Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 51

Cập nhật lúc: 19/03/2026 08:12

Nếu là các bệnh khác, Hà Bách Linh đều có thể ứng phó chắc chắn, duy chỉ có chứng đau đầu này. Ông ấy vẫn mãi chưa tìm được phương t.h.u.ố.c chữa trị tận gốc, ngày thường chỉ có thể dùng châm cứu để giảm bớt phần nào.

Thái t.ử gần như không nghĩ ngợi: “Vậy thì không cần mạn đà la, cứ làm thẳng đi.”

Hà Bách Linh đối diện với ánh mắt của Thái t.ử, là sự ăn ý giữa tướng quân và quân y đã từng cùng nhau chiến đấu vào sinh ra t.ử.

Dao y tế hơ qua lửa một lượt. Khoảnh khắc rạch da thịt, Thái t.ử nhắm mắt lại, mồ hôi lạnh trên trán túa ra.

Chữa thương là một công trình lớn, mà vết thương do tên gây ra trên người Thái t.ử vì trì hoãn quá lâu nên độc huyết đã lan tràn khắp cơ thể. Mặc dù động tác của Hà Bách Linh thuần thục, việc lấy m.á.u giải độc cũng kéo dài đến tận chiều tối hôm sau mới kết thúc.

Thái t.ử nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, dưới ánh nến lộ rõ vẻ tiêu điều tịch mịch, chỉ có gân xanh trên cổ giật giật biểu hiện sự sống yếu ớt.

Gạc thấm m.á.u dưới giường chất thành đống, m.á.u đổ hết chậu này đến chậu khác. Đến khi rút cây ngân châm cuối cùng ra, Hà Bách Linh mới lau mồ hôi trên trán.

Tào Nguyên Lộc bưng canh sâm vào, cũng chuẩn bị một bát cho Hà Bách Linh.

Uống xong canh sâm, sắc mặt Thái t.ử cuối cùng cũng dịu đi phần nào: “Vất vả cho quân y rồi.”

Hà Bách Linh thở dài: “Là điện hạ ý chí kiên định, có thể nhẫn nại những điều người thường không thể nhẫn nại. Nếu không, vết thương này trì hoãn đến hôm nay, dù thần tiên xuống trần cũng bó tay rồi.”

Tào Nguyên Lộc lo lắng hỏi: “Xin hỏi quân y, khi nào thì điện hạ có thể khỏi hẳn?”

Hà Bách Linh nói: “Vết thương do tên gây ra không quá nửa tháng là có thể lành. Có điều lần trọng thương này ảnh hưởng đến chứng đau đầu. Thần vốn còn đặc biệt lo lắng, không ngờ tình trạng của điện hạ tốt hơn thần nghĩ nhiều.”

Thái t.ử mím môi không đáp, vừa hay lúc này Đức Thuận ở ngoài điện bẩm báo: “Lương thái y cầu kiến điện hạ.”

Tin tức Hà Bách Linh vào cung chưa được truyền ra ngoài. Nếu không, thời gian này có thể sẽ có người đến quấy rầy bất cứ lúc nào, Lương Tân tát nhiên cũng không biết.

Tào Nguyên Lộc đang muốn bảo Đức Thuận đi trả lời thì nghe thấy giọng nói trầm khàn của Thái t.ử truyền đến sau lưng: “Truyền.”

Hôm nay, Lương Tân đến là theo lệ thường xem xét vết thương của Thái t.ử, đồng thời cải tiến dựa trên mùi hương lần trước, mới hợp thêm một vị hương, chuẩn bị dâng lên Thái t.ử.

Nhưng vừa vào Thừa Quang Điện, Lương Tân đã bị mùi m.á.u tanh nồng nặc làm cho kinh sợ. Vốn tưởng Thái t.ử lại xảy ra chuyện, đi đến nội điện mới thấy khăn vải dính m.á.u chưa được dọn dẹp ở trên mặt đất. Trong lòng hắn ta kinh hãi, tiến lên hỏi: “Điện hạ, có phải độc phát tác không?”

Nói xong thì liếc nhìn khuôn mặt xa lạ trong điện, gầy gò xanh xao, râu dài rủ xuống n.g.ự.c, rất có phong thái tiên nhân. 

Hắn ta không dám nhìn nhiều, chỉ liếc mắt một cái rồi thu lại ánh nhìn.

Thái t.ử không có ý giải thích thêm, chỉ nói “không sao” rồi hỏi về hợp hương trước. 

Lương Tân lập tức đặt hợp hương vào lò đốt lên.

Khói xanh lượn lờ tan ra, hương cỏ xanh nhàn nhạt chậm rãi lan tỏa theo những nét chạm khắc tinh xảo.

Sau khi về, Lương Tân dựa theo ý kiến của Thái t.ử, bỏ thêm sơn chi và mật ong vào công thức cũ, khiến hương thơm càng tươi mát và ngọt ngào hơn. Chắc hẳn là giống với mùi hương trên người cung nữ thị tẩm kia nhất rồi. Lương Tân thấp thỏm chờ đợi đ.á.n.h giá của Thái t.ử.

Trên mặt Thái t.ử không có biểu cảm gì, chỉ khẽ gật đầu tỏ vẻ tán thành: “Lương thái y tốn nhiều công sức rồi.”

Có câu này, Lương Tân đã thấy đủ rồi.

Hắn ta khom người tiến lên, tiếp tục bắt mạch cho Thái t.ử, phát hiện dư độc trong người Thái t.ử đã sạch, Lương Tân lộ vẻ vui mừng, lại liếc nhìn Hà Bách Linh, do dự hỏi: “Vị này có phải là Hà quân y nổi tiếng thiên hạ không?”

Tuy hắn ta chưa từng tận mắt gặp Hà Bách Linh, nhưng biết người này y thuật quỷ dị, có tài cải t.ử hoàn sinh, lại kết hợp với đặc điểm tướng mạo râu dài, gò má cao được dân gian truyền tụng rộng rãi nên cũng không khó nhận ra.

Hà Bách Linh tiến lên chắp tay, khách khí khiêm nhường vài câu.

Lương Tân mừng rỡ nói: “Đã có Hà quân y ở đây, sư phụ người cũng có thể yên lòng rồi.”

Sau khi người đi, trong điện chỉ còn lại Hà Bách Linh và Tào Nguyên Lộc.

Hà Bách Linh vẫn luôn để ý đến hương liệu vừa nãy, cẩn thận xem xét một hồi rồi nói: “Mùi hương này thanh ngọt dịu nhẹ, ấm mà không khô, có tác dụng với chứng đau đầu của điện hạ, không có gì là không ổn cả.” 

Tào Nguyên Lộc cảm thấy mùi hương này khá quen thuộc, dường như đã ngửi thấy ở đâu đó, nhưng nhất thời lại không nhớ ra.

Thái t.ử không úp mở mà nói thẳng: “Đây là hương trên người một cung nữ thị tẩm bên cạnh ta.”

Trên mặt hai người đều lộ vẻ kinh ngạc.

Tào Nguyên Lộc: “Là Vân Quỳ?”

Thái t.ử gật đầu: “Cô đã cùng nàng chung giường nhiều ngày, chứng đau đầu quả thật thuyên giảm. Vì vậy đã bảo Lương Tân điều chế loại hương gần giống với mùi hương trên người nàng. Nhưng dù mùi tương tự, cũng không bằng nàng ở bên cạnh, khiến đầu óc cô thư thái, một đêm an ổn như thường.”

Tào Nguyên Lộc bừng tỉnh, bảo sao điện hạ không gần nữ sắc nhà mình chỉ triệu một mình Vân Quỳ thị tẩm, hơn nữa vẫn giữ lại mạng của nàng, ngay cả chứng cứ phạm tội trong phòng cũng làm như không thấy. Hoá ra không phải là thử thách, mà là mùi hương đặc biệt trên người nàng có thể giúp điện hạ giảm bớt chứng đau đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 51: Chương 51 | MonkeyD