Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 66

Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:01

Tiên đế Cảnh Hữu Đế chinh chiến sa trường tung hoành bốn biển, Thái t.ử bệnh tật quấn thân nhưng cũng quét ngang quân địch bách chiến bách thắng. Thuần Minh Đế hiểu rõ điều này, ông ta không cầu thắng bằng vũ lực, mà lấy đạo đức của bậc thánh nhân thu phục lòng người. Thi ân, ban đức, chiêu mộ hiền tài, đối đãi sĩ phu trọng tình trọng nghĩa.

Cảnh Hữu Đế thượng võ hiếu chiến, ông ta bèn đề bạt văn quan, ưu đãi văn thần, mở rộng chỉ tiêu khoa cử, khiến sĩ t.ử khắp thiên hạ cảm kích đội ơn mình. Còn những võ tướng được Cảnh Hữu Đế trọng dụng khi còn sống, đều bị ông ta ngấm ngầm chèn ép.

Thần vương giống như cha mình, cũng giành được danh hiền vương trong dân gian, công phu cưỡi ngựa b.ắ.n cung đối với hắn mà nói, quan trọng nhưng không thiết yếu.

Bình thường các hoàng t.ử tập luyện cười ngựa b.ắ.n cung ở võ trường khác trong hoàng thành. Còn bãi ngựa phía bắc Đông Cung này mặc định thuộc về Thái t.ử, người thường không dám đến đây cưỡi ngựa, cho nên hôm nay hiếm khi đến đây, mọi người không khỏi mở rộng tầm mắt, trong mắt không giấu được sự kinh ngạc.

Chỉ có Thần vương giấu sự hận thù và ghen tị khó nhận ra trong đáy mắt sâu thẳm.

Nếu không phải Thái t.ử cản trở, phụ hoàng đã sớm nắm trọn quyền hành, thống trị thiên hạ.

Không chỉ có bãi ngựa nhỏ bé này, mà cả tứ hải cửu châu, thiên hạ sơn hà, tương lai cũng phải là của phụ hoàng và hắn ta.

Dọc đường đi, Cửu hoàng t.ử giãy giụa đến đỏ mặt tía tai. Ban đầu mấy vị hoàng t.ử còn lo lắng cho hắn ta, nhưng nếu Thái t.ử chỉ phạt hắn ta học cưỡi ngựa, dường như cũng không tàn bạo như trong tưởng tượng.

Cho đến khi thân vệ của Thái t.ử dắt một con ngựa sư t.ử béo tốt khoẻ mạnh, oai phong lẫm liệt ra, mọi người mới hít một hơi lạnh.

Con ngựa sư t.ử này là ngựa vạn dặm do Tây Vực tiến cống vào năm năm trước, hung hãn oai phong, rất khó thuần phục. Lúc đó tiểu quốc Tây Vực dùng con ngựa này đến khiêu khích, văn võ bá quan không ai có thể điều khiển được. Cuối cùng bị Thái t.ử thuần phục, sau đó lại theo Thái t.ử chinh chiến sa trường, vào trong mưa tên bão đạn như chỗ không người.

Một con ngựa cao lớn hung dữ như vậy, Cửu đệ mới năm tuổi, làm sao cưỡi được?

Thái t.ử vỗ vỗ lưng ngựa, ngựa sư t.ử như có linh tính khẽ vẫy đuôi.

Tần Qua xách Cửu hoàng t.ử nhảy lên ngựa, ấn người vào trước n.g.ự.c, kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, nắm c.h.ặ.t dây cương, ngựa sư t.ử lập tức lao đi như tên b.ắ.n.

Cửu hoàng t.ử bị trói suốt đường, đầu óc choáng váng toàn thân đau nhức. Hai cánh tay đau như sắp gãy, làn da non nớt bị dây thừng thô ráp trói c.h.ặ.t cũng bị trầy đỏ hết cả, chưa kịp phản ứng đã bị đưa luôn lên ngựa.

Con ngựa dữ phi nước đại xóc nảy dữ dội, gió lạnh như d.a.o cắt vào mặt. Thân hình tròn trịa mập mạp của hắn ta bị xóc đến chao đảo sắp sửa rơi xuống, ngay cả miếng vải nhét trong miệng cũng bị văng ra.

Cửu hoàng t.ử gào khóc t.h.ả.m thiết suốt đường, khóc đến xé lòng xé phổi, nhưng kêu trời trời không thấu kêu đất đất chẳng hay, ngựa sư t.ử căn bản không có ý dừng lại.

Ánh mắt của mấy hoàng t.ử chăm chú đuổi theo đệ đệ, thần kinh ai nấy đều căng thẳng.

Ngựa sư t.ử quá dữ, Tần Qua điều khiển còn thấy khó khăn, huống chi còn mang theo một đứa trẻ nặng mấy chục cân. Cửu hoàng t.ử không có chỗ nào bám víu, chỉ dựa vào một tay Tần Qua, nắm c.h.ặ.t dây thừng sau lưng, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Ngã từ lưng ngựa cao như vậy xuống, không c.h.ế.t thì cũng tàn phế.

Ngựa sư t.ử chạy một vòng, lướt qua trước mặt mấy vị hoàng t.ử. Tiếng khóc khàn khàn của Cửu hoàng t.ử tan trong gió lạnh, kèm theo đó là chất bẩn màu nâu đục b.ắ.n ra từ trên ngựa, sắc mặt mọi người phức tạp, đoán chừng là Cửu đệ nôn mửa vì xóc.

Trong lòng Vân Quỳ cảm thấy hả dạ, nhưng lại không dám cười, chỉ có thể im lặng đứng sau lưng Thái t.ử, lén lút cong khóe môi.

Thái t.ử chắp tay sau lưng đứng đó, im lặng lắng nghe tiếng lòng của các hoàng t.ử.

「Không biết Thái t.ử định phạt bao lâu, nếu ta là Cửu đệ, xương cốt cả người chắc đã bị xóc rời ra rồi.」

「Nhất định đừng ngã xuống……」

「Như vậy cũng tốt, cho nó một bài học, sau này không dám tác oai tác quái.」

「Vừa nãy tên thái giám kia chắc đã đến Ngự Thư Phòng rồi, không biết phụ hoàng nghe chuyện này sẽ phản ứng thế nào, trong điện có những triều thần nào……」

「Nàng cười rất đẹp……」

Một giọng nói đột ngột vang lên, Thái t.ử cau mày, lạnh lùng nhìn về phía nơi phát ra tiếng lòng kia.

Lục hoàng t.ử vốn còn đang lo lắng cho Cửu hoàng t.ử, nào ngờ ánh mắt vừa di chuyển lại bắt gặp nụ cười nhợt nhạt ngọt ngào trên khóe môi Vân Quỳ.

Trong ngoài bãi ngựa trời lạnh giá, tất cả đều lạnh lẽo khô cằn ảm đạm, nhưng chỗ nàng lại khác biệt. Gò má hồng như hoa đào, làn da trắng như tuyết. Nụ cười kia tựa như gió xuân ấm áp thổi vào lòng người, mềm mại như ngọc, dịu dàng như hoa, không gì sánh bằng.

Ánh mắt Thái t.ử khẽ tối lại, vẻ mặt vốn không chút biểu cảm có thêm vài phần lạnh lẽo.

Vân Quỳ cảm giác được một ánh mắt sắc bén rơi trên người mình, ngẩng đầu lên chỉ thấy bóng lưng cao lớn lạnh lùng của Thái t.ử.

Vừa định dời mắt đi, lại phát hiện Lục hoàng t.ử bên cạnh khẽ mỉm cười với mình.

「Sao trông Lục hoàng t.ử ngây ngô thế.」

「Nhưng cũng khá tuấn tú, thừa hưởng vẻ đẹp của Hoàng hậu nương nương.」

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.