Chị Dâu Khoe Lương Cao, Tôi Thừa Kế Ba Trăm Triệu - 9

Cập nhật lúc: 01/08/2026 16:04

“Nếu mẹ em ở trên trời nhìn thấy em khóc, bà cũng sẽ đau lòng.”

“Em biết.”

Tôi nức nở.

“Nhưng em buồn lắm.”

“Em còn chưa kịp hiếu thuận với mẹ…”

“Em không thể thay đổi quá khứ, nhưng em có thể giữ lại những điều bà mong muốn và sống thật tốt.”

Anh nhỏ giọng nói.

“Sau này chúng ta sẽ thường xuyên tới viếng bà và kể cho bà nghe cuộc sống của em.”

Tôi gật đầu, lau khô nước mắt.

Đúng vậy, người c.h.ế.t không thể sống lại.

Điều tôi có thể làm là sống thật tốt.

Không phụ sự mong đợi của bà.

Xử lý xong hậu sự đã là ba ngày sau.

Tôi trở về căn nhà thuê, nhìn căn phòng trống trải, trong lòng cảm thấy trống rỗng khó diễn tả.

“Vãn Tình, hay là chúng ta đổi nơi khác ở?”

Lục Cảnh Thâm đề nghị.

“Đổi một môi trường mới, bắt đầu lại từ đầu.”

“Được.”

Tôi gật đầu.

“Em cũng muốn đổi nơi khác.”

Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi vang lên.

Là bộ phận pháp chế của Tập đoàn Tinh Thần.

“Cô Tô, chúng tôi đã hoàn tất bước xác minh ban đầu.”

“Giấy đăng ký nhận nuôi, hồ sơ hộ tịch và di chúc của bà Tô Nhã Lan đều hợp pháp.”

“Dù cô là con nuôi, cô vẫn là người thừa kế được chỉ định hợp pháp.”

“Việc chuyển quyền sở hữu cổ phần sẽ được tiếp tục.”

Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại.

“Thật sao?”

“Đúng vậy.”

“Sau khi tập đoàn chuyển đơn tố cáo cho cơ quan chức năng và phối hợp xác minh, kết quả ban đầu cho thấy tài khoản gửi đơn cùng khoản thanh toán cho dịch vụ điều tra đều có liên quan tới chị dâu của cô, bà Triệu Lệ Hoa.”

“Bà ấy còn thuê người tìm kiếm thông tin về mẹ ruột của cô.”

“Chúng tôi sẽ bàn giao các tài liệu có liên quan nếu cô quyết định khởi kiện hoặc báo cơ quan chức năng.”

Sau khi cúp điện thoại, tôi ngồi lặng rất lâu.

“Là chị dâu làm sao?”

Lục Cảnh Thâm hỏi.

Tôi gật đầu.

“Cô ta không chỉ ghen tị.”

“Cô ta đã có chủ ý điều tra thân thế của em từ trước.”

Lục Cảnh Thâm siết c.h.ặ.t nắm tay.

“Chuyện này không thể bỏ qua.”

“Em biết.”

Tôi đáp.

“Nhưng trước khi giao cho luật sư, em muốn gặp cô ta một lần.”

“Em muốn biết tại sao cô ta lại hận em đến mức đó.”

Lục Cảnh Thâm không đồng ý để tôi đi một mình.

Cuối cùng, chúng tôi thống nhất anh sẽ chờ ở gần quán cà phê và tôi sẽ bật ghi âm trong suốt cuộc nói chuyện.

Ngày hôm sau, tôi hẹn Triệu Lệ Hoa gặp tại một quán cà phê.

Khi tôi tới, cô ta đã ngồi ở đó, vẫn mặc đồ hàng hiệu và trang điểm chỉn chu như không có chuyện gì xảy ra.

Nhìn thấy tôi, cô ta nhếch môi.

“Cô tìm tôi có chuyện gì?”

Tôi ngồi xuống đối diện, đặt điện thoại úp trên bàn.

“Triệu Lệ Hoa, đơn tố cáo nặc danh gửi tới Tập đoàn Tinh Thần là do cô gửi, đúng không?”

Nụ cười trên mặt cô ta cứng lại.

“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”

“Cơ quan chức năng phối hợp với tập đoàn đã lần theo địa chỉ thư điện t.ử, dữ liệu đăng nhập và khoản tiền cô trả cho người điều tra thân thế của tôi.”

“Cô còn muốn phủ nhận sao?”

Sắc mặt Triệu Lệ Hoa lập tức trắng bệch.

“Cô dựa vào đâu mà có được ba trăm triệu tệ?”

Cô ta đột nhiên nghiến răng.

“Tôi cố gắng bao nhiêu năm mới có được vị trí hôm nay, vậy mà cô chỉ cần ký vài tờ giấy đã có tất cả.”

“Cho nên cô bịa đặt giấy tờ nhận nuôi của tôi là giả?”

“Tôi chỉ muốn tập đoàn điều tra lại!”

Giọng cô ta cao lên.

“Nếu cô thật sự có tư cách thì sợ gì bị điều tra?”

Tôi nhìn cô ta, cảm giác lạnh lẽo lan dần trong lòng.

“Cô không chỉ nghi ngờ.”

“Cô biết rõ mình đang nói dối, còn cố tình phát tán tin đồn trong gia đình.”

“Việc cô làm đã xâm phạm danh dự và quyền lợi của tôi.”

“Tôi sẽ giao toàn bộ chứng cứ cho luật sư và cơ quan chức năng.”

Triệu Lệ Hoa lập tức hoảng hốt, đưa tay giữ lấy cổ tay tôi.

“Vãn Tình, đừng làm lớn chuyện.”

“Nếu tôi gặp chuyện, Cảnh Huy và hai đứa con của chúng tôi phải làm sao?”

Tôi rút tay lại.

“Khi làm những việc ấy, cô đã từng nghĩ tới họ chưa?”

“Từ nay về sau, đường ai nấy đi.”

“Cô phải tự chịu trách nhiệm về việc mình đã làm.”

Tôi đứng dậy rời khỏi quán cà phê.

Phía sau, Triệu Lệ Hoa gọi tên tôi liên tục, nhưng tôi không quay đầu.

Tôi không thấy nhẹ nhõm.

Tôi chỉ hiểu rằng giữa chúng tôi đã không còn bất kỳ tình cảm chị em dâu nào nữa.

“Đúng rồi, phía Tập đoàn Tinh Thần nói thủ tục chuyển quyền cổ phần sẽ sớm được tiếp tục.”

“Đến lúc đó em định làm gì?”

Tôi suy nghĩ rất lâu.

“Trước mắt, em vẫn sẽ tới công ty thiết kế làm việc như đã hứa.”

“Em không muốn vì bất ngờ có được tài sản mà từ bỏ con đường mình đã lựa chọn.”

“Sau khi mọi thủ tục ổn định, em muốn dùng một phần lợi tức và bán một phần nhỏ cổ phần để thành lập quỹ hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh giống em.”

Lục Cảnh Thâm nhìn tôi, trong mắt hiện lên niềm tự hào.

“Anh ủng hộ em.”

Một tuần sau, khi những việc cấp bách trong gia đình đã tạm ổn, tôi tới công ty thiết kế nhận việc theo lịch đã được điều chỉnh.

Trưởng phòng Lâm Vi biết gia đình tôi vừa xảy ra biến cố nên cho tôi thêm thời gian thích nghi.

Tôi bắt đầu từ vị trí thiết kế viên mới vào nghề, ban ngày làm việc, buổi tối cùng luật sư xử lý hồ sơ thừa kế.

Công việc bận rộn khiến tôi mệt, nhưng cũng giúp tôi nhớ rằng giá trị của mình không nằm ở số tiền được thừa kế.

Hai tuần sau, Tập đoàn Tinh Thần hoàn tất việc xác minh và chuyển số cổ phần cho tôi.

Ba trăm triệu tệ chỉ là giá trị ước tính của số cổ phần ấy, không phải khoản tiền mặt có thể tùy ý rút ra ngay lập tức.

Sau khi được tư vấn tài chính và pháp lý, tôi giữ phần lớn cổ phần, chỉ chuyển nhượng một phần nhỏ và dùng lợi tức hằng năm để chuẩn bị thành lập Quỹ Vãn Tình.

Quỹ sẽ chuyên hỗ trợ trẻ em mất cha mẹ hoặc không nơi nương tựa, giúp các em tiếp tục học tập và có cơ hội tự lập.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chị Dâu Khoe Lương Cao, Tôi Thừa Kế Ba Trăm Triệu - Chương 9: 9 | MonkeyD