Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 63

Cập nhật lúc: 19/03/2026 10:05

Tứ hoàng t.ử nhìn đứa em béo tròn, hạ giọng nói: “Buổi sáng tứ ca vừa bị phụ hoàng kiểm tra cưỡi ngựa b.ắ.n cung, đến giờ cánh tay vẫn còn mỏi nhừ, đừng làm khó các ca ca nữa có được không?”

Cửu hoàng t.ử tức giận hét lên với Thần vương: “Nhị ca, bọn họ đều không chịu cõng đệ!”

Thần vương cũng bực mình, hắn ta dùng sự uy nghiêm của đích trưởng huynh nhắc nhở: “Cửu đệ, đừng có làm loạn, đây là Đông Cung, không phải Bảo Hoa Điện của đệ.”

“Đông Cung thì sao?” Cửu hoàng t.ử há miệng nói ngay, “Bọn họ đều sợ Thái t.ử, chẳng lẽ nhị ca cũng sợ sao?”

Vừa dứt lời, vẻ mặt luôn bình thản của Thần vương đột nhiên trở nên xanh mét.

Mấy người khác mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không dám xen vào lúc này.

Thấy sắc mặt hắn ta thay đổi, cửu hoàng t.ử lè lưỡi, trốn sau Lục hoàng t.ử.

Thấy Lục hoàng t.ử thỉnh thoảng liếc nhìn cô cung nữ thị tẩm kia, Cửu hoàng t.ử lại chạy đến trước mặt Vân Quỳ, ngẩng đầu lên ra lệnh: “Ngươi quỳ xuống, làm ngựa cho bản điện hạ cưỡi.”

Mọi người nhìn nhau, đều biết Cửu hoàng t.ử nhỏ tuổi nhất, lại được Thuần Minh Đế vô cùng cưng chiều, ngày thường quen thói hống hách, thái giám cung nữ ở điện Bảo Hoa đều từng làm đệm ngồi cho hắn.

Nhưng đây là Đông Cung, ai lại dám sai khiến cung nữ thị tẩm của Thái t.ử như vậy!

Nữ t.ử này tuy bị phạt canh giữ cửa cung, mất đi sủng ái, nhưng dù sao cũng từng là người bên gối Thái t.ử. Thái t.ử tàn bạo bất nhân, nhưng lại cực kỳ bênh vực người của mình, làm gì có ai dám động vào người trong cung của hắn? Mọi người đều nhớ, lúc trước Tào Nguyên Lộc lúc bị phạt đi Ngự Mã Giám, Thái t.ử không nói một lời đã triệu về.

Vân Quỳ cứng đờ tại chỗ, mặt trắng bệch.

Tiểu tổ tông này muốn nàng bò xuống đất làm ngựa cho hắn ta cưỡi? Béo như vậy, có thể ngồi gãy cả eo nàng mất!

Vẫn là Lục hoàng t.ử ra mặt giải vây: “Cửu đệ, nàng ta là thị thiếp của huynh trưởng Thái t.ử, không phải hạ nhân thô kệch trong cung của đệ, huống hồ cưỡi người vốn đã không đúng.”

Cửu hoàng t.ử lập tức phản bác: “Thị thiếp không phải là để người ta cưỡi sao?”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều thay đổi, không ai ngờ đứa trẻ năm tuổi lại có thể nói ra những lời như vậy.

Lục hoàng t.ử vô thức nhìn biểu cảm của Vân Quỳ.

Vân Quỳ mím môi, trong lòng xuất hiện chua xót.

Thật ra trong mắt những người quyền quý, cung nữ thị tẩm chính là như vậy, địa vị thấp kém, không danh không phận, mặc cho người khác tiêu khiển. 

May mà nàng vốn dĩ có thể co duỗi, bổng lộc của cung nữ thị tẩm gấp ba lần trước đây. Hầu hạ bên cạnh quý nhân, tuy cũng gánh chịu rủi ro, nhưng cơ hội được ban thưởng cũng nhiều hơn, nàng cầm tiền làm việc không thấy xấu hổ.

Thần vương trừng mắt nhìn Cửu đệ ăn nói xấc xược này, lạnh giọng chất vấn: “Những lời này là ai dạy đệ?”

Không phải Thần vương vốn tính nhân hậu, hay kiêng dè uy danh của Thái t.ử mà trách mắng đệ đệ, bảo vệ một cung nữ nhỏ bé. Mà là đệ đệ hống hách nói năng bậy bạ ở trong cung của mình thì thôi, đây là bên ngoài. 

Nếu người khác thấy rồi truyền đến tai những lão thần cổ hủ kia, họ sẽ cho rằng phụ hoàng dạy con không nên người.

Minh quân có vết nhơ, sẽ cho họ lý do để họ công kích phụ hoàng, ủng hộ Thái t.ử.

Từ lâu Thần vương đã biết thân phận dòng dõi của họ khó xử. Đừng nói đến họ, ngay cả phụ hoàng cũng phải cẩn ngôn thận hành, luôn giữ gìn hình tượng minh quân của mình.

Hôm nay Cửu đệ ăn nói bừa bãi ở Đông Cung, ngày mai có lẽ sẽ nói năng tục tĩu ở Thượng Thư Phòng, truyền ra ngoài chỉ khiến phụ hoàng bị nghi ngờ nhiều hơn. 

Cửu hoàng t.ử còn nhỏ nên không nghĩ xa đến vậy. Hắn ta chỉ cảm thấy không có chỗ nào thoải mái, trước đây mọi người đều chiều theo hắn ta, ngay cả phụ hoàng cũng không nói với hắn ta một chữ “không”, vậy mà các huynh trưởng ai nấy đều muốn dạy dỗ hắn ta. 

Mặt hắn ta đỏ bừng, tức giận hét lên: “Ta muốn cưỡi ngựa lớn! Ta muốn cưỡi ngựa lớn!”

Nói rồi, hắn ta dùng hết sức đẩy Vân Quỳ. Hắn ta vừa béo vừa khỏe, lúc tức giận sức tay rất lớn, Vân Quỳ không kịp tránh, bị hắn ga đẩy ngã xuống đất, đầu gối đập vào nền gạch lạnh cứng, váy bông dày cũng không ngăn được cơn đau dữ dội, khuỷu tay và lòng bàn tay đều bị trầy da.

Vân Quỳ thầm c.h.ử.i một câu tục tĩu trong lòng. Náo loạn thế này, người đi vào giấc mơ tối nay có lẽ đã có rồi.

Thấy vậy, Tứ hoàng t.ử và Thất hoàng t.ử vội vàng tiến lên kéo đệ đệ. Lục hoàng t.ử vô thức cúi người muốn đỡ Vân Quỳ.

Đúng lúc này, một bàn tay trắng xanh gầy guộc, gân guốc nổi rõ đột nhiên vươn ra, ngăn cản động tác của hắn ta.

Gió lạnh thấu xương rít gào qua con hẻm giữa các bức tường, mây trôi che khuất mặt trời trên đỉnh đầu. Dưới bức tường cung vốn ấm áp bỗng như bị bao phủ bởi bóng tối dày đặc, nhất thời ngay cả không khí cũng trở nên trầm lặng.

Mọi người chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, ngay cả Cửu hoàng t.ử đang la hét ầm ĩ cũng ngơ ngác quên cả khóc.

Thái t.ử mặc một thân áo bào đen thêu mãng xà bằng chỉ vàng không biết đã xuất hiện ở đây từ lúc nào.

Thân hình hắn cực kỳ cao lớn, vạt áo đen rộng tung bay dữ dội trong gió lạnh, tựa như bầu trời đêm đổ mực trước cơn bão, như rồng ẩn mình dưới vực sâu. Tuy sắc mặt vẫn còn tái nhợt vì bệnh, nhưng mỗi bước đi lại toát ra một sự xâm lược và áp bức lạnh lẽo, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.