Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 42
Cập nhật lúc: 18/03/2026 00:04
Sắc mặt thái t.ử biến đổi liên tục, cuối cùng chàng không nhịn được nữa, lặng lẽ chìm sâu hơn vào nước, thu lại hai cánh tay, rồi lạnh lùng quát:
"Những kẻ không phận sự lui ra!"
Tào Nguyên Lộc đang chuẩn bị lau người cho thái t.ử, nghe vậy thì giật b.ắ.n cả người.
Ba người trong điện nhìn nhau, Tào Nguyên Lộc và Đức Thuận là người được phân công hầu hạ tắm t.h.u.ố.c, vậy nên “những kẻ không phận sự” mà thái t.ử nói… Chỉ có thể là…
Hai thầy trò Tào Nguyên Lộc đồng loạt nhìn về phía Vân Quỳ.
Vân Quỳ: … Được rồi, ta đi là được chứ gì.
Nhưng nếu nàng đi rồi, ai sẽ giúp thái t.ử bôi dầu t.h.u.ố.c?
Tào Nguyên Lộc nhanh ch.óng nhận ra điểm này, lập tức bước đến trước mặt nàng, nở nụ cười như hồ ly, đưa tay lấy lọ dầu t.h.u.ố.c trong tay nàng:
"Chuyện này cứ giao cho nô tài."
Vân Quỳ hơi thất vọng. Nhưng nghĩ lại, dù nàng có bôi t.h.u.ố.c cho thái t.ử, tên keo kiệt đó chắc chắn cũng không để nàng nhân cơ hội ngắm nghía. Không chừng còn bị mắng cho một trận, vậy thì chẳng khác nào tự chuốc khổ.
Ra đến hành lang, ty trướng nhìn nàng với ánh mắt hả hê, giọng hạ thấp:
"Không phải thái t.ử điện hạ rất sủng ái cô sao? Vì sao lại không cho cô hầu tắm?"
Vân Quỳ chẳng buồn để tâm, chỉ nhàn nhạt đáp:
"Điện hạ thích yên tĩnh."
Ty trướng nghe vậy lập tức thầm cười. Xem ra ai cũng giống nhau, thái t.ử không hề đặc biệt ưu ái Vân Quỳ, chẳng qua cũng chỉ là không muốn bị làm phiền mà thôi.
Vân Quỳ lười quan tâm đến mấy trò tâm tư nhỏ nhặt ấy. Không phải hầu hạ ai, nàng còn cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Chỉ là, hành lang bên ngoài lạnh lẽo, hoàn toàn khác hẳn không khí ấm áp tỏa hơi nóng trong điện. Gió rét len lỏi vào cơ thể, nàng mới đứng được một lúc, bụng dưới lại bắt đầu đau âm ỉ.
Nhưng thái t.ử đang tắm, nàng không thể tùy tiện rời khỏi phạm vi này. Tào công công lại đang bận rộn bên trong, không có ai để xin phép, nàng đành phải cố chịu đựng.
Thái t.ử ngâm mình trong hồ t.h.u.ố.c tròn một canh giờ. Khi đứng dậy, Tào Nguyên Lộc lập tức tiến lên, định dùng dầu t.h.u.ố.c xoa bóp cho chàng nhưng thái t.ử chợt nghĩ đến điều gì đó, lạnh lùng từ chối:
"Không cần, thay quần áo đi."
Dầu t.h.u.ố.c vốn chỉ là cái cớ của Lương Tân, đối với chàng không có tác dụng gì đáng kể, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Nghe tiếng động từ trong điện, biết thái t.ử đã tắm xong, ty trướng ngay lập tức lấy lại tinh thần, thẳng lưng, chỉnh lại tư thế.
Thái t.ử vận một bộ trường bào màu đen, từ trong điện bước ra, không liếc mắt nhìn ai. Lại không ngờ vừa đặt chân đến hành lang, một bóng người lao thẳng vào lòng chàng.
Dù thương tích chưa lành, nhưng phản xạ của chàng vẫn nhanh nhạy. Trong khoảnh khắc, chàng mạnh mẽ bắt lấy cổ tay người kia, khống chế c.h.ặ.t ngay trước mặt.
Tào Nguyên Lộc chưa kịp nhìn rõ, theo bản năng liền hô lớn, giọng đầy cảnh giác:
"Có thích khách! Bảo vệ thái t.ử điện hạ!"
Dưới bậc thềm, Tần Qua, La Chương cùng nhóm hộ vệ lập tức tuốt kiếm khỏi vỏ. Những người không rõ tình hình chỉ nghe Tào Nguyên Lộc hô có thích khách, nhất thời hoảng hốt, mạnh ai nấy lùi ra xa.
Chỉ có ty trướng đứng gần Vân Quỳ nhất nhìn rõ toàn bộ diễn biến. Cô ta nghiến răng, trợn mắt nhìn nàng, ánh mắt tóe lửa.
Hồ ly tinh!
Chỉ giỏi dùng mấy chiêu rẻ tiền để quyến rũ thái t.ử!
Thái tư không hề xa lạ với cảm giác mềm mại trong tay cùng hương thơm thanh nhẹ thoang thoảng mùi thảo mộc này chút nào.
Chàng vốn nghĩ “Hóa ra nàng chọn thời điểm này để ra tay với mình”, nhưng khi cúi đầu xuống, lại thấy một gương mặt tái nhợt yếu ớt. Hàng mi dài rậm khẽ rung, che phủ đôi mắt nhắm c.h.ặ.t, đôi môi hoàn toàn không còn chút huyết sắc nào.
Nàng… ngất rồi.
Tần Qua xuất thân võ tướng, phản ứng cực nhanh. Trong chớp mắt, mũi kiếm sắc lạnh đã kề sát cổ Vân Quỳ, làn da trắng như tuyết lập tức xuất hiện một vết cắt đỏ mảnh.
Cùng lúc đó, một tiếng rên khe khẽ từ trong lòng thái t.ử khẽ bật ra.
Tào Nguyên Lộc gan to, vội tiến lên xem xét, lúc này mới nhìn rõ mặt "thích khách", kinh ngạc thốt lên:
"Vân Quỳ?"
Thái t.ử lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng bệch của nàng, trầm giọng ra lệnh:
"Lui ra."
Câu này là nói với Tần Qua.
Tần Qua nghe lệnh thu kiếm, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô gái trước mặt, đề phòng nàng giả vờ ngất để tìm cơ hội ám sát.
Thái t.ử lại ra lệnh:
"Truyền Lương thái y."
Tào Nguyên Lộc thoáng do dự, rồi vẫy tay gọi hai tiểu thái giám tiến lên, định dìu Vân Quỳ ngất xỉu trong lòng thái t.ử về điện.
Dù sao nàng vẫn mang tội danh có khả năng mưu sát thái t.ử, đây là đãi ngộ cao nhất nàng có thể nhận được.
Nhưng còn chưa đợi hai thái giám bước tới, người trong lòng đã được thái t.ử đích thân bế lên, bước thẳng vào trong điện.
Lúc này trời đã khuya, Trịnh thái y tuổi cao sức yếu, đã rời cung. Trong Thang Tuyền cung chỉ còn Lương Tân và mấy vị y quan ở lại để đề phòng thái t.ử gặp bất trắc khi ngâm t.h.u.ố.c.
Sau khi thái t.ử tắm xong, Lương Tân cũng vừa thu dọn hòm t.h.u.ố.c chuẩn bị rời đi. Không ngờ người bên phía thái t.ử lại gấp gáp gọi hắn đến. Trong lòng hắn thoáng căng thẳng, cứ tưởng thái t.ử xảy ra chuyện bèn vội vã chạy đến, không ngờ người ngất xỉu lại là cung nữ được thái t.ử sủng ái.
Thái t.ử đã hạ lệnh, hắn không dám lơ là, lập tức tiến lên bắt mạch cho Vân Quỳ.
