Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 6

Cập nhật lúc: 18/03/2026 00:01

Thái t.ử lặng lẽ nâng mắt, nhìn về phía người đàn bà quần áo lộng lẫy trước mặt.

Đã nhiều năm không gặp, bà ta trông ngày càng đầy đặn, quý khí hơn trước, khi nhìn chàng vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng, hiền từ như ngày nào.

Nhưng điều chàng nghe thấy, lại hoàn toàn khác với vẻ mặt ấy.

[Nhanh vậy đã tỉnh?]

[Đã bảo bọn chúng lén bớt t.h.u.ố.c trong bát rồi mà, vậy mà Thất Ly Tán này vẫn có tác dụng nhanh như thế sao?]

[Ông trời đúng là bất công! Sao mấy mũi tên đó không b.ắ.n c.h.ế.t hắn luôn đi!]

Ánh mắt thái t.ử nhìn bà ta chằm chằm, lạnh đến mức khiến hoàng hậu rợn cả người, suýt không giữ nổi bình tĩnh. Bà ta vội vã nặn ra một nụ cười, sau đó quay đầu về phía đám ngự y:

"Trương viện sử."

Trương viện sử lập tức tiến lên bắt mạch cho thái t.ử, ngẫm nghĩ một lúc rồi nhíu mày:

"Mạch tượng rối loạn, độc đã xâm nhập kinh mạch, trong cơ thể điện hạ vẫn còn dư độc chưa được thanh trừ. Cần tiếp tục dùng Thất Ly Tán kết hợp với châm cứu giải độc, bên ngoài đắp kim sang d.ư.ợ.c để tránh chất độc ngấm vào phổi, tổn thương đến tâm mạch."

[Vậy là vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, thật tốt quá!]

Hoàng hậu cười dịu dàng nói:

"Nếu vậy, xin phiền Trương viện sử tốn thêm chút công sức. Tuyệt đối không được để thái t.ử xảy ra sơ suất gì."

Trương viện sử khom người:

"Vi thần tất nhiên sẽ dốc toàn lực."

thái t.ử đứng dậy khỏi giường.

So với ba năm trước, vóc dáng chàng càng thêm cao lớn, khí thế cũng càng thêm đáng sợ. Ánh mắt u tối, lãnh đạm và đầy sát ý quét một vòng qua những kẻ trong điện.

Bất cứ ai bị ánh mắt đó lướt qua cũng không rét mà run, im lặng đến nỗi ngay cả hơi thở cũng không dám quá lớn, chẳng ai biết chàng đang muốn làm gì.

Ngay cả hoàng hậu cũng cảm thấy bất an, vội mở lời:

"Thái t.ử, con vẫn còn trọng thương, sao có thể xuống giường..."

[Tên điên này lại muốn làm gì? Lại có kẻ nào đắc tội với hắn à?]

Thái t.ử đưa mắt lướt qua đám ngự y đang co rúm sợ hãi trong điện. Những người này chàng đều đã gặp qua vô số lần ở kinh thành. Từ nhỏ, chàng đã mắc chứng đau đầu mãn tính, ngày nào cũng phải tiếp xúc với thái y viện.

"Trần thái y." Chàng dừng bước trước một thái y trung niên.

Giọng nói chàng bình thản, âm sắc nhẹ nhàng, ẩn chứa vài phần yếu ớt của bệnh trạng, nhưng lại khiến người ta không khỏi kinh hãi.

Bị điểm danh bất thình lình, Trần thái y cả người chấn động, vội vàng hành lễ, giọng nói lắp bắp:

"Thái t.ử điện hạ?"

[Tại sao thái t.ử lại gọi ta? Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra ta lén bớt ba vị t.h.u.ố.c trong Thất Ly Tán? Không thể nào…]

Thái t.ử nhìn chằm chằm vào ông ta, nở một nụ cười mỉm như có như không:

"Lâu ngày không gặp, ông vẫn khỏe chứ?"

Trần thái y vội lau mồ hôi lạnh trên trán. Chẳng hiểu sao, nụ cười này của thái t.ử lại khiến ông ta lạnh sống lưng. Rõ ràng giữa hai người chẳng có giao tình gì, vậy mà chàng lại hỏi han thế này để làm gì?

Thái t.ử lại nhìn sang Trương viện sử:

"Nếu ta nhớ không lầm, cháu trai của Trương viện sử năm nay đã 5 tuổi rồi nhỉ?"

Trương viện sử giật b.ắ.n người, nhất là khi chàng đột nhiên nhắc đến cháu trai của ông ấy, mồ hôi túa ra ướt đẫm sống lưng, giọng run rẩy đáp:

"Hồi điện hạ... phải."

Thái t.ử lạnh nhạt nói:

"Trương viện sử tuổi tác đã cao, chi bằng sớm về quê vui vầy bên con cháu. Chức viện sử này, ta thấy Trần thái y có thể đảm nhiệm."

Vị thái t.ử này vốn nổi danh độc đoán, hành sự khó lường, chuyện thăng chức hay bãi miễn chỉ quyết định trong một câu nói.

Thế là chỉ vài lời, hai vị thái y, một người được phong viện sử, một người bị ép cáo lão về quê. Cả hai đều sững sờ tại chỗ, trố mắt nhìn nhau.

Hoàng hậu và Trần thái y trao đổi ánh mắt, sau đó lên tiếng:

"Vậy thì cứ làm theo ý thái t.ử đi. Ngày mai bổn cung sẽ tấu lên hoàng thượng."

Trần thái y lập tức hoàn hồn, bước lên trước khom người tạ ơn.

Thái t.ử nhếch nhẹ môi, lạnh nhạt nói:

"Vậy thì, vết thương do tên độc của ta, giao cả cho Trần viện sử xử lý."

"Vi thần nhất định tận lực!"

Bỗng nhiên được thăng chức, Trần thái y tất nhiên vui mừng khôn xiết. Chức viện sử chính là vị trí cao nhất của thái y viện, không biết bao kẻ mong mà không được. Theo lý mà nói, với thâm niên của ông ta, ít nhất còn phải nỗ lực thêm mười năm nữa mới có thể đạt được. Nhưng bây giờ, nó lại nhẹ nhàng rơi xuống đầu ông ta, đúng là phúc trời ban.

Chỉ có điều...

Ông ta bỗng thấy lạnh sống lưng, cứ cảm giác có gì đó không đúng.

Quả nhiên.

Khoảnh khắc tiếp theo, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên:

"Chỉ tận lực thôi là chưa đủ. Ta xưa nay thưởng phạt phân minh. Nếu Trần viện sử có thể chữa khỏi cho ta, thưởng trăm lượng vàng. Nếu không chữa được, ta chỉ có thể..."

Chàng ngừng một chút, giọng nói càng thêm băng hàn:

"Lấy tội thất trách mà xử, tịch thu gia sản, c.h.é.m đầu. Thế nào?"

Trần thái y rụng rời tay chân, lập tức quỳ rạp xuống, run rẩy:

"Điện hạ tha mạng! Vi thần..."

"Tha mạng?" thái t.ử bật cười. "Chẳng lẽ Trần viện sử đã đoán chắc độc trên người ta không thể giải, chỉ sống được chưa đầy một tháng, nên chuẩn bị xong xuôi tâm lý cho chuyện cả nhà bị tịch thu tài sản, đầu lìa khỏi cổ?"

Mặt Trần thái y tái mét, người run bần bật:

"Vi thần... không hề có ý đó!"

Hoàng hậu siết c.h.ặ.t nắm tay, âm thầm hít sâu một hơi.

[Tên điên này... rốt cuộc có phát hiện ra gì không? Không thể nào! Hắn rời kinh đã nhiều năm, mấy ngày qua cũng luôn hôn mê bất tỉnh, sao có thể biết Trần thái y là người của ta?]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD