Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta - Chương 88
Cập nhật lúc: 22/03/2026 10:01
Sao lại có người đẹp trai đến thế!
Người đẹp trai như vậy hôn nàng!
Ngay cả khi nàng thừa cơ ôm c.h.ặ.t eo hắn, hắn cũng chỉ tập trung hôn, không hề lên tiếng ngăn cản.
Cảm giác vòng eo kia càng khó dùng lời để diễn tả sự tuyệt vời. Băng vải trên người hắn đã tháo ra, cách một lớp áo ngủ mỏng manh, bàn tay nàng chạm vào hõm eo, vuốt ve những khối cơ bắp rắn chắc, khiến cả người nàng như muốn bay lên.
Thậm chí nàng cảm thấy hắn có c.ắ.n nàng thêm một cái nữa, nàng cũng không phải là không thể chấp nhận…
Trước khi rời đi, Yến ma ma b.úi cho nàng một kiểu tóc rủ xuống kiều diễm. Trên đỉnh đầu kết thành b.úi tóc, dùng hoa châu cố định, rồi chia hai lọn tóc mai xuống hai bên tai. Mỗi khi đi lại lại khẽ đung đưa, giống như hai chiếc tai thỏ cụp xuống, trông cực kỳ xinh đẹp đáng yêu.
Trước đây trong cung có nữ quan thích b.úi kiểu tóc rủ xuống, cũng từng thịnh hành một thời. Nàng là cung nữ thị tẩm, coi như là nữ quan cấp thấp, b.úi kiểu tóc này không tính là vượt quá quy tắc.
Thấy Yến ma ma nhìn nàng cười, Vân Quỳ có chút ngượng ngùng: “Ma ma, kiểu tóc này có phải không hợp với con lắm không?”
Yến ma ma vui vẻ nói: “Không đâu, chỉ là ta cảm thấy có lẽ điện hạ sẽ thích.”
Vành tai Vân Quỳ hơi nóng lên: “Sao ma ma biết điện hạ sẽ thích?”
Vừa rồi khi b.úi tóc cho nàng, Yến ma ma đột nhiên nhớ đến một chuyện cũ.
Khi Thái t.ử còn nhỏ, có lần đọc sách trong đình, không biết con thỏ cụp tai của chủ nhân nào nuôi chạy đến vườn ăn cỏ, không một tiếng động nhảy lên bàn đá nơi Thái t.ử đang đọc sách.
Thái t.ử còn nhỏ tuổi, lại không thích động vật nhỏ. Văn Xương trưởng công chúa từng tặng hắn một con chồn tuyết trắng để chơi, Thái t.ử nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp sai người trả về.
Có thể nói là như thế này, đối với bất cứ chuyện gì ngoài đọc sách, luyện võ, chữa bệnh đau đầu, Thái t.ử đều không mấy hứng thú.
Lúc đó Tào Nguyên Lộc đứng hầu bên cạnh, lập tức muốn đuổi con thỏ cụp tai kia đi, không ngờ Thái t.ử vừa đọc sách, vừa vô thức sờ lên tai thỏ.
Con thỏ cũng ngoan ngoãn nằm bên tay hắn, một người một thỏ hòa hợp hiếm thấy.
Đợi đến khi hạ nhân mang trà lên, Thái t.ử dường như mới phát hiện bên tay mình có một con thỏ. Hắn lập tức rụt tay lại, sai người bế đi.
Sau đó Yến ma ma còn hỏi hắn có muốn nuôi một con thỏ tai cụp để chơi không. Thái t.ử chỉ nói “không thích”, dường như đã quên chuyện mình sờ tai thỏ cả buổi.
Yến ma ma đoán có lẽ Thái t.ử không biết, bản năng hắn muốn tiếp cận những vật nhỏ mềm mại đáng yêu. Nhưng lý trí lại không cho phép mình đắm chìm vào bất kỳ hành vi nào khác ngoài công việc chính. Có điều không thể phủ nhận, con người ai cũng có sở thích bản năng.
Vân Quỳ sờ b.úi tóc, mím môi cười.
…
Đặng Khang đã c.h.ế.t, trước khi c.h.ế.t khăng khăng nói vụ án tế thần ở Càn Nguyên Đài là vì tư thù mà hại người, chỉ để gỡ tội cho chủ nhân của mình.
Trong Ngự Thư Phòng, Thần vương quỳ xuống tạ tội. Thuần Minh Đế, Thượng thư Hình Bộ, Đại Lý Tự Khanh đều có mặt.
Thuần Minh Đế đưa nhân chứng vật chứng và lời khai của Đặng Khang cho Đại Lý Tự Khanh, sắc mặt xanh mét nói: “Thần vương quản lý không nghiêm, phạt bổng lộc một năm, đình chỉ chức vụ ba tháng, cấm túc tự xem xét lại. Con còn ý kiến gì không?”
Thần vương lập tức cúi đầu nói: “Nhi thần lĩnh chỉ.”
Thuần Minh Đế sắp xếp cho mỗi người con trai đã trưởng thành vào những bộ phận thích hợp để rèn luyện. Thần vương đến thẳng Lại Bộ, nơi trực tiếp ảnh hưởng đến việc bổ nhiệm và đ.á.n.h giá quan lại, thuận tiện giúp hắn ta mở rộng quan hệ, thân cận triều thần, còn có thể theo học bên cạnh Thủ phụ Trần Hiền kiêm Thượng thư Lại bộ. Có thể thể nói là dụng tâm lương khổ.
Đại Lý Tự Khanh là trọng thần tâm phúc của Thuần Minh Đế, nghe vậy tiến lên một bước nói: “Thần vương điện hạ vốn không biết chuyện, chỉ là thái giám bên cạnh phạm tội, bệ hạ phạt như vậy có phải hơi nặng rồi không?”
Thuần Minh Đế hừ lạnh một tiếng: “Trẫm chỉ hận mình phạt quá nhẹ.”
Sau khi hai vị đại thần rời đi, Thuần Minh Đế tức giận giơ tay hất đổ tấu chương trên bàn, tất cả đều rơi lên người Thần vương: “Việc tốt ngươi làm đấy!”
Thần vương quỳ trên đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong mắt cũng là sự phẫn hận ngút trời.
Những người liên quan đến vụ án ban đầu đều đã bị xử trảm theo tội, ngay cả tên quan thú y kia cũng bị đuổi ra khỏi kinh thành từ lâu, không ngờ vẫn bị Thái t.ử đào ba tấc đất lôi ra.
Giờ Thái t.ử đã làm rõ chân tướng, lại đích thân mang theo nhân chứng đến tận cửa, ồn ào náo loạn khắp kinh thành. Chỉ cần có chút đầu óc, ai mà không nghĩ ra chuyện này là do Thần vương xúi giục?
May mà Đặng Khang đến c.h.ế.t cũng không bán đứng chủ nhân, và người duy nhất bị hại ở Đông Cung chỉ là một tên thái giám nhỏ bé bên cạnh Thái t.ử, không phải bản thân Thái t.ử.
Người khác nghĩ thế nào Thuần Minh Đế không thể kiểm soát, lần này chỉ có thể phạt nặng Thần vương, mới có thể bịt miệng thiên hạ, bày tỏ thái độ của quân vương với thần dân: Thái t.ử là trữ quân duy nhất, Thuần Minh Đế coi trọng Thái t.ử, bảo vệ Thái t.ử, không cho phép bất kỳ ai xâm phạm Thái t.ử và người bên cạnh hắn, dù là Hoàng hậu và hoàng t.ử.
