời trong ngự thiện phòng!

Ta làm được! Ta làm được! A a a, phát tài rồi!]

Ồn ào c.h.ế.t đi được.

Thái t.ử nhíu mày c.h.ặ.t hơn, chỉ hận không thể lập tức đứng dậy, bóp c.h.ế.t cô nàng cung nữ “lắm mồm” kia.

Chỉ chốc lát sau, bên trong điện vang lên một giọng nói nhẹ nhàng:

"Hoàng hậu nương nương, nô tỳ nguyện thử một lần."

Nghe cũng không khó nhận ra, giọng này xuất phát từ cùng một người với kẻ vừa huyên náo ban nãy, nhưng rõ ràng lúc này đã ngoan ngoãn, quy củ hơn nhiều.

Lời vừa dứt, tất cả mọi người trong điện đều không hẹn mà cùng hít vào một hơi lạnh.

Hoàng hậu bước lên một bước, nhìn tiểu cung nữ đang quỳ rạp dưới đất:

"Ngươi thật sự có cách?"

Vân Quỳ dè dặt đáp:

"Chỉ là… nô tỳ to gan, có thể cầu xin nương nương ban cho nô tỳ một ân điển không? Nếu như thái t.ử điện hạ tỉnh lại muốn gϊếŧ nô tỳ, nương nương có thể..."

Hoàng hậu chăm chú nhìn gương mặt xinh đẹp đến mê hoặc của nàng, lại liếc xuống bộ n.g.ự.c đầy đặn cùng vòng eo mảnh mai tựa nhành liễu. Không ngờ trong đám cung nữ lại có một mỹ nhân tuyệt sắc thế này.

Sau một thoáng sững sờ, trong lòng hoàng hậu chợt nở nụ cười lạnh.

E rằng lại là một kẻ muốn trèo lên giường đây mà.

Sắc mặt hoàng hậu vẫn dịu dàng như cũ, cất giọng ôn hòa: "Ngươi cứ yên tâm, ngươi có công chăm sóc bệnh, bổn cung nhất định sẽ bảo vệ ngươi."

[Là ai vậy, ham tiền hơn mạng sống thế?]

[Chẳng lẽ định miệng đối miệng đút t.h.u.ố.c cho thái t.ử điện hạ à?]

[Cô nhóc này lòng cao hơn trời, nhưng mạng lại mỏng như giấy. Người trước cũng có ý trèo giường, cỏ trên mộ e rằng đã cao ba thước rồi.]

Thái t.ử nghe những lời lộn xộn này, gân xanh trên trán giật giật, từng cơn đau nhói lên.

"Tạ ơn nương nương ban ân." Vân Quỳ mím môi, rồi nói tiếp: "Nô tỳ cần quay lại ngự thiện phòng lấy một thứ."

Hoàng hậu đè nén vẻ bực bội thoáng hiện trong mắt, gật đầu:

"Đi nhanh về nhanh."

Vân Quỳ lên tiếng đáp, sau đó chạy một mạch về ngự thiện phòng, trước tiên giải quyết nhu cầu cá nhân, rồi tìm một thứ trong nguyên liệu nấu ăn, rửa sạch kỹ lưỡng trước khi mang về điện Thừa Quang.

Hoàng hậu nhìn chằm chằm vào “vật kỳ lạ” trong tay nàng, theo phản xạ đưa tay áo che mặt:

"Đây là thứ gì? Thật sự có thể giúp thái t.ử uống t.h.u.ố.c sao?"

[Sao trông có vẻ ghê tởm thế?]

thái t.ử nghe đến đây: ...

Vân Quỳ thành thật đáp:

"Đây là một loại thực phẩm thường dùng trong ngự thiện phòng, nô tỳ đã rửa sạch, khử mùi hoàn toàn rồi."

Lời vừa dứt, ánh mắt của toàn bộ đám ngự y và người trong điện đều đổ dồn về phía nàng.

Những cung nhân trong ngự thiện phòng tất nhiên nhận ra vật này, nhưng nghĩ đến việc nó còn chưa được nấu chín mà đã mang đi đút t.h.u.ố.c cho thái t.ử, quả thật có chút sỉ nhục chàng.

Đám ngự y cũng nhận ra, nhưng thần sắc mỗi người đều hết sức đặc sắc.

Hoàng hậu quay sang hỏi viện sử thái y viện: "Có gì bất ổn không?"

Khuôn mặt già nua của lão ngự y Trương viện sử râu tóc bạc trắng, nhưng đoán được ý đồ của Vân Quỳ, sau một hồi do dự ông ấy vẫn gật đầu nói: "Có thể thử một lần."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.