Chị Em - 11
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:21
Cẳng tay với cẳng chân lộ ra ngoài không khí không cảm nhận được chút mát mẻ nào, nhiệt độ nóng đến mức khiến người ta choáng váng vẫn không hề hạ xuống, không khí như bị nung nóng dường như đã trở nên mờ nhạt hơn đôi chút.
Tôi lè lưỡi nằm sấp bên cửa sổ, cảm nhận cơn gió thổi vào mặt không mang theo chút mát lạnh nào.
Những tờ đề thi hơi nhăn nhúm bị ném tùy tiện sang một bên.
Bài tập kỳ nghỉ, đúng là thứ chẳng có chút tác dụng tích cực nào.
Hồi tưởng lại, chỉ có kỳ nghỉ hè tốt nghiệp cấp hai là tôi không bị thứ này quấy rầy.
Kỳ nghỉ hè tốt nghiệp tiểu học đó tôi không có bài tập, nhưng chị thì có, nên tôi không thể trốn thoát.
Lúc đó chị đưa đáp án bài tập cho tôi, làm nũng bắt tôi chép cùng chị, nói như vậy sẽ rất nhanh chép xong.
Tôi cố gắng từ chối nhưng lại nhận được lời đe dọa của chị, chị nói rằng nếu không giúp chị thì sẽ thực sự không cho tôi hôn chị nữa.
Dù nghĩ thế nào vẫn thấy quá đáng, không ngờ chị lại có thể dùng thủ đoạn này với em gái mình.
Tôi nằm sấp bên cửa sổ tiếp tục rảnh rỗi, bài tập vẫn chưa bắt đầu làm, nhưng tôi cũng không định làm.
Tôi phải đợi chị về làm giúp tôi, đây là có qua có lại.
Kỳ nghỉ hè, chị nói muốn tìm một công việc làm thêm, tôi không muốn cả kỳ nghỉ hè không được gặp chị nên đã cố ý làm nũng cầu xin chị.
Cuối cùng, người chị mềm lòng đành hủy kèo với bạn cùng đi làm thêm để trở về nhà.
Vì đường khá xa, quay về vẫn hơi vất vả, chị nói tầm chiều mai mới đến nơi.
Chiều hôm sau, tôi vừa chuẩn bị ra ngoài đón chị thì vừa đi ra không xa đã chạm mặt chị.
Ánh nắng gay gắt khiến chị nheo mắt lại, nơi áo phông bị mồ hôi thấm ướt dính c.h.ặ.t vào người, mái tóc nuôi dài hơn đôi chút trông hơi rối.
“Chị lại lừa em.”
Tôi phồng má vươn tay nhận lấy vali của chị, người chị bị nắng làm cho ỉu xìu trông có vẻ hơi lơ mơ.
“Vì nóng quá mà.”
“Vậy thì càng nên để em đi cầm đồ giúp chị chứ.”
Tôi một tay kéo vali, một tay nắm lấy chị, rảo bước đi về nhà.
Vừa vào cửa, chị đã lè lưỡi ngồi xuống sàn nhà, hừ hừ định cứ thế nằm xuống.
“Cặp sách.”
Người chị ánh mắt có chút lơ đãng vẫn đáp lại lời tôi, chị cứ thế mệt mỏi giơ tay lên.
Tôi có chút bất lực tháo cặp sách xuống, sức nặng chẳng mấy dễ chịu khiến tay tôi không ngừng run rẩy, chẳng lẽ chị lại mang vác sức nặng này đi bộ sao?
Tôi càng thêm tức giận vì chuyện chị không cho tôi ra bến xe giúp chị xách đồ.
Sau khi xách vali và cặp sách vào phòng, tôi quay lại phòng khách, nhìn chị đang nằm liệt trên sàn, vừa tức giận lại vừa thấy có chút đáng yêu.
Tôi đi đến bên cạnh chị ngồi xổm xuống tỉ mỉ ngắm nhìn.
“Chị.”
“Ơi?”
“Lần tới để em đi đón chị nhé.”
“Nóng lắm đấy.”
"Thế nên em mới phải đi.”
Tôi đưa tay khẽ xoa vai và cánh tay chị, lớp vải mỏng hơi ẩm ướt, lớp nội y và làn da thấp thoáng dưới lớp áo khiến tôi càng thêm nóng bức.
“Sao thế? Nóng đến vậy sao?”
Chị không biết nhận ra điều gì mà nghiêng đầu nhìn tôi.
“Ừm... nóng, chị có muốn ăn kem que không?”
“Muốn.”
Nhận được câu trả lời, tôi đứng dậy định đi về phía tủ lạnh, chị đang nằm trên sàn dùng tay chống người định ngồi dậy.
Tôi chưa kịp phản ứng, theo bản năng nhìn về hướng nên nhìn, cổ áo trễ xuống để lộ làn da trắng nõn trước mắt tôi.
Sự mềm mại đập vào mắt khiến tôi chân thành cảm thấy biết ơn vì mình được tồn tại trên đời, chị cảm nhận được ánh nhìn lạ lùng thì vội vàng thẳng người dậy, muốn lấy tay che n.g.ự.c nhưng lại thấy hành động đó quá làm màu, thế là đỏ mặt ngẩn người tại chỗ.
Thật là kỳ lạ.
Rõ ràng tôi và chị đều từng tắm cùng nhau, tại sao lại thấy xấu hổ vì việc này chứ?
Không nghĩ thông suốt được, nhưng chị đỏ mặt muốn lấy tay che n.g.ự.c trông đáng yêu quá, dáng vẻ e thẹn này đúng là không chịu nổi.
Tôi xoay người, hơi hoảng loạn chạy về phía tủ lạnh, mở tủ ra, hơi lạnh ùa vào mặt khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn đôi chút.
Hành động vừa rồi quả nhiên có chút không ổn, trong tình huống đó mà nhìn chằm chằm vào trong cổ áo, nếu là đối với người khác thì e là có thể bị coi là quấy rối rồi.
Nhưng chị đâu phải người khác, chị là chị gái của tôi, nếu là chị thì chắc không vấn đề gì đâu nhỉ.
Kết luận không biết rút ra từ đâu khiến tôi vô cùng hài lòng, tôi mặc nhiên công nhận hành vi không đúng đắn của bản thân.
“Chị.”
Tôi đưa que kem qua, chị hơi mất tự nhiên nhận lấy.
Những hình ảnh thay đổi trên tivi mang đến sự biến đổi của ánh sáng và bóng tối, tôi cùng chị ngồi trên sàn nhà, dùng lưỡi cảm nhận vị ngọt mát lạnh.
Tôi cố gắng tự nhủ phải tập trung vào nội dung trên tivi, nhưng mắt cứ không tự chủ mà liếc về phía chị.
Nghe nói con người tồn tại cơ chế không nảy sinh tình cảm yêu đương với anh chị em sống cùng, trong quá trình chung sống sẽ tự nhiên phát triển một loại cảm giác ghê tởm về giới tính, đây có thể coi là kết quả của chọn lọc tự nhiên.
Nhưng rõ ràng tôi đã gặp vấn đề, thứ tình cảm không nên xuất hiện này chứng tỏ tôi là một sản phẩm lỗi theo một ý nghĩa nào đó.
“Chị đi tắm trước đây, đổ nhiều mồ hôi quá.”
“Ừm.”
Tôi gật đầu, nhìn chị ném que kem vào thùng rác rồi chạy đi.
Tắm xong, chị khoanh chân ngồi trên ghế sofa, vỗ vỗ vào bên cạnh ra hiệu cho tôi ngồi qua đó.
“Không cần sấy qua tóc ạ?”
“Như thế này mát.”
Tôi nhìn chị, chị cũng nghiêng đầu nhìn tôi.
“Sao thế?”
“Không có gì ạ.”
Nghe tôi nói xong, chị khẽ mỉm cười, tôi đột nhiên không thể tự chủ được mà tiến lại gần, lấy đi chút hơi ẩm từ đôi môi ướt át của chị.
“Đã bảo không được như thế này mà, bị nhìn thấy thì phải làm sao?”
Sau khi tôi rời môi, chị làm bộ đẩy tôi một cái.
“Nhà mình chỉ có hai chị em thôi.”
Tôi là một sản phẩm lỗi với cơ chế nào đó đã mất tác dụng, tôi có d.ụ.c vọng không thể kìm nén đối với chị.
Thứ tình cảm không đúng đắn này có tính hợp lý khó lòng loại bỏ trong thế giới của tôi, tôi muốn tiến lại gần chị mà chẳng có chút lý trí nào.
“Không được ạ? Chị ghét ạ?”
Chị im lặng nhìn tôi, đôi môi đỏ mọng đang mím lại tỏa ra sức hút lạ thường.
Đúng là tinh quái.
Tôi lại nghiêng đầu tiến lại gần, tư thế ngồi cũng thay đổi theo cử động đó.
Tôi giữ nguyên tư thế ngồi quỳ trên đùi chị, vươn người dùng tay nâng lấy má chị, chị hơi ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt có chút bối rối.
Môi chạm rồi tách ra ngay, tôi lại thẳng người mỉm cười nhìn chị, chị không thể ngoảnh đầu đi đành bất lực nhìn tôi.
“Thật là, đứa trẻ hư.”
Lòng bàn tay chị đặt lên sau lưng tôi, vỗ một cái hơi mạnh, cảm giác chưa từng có khiến tôi nhất thời cả người căng cứng.
“Em thấy tất cả đều là lỗi của chị đấy ạ.”
“Không ngờ em lại có thể nói ra những lời như vậy.”
Chị có chút bất mãn đưa tay véo vào eo tôi một cái.
Tôi lại cúi người khẽ chạm vào môi chị, thừa thế tiến sát vào tai chị.
“Chị ơi, làm như vậy với đứa em gái chưa thành niên thật sự được sao ạ?”
Chị ngoảnh đầu sang hướng khác, giọng nói nóng hổi khẽ run rẩy.
“Chị là... bị ép buộc.”
“Phải không ạ? Vậy thì cứ coi là như vậy đi.”
Tôi lại bất mãn với việc chênh lệch bốn tuổi với chị, giá như tôi có thể chào đời sớm hơn một chút thì tốt biết mấy, giá như bây giờ tôi đã trưởng thành thì tốt biết bao.
