Chị Em - 19
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:38
Sau khi nghỉ việc về nhà, tôi không cần phải đi làm và dậy sớm nữa, bắt đầu một cuộc sống thảnh thơi.
Tôi có thể thử dành nhiều thời gian hơn để ngẩn ngơ và nấu nướng, cũng có thể toàn tâm toàn ý cảm nhận thời gian quấn quýt bên em gái.
Nhưng trong những ngày như vậy cũng có chút áp lực, đó là gần đây sự tấn công của em gái ngày càng mạnh mẽ, hay nói đúng hơn là ánh mắt em nhìn tôi đều chứa đầy sự xâm chiếm.
Thế mà em ấy lại không thực sự tấn công, khiến tôi không có lập trường để lựa chọn chấp nhận.
Điều này có nghĩa là em gái muốn tôi chủ động.
Mặc dù có thể nói là tôi có đầy rẫy tà niệm với em gái, nhưng tôi là chị gái cơ mà, chủ động ra tay với em gái đồng nghĩa với việc thừa nhận d.ụ.c vọng của tôi đối với em.
Điều này tổn hại đến tôn nghiêm của một người chị.
Thế nhưng tôi thật sự rất muốn em gái, d.ụ.c vọng đang cào xé trái tim tôi.
Em gái rõ ràng rất hiểu điều này, hơn nữa rõ ràng em cũng rất có ham muốn với tôi, nhưng em ấy cứ nhất quyết bắt tôi phải chủ động.
Thật tình, cái tính xấu này rốt cuộc là học từ ai vậy.
Lại nằm thẫn thờ ở nhà suốt cả buổi chiều.
Thời gian có lẽ là một loại t.h.u.ố.c nhuộm không tồi, thứ ánh sáng mang đặc tính thời gian thấm đẫm sàn nhà, tôi giơ tay lên, nhìn ánh sáng qua kẽ ngón tay.
Tiếng mở cửa khẽ khàng không thu hút sự chú ý của tôi, đợi đến khi tôi phản ứng lại thì em gái đang làm bộ làm tịch nũng nịu đi về phía tôi.
“Mệt quá đi.”
Em gái ậm ừ ôm chầm lấy tôi, tôi định đứng dậy lại bị em gái đè xuống, tôi đành bất lực co người vào phía trong ghế sofa để nhường chỗ cho em.
Tôi không còn bận tâm đến ánh sáng nữa, sự chú ý hoàn toàn chuyển dời lên người em gái.
“Đi làm vất vả rồi, em giỏi lắm.”
“Khen em thêm nữa đi.”
Em gái vùi mặt vào n.g.ự.c tôi nói chuyện, giọng nói ồm ồm.
Thứ lay động tâm can tôi nhất chính là sự rung động nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, cảm giác ở những bộ phận nhạy cảm khiến lòng tôi ngứa ngáy.
Tôi vươn tay khẽ xoa đầu em gái, đồng thời chiều theo yêu cầu của em mà thốt ra những lời khen ngợi.
“Chị.”
“Hửm?”
“Người chị thơm quá.”
“Chắc là mùi sữa tắm đấy.”
Em gái không trả lời, chỉ mỉm cười, vì đang áp sát vào n.g.ự.c tôi nên cảm giác như em ấy đang cười với trái tim tôi vậy.
“Lát nữa em muốn ăn gì?”
Nghe thấy lời này, em gái hơi ngẩng đầu lên, ngước nhìn tôi từ vị trí thấp hơn, tư thế này khiến tim tôi đập nhanh hơn.
Em gái cười rạng rỡ nhưng không nói gì, cứ nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu.
Hành động này là đang truyền đạt thông tin gì đây?
“Thật là đứa trẻ hư, cái này lại học từ ai vậy?”
“Hửm? Chị đang nói gì vậy? Em chỉ đang suy nghĩ xem nên ăn gì thôi mà.”
Tôi vươn tay khẽ xoa gương mặt em gái, cảm nhận màu nâu nhạt vương trên đầu ngón tay.
“Tại sao lại nhuộm tóc thành màu này?”
Em gái từ nhỏ đến lớn đều rất ngoan, tính em vốn đã dễ thương, không phải là người sẽ dùng những cách quá phô trương để tìm kiếm sự thể hiện bản thân, hơn nữa nếu là vì mục đích đó thì đáng lẽ có những màu sắc rực rỡ hơn để lựa chọn.
Lần này em gái không nhìn tôi nữa, lại vùi đầu vào n.g.ự.c tôi.
“Vì… thích ạ.”
Một câu trả lời đầy ám muội, nhưng vì là sở thích của em gái, tôi cảm thấy hoàn toàn được thôi.
“Đã nghĩ xong lát nữa muốn ăn gì chưa?”
Nghe thấy lời này em gái lại bắt đầu cử động, tôi khẽ gõ nhẹ vào đầu em.
“Không được nhìn chị, nói chuyện cho t.ử tế.”
“Vậy thì ăn mì đi ạ?”
“Vậy thì ăn mì.”
Sau khi quấn quýt nói chuyện phiếm với em gái, ánh sáng hắt qua cửa sổ dần trở nên ảm đạm.
“Được rồi, cho chị đứng dậy đi.”
Thấy thời gian đã gần đủ, tôi vươn tay vỗ nhẹ vào m.ô.n.g em gái ra hiệu cho em đừng bám lấy tôi nữa.
Thực ra không cần động tay cũng vẫn được, hành động này đơn thuần là xuất phát từ d.ụ.c vọng của chính tôi.
Em gái có chút không tình nguyện trèo dậy, đợi sau khi tôi đứng dậy em lại ậm ừ nằm bẹp trở lại.
Tôi vuốt lại mái tóc hơi rối rồi đi về phía bếp, cảm giác thư thái nhẹ nhàng khiến tôi ngáp một cái.
Sau khi ăn tối xong, em gái nhất quyết đòi tự mình rửa bát, tôi thật sự không thể chống cự lại sự nài nỉ ngọt ngào của em, chỉ đành chiều theo em.
Tôi ngồi một mình trong phòng khách, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về hướng nhà bếp.
Dựa vào việc làm nũng để tranh làm việc, người sẽ làm chuyện như thế này chắc chỉ có em gái mà thôi.
Sau khi suy nghĩ, tôi đứng dậy rón rén đi về phía nhà bếp.
Tất nhiên tôi không định dọa em gái, tuy tôi rất thích trêu đùa em, nhưng nếu dùng cái kiểu làm người khác giật mình như thế thì thực sự sẽ làm em sợ đấy.
Tôi chỉ muốn qua xem em gái thế nào, nếu em nhìn thấy tôi thì tôi sẽ qua ôm em.
Thế nhưng ngay khi tôi vừa ló đầu từ bên cửa ra là đã thấy hối hận rồi.
Trước mặt em gái bày hai cốc nước, em đang thêm thứ gì đó vào trong một cốc, ở góc nhìn của tôi thì không thấy rõ là thêm cái gì, nhưng có thể nhìn rõ động tác thêm thứ đó vào.
Tôi hoảng hốt quay người trở lại phòng khách, ngồi xuống mà trái tim vẫn đập không ngừng.
Em gái cố tình tìm cách đuổi tôi đi là để thêm thứ gì đó vào nước sao? Thứ được thêm vào chắc không phải là thứ gì ghê gớm đấy chứ?
Là một người chị, tôi đáng lẽ nên ngăn cản em gái, rồi hướng dẫn em trở thành một người trưởng thành lành mạnh, không hạ t.h.u.ố.c người khác mới đúng.
Nhưng tôi đâu chỉ là chị gái, nên nếu chỉ hạ t.h.u.ố.c tôi thì cũng được thôi nhỉ?
Tôi không hiểu sao em gái lại làm đến mức này, rõ ràng chỉ cần mạnh bạo hơn chút mà đè tôi xuống là được, chứ sao tôi có thể thực sự phản kháng chứ?
Rốt cuộc vì sao lại tới mức này?
Nhưng chỉ cần em gái đã quyết định muốn làm như vậy, tôi sẽ chọn phối hợp với em.
Tôi hít thở sâu để bình ổn tâm trạng, đồng thời kéo cổ áo xác nhận lại nội y đang mặc hôm nay.
Nhìn thấy em gái bưng hai cốc nước từ trong bếp đi ra, tôi căng thẳng ngồi trên ghế sofa, hai bàn tay đặt trên đùi có chút hoảng loạn.
Tôi liếc nhìn em gái một cái, nhưng em không nhìn tôi, chỉ đưa cốc nước qua.
Tôi nhận lấy cốc nước em đưa, l.i.ế.m môi rồi ngửa đầu đổ nước vào miệng.
Nước vừa vào miệng là tôi đã chắc chắn bên trong có thêm thứ gì đó, hương vị tồi tệ khiến tôi thấy bất lực, em gái ngốc nghếch lại bỏ rất nhiều muối vào trong.
Tôi thở dài thườn thượt, biểu cảm phức tạp nhìn cô em gái ngốc nghếch đang cười rạng rỡ.
Tôi cười lắc đầu, vươn tay xoa xoa đầu em gái.
“Tại sao vậy? Chị đã làm chuyện gì khiến em không vui sao?”
Em gái gật đầu ra vẻ nghiêm trọng, điều này khiến tôi vô cùng bối rối, dạo gần đây đáng lẽ tôi không làm gì cả mới đúng.
Thấy tôi lộ vẻ nghi hoặc, em gái đặt cốc nước xuống rồi nhìn thẳng vào tôi.
“Rốt cuộc đến bao giờ chị mới ra tay với em?”
“Ra tay…”
Hóa ra là vì tôi chẳng làm gì cả nên em mới bất mãn với tôi sao?
Em gái vừa nói vừa dán người vào như một con rắn nhỏ quấn quýt.
“Chị thật là quá đáng, rõ ràng thích em mà còn cứ phải ra vẻ nghiêm chỉnh.”
“Chị không muốn bị đứa em gái ngốc nghếch năm tuổi còn đái dầm, giờ vẫn sợ ma dạy đời đâu nhé.”
Em gái nghe thấy tôi bóc trần quá khứ liền tỏ ra không vui, hôn lên môi tôi rồi mới lên tiếng.
“Chị muốn nói chuyện này hả? Em biết thừa rất nhiều chuyện của chị, máy tính của chị toàn là game bách hợp, tiểu thuyết và manga sưu tầm cũng toàn là tác phẩm về chị em, hồi nhỏ còn lén lút hôn em nữa…”
“Đừng nói nữa, chị biết sai rồi, xin đấy đừng nói nữa.”
Sự thật không thể chối cãi phơi bày bản chất cuồng em gái của tôi, không biết em còn biết được bao nhiêu nữa, nếu để em nói tiếp thì tôn nghiêm của một người chị sẽ tan tành mất.
Tôi chỉ đành chấp nhận bản chất cuồng em gái của mình, chọn cách nghe lời em gái.
Tôi khẽ đẩy vai em gái, cô em gái với đôi má đỏ bừng ngoan ngoãn bị tôi đè xuống.
“Em… cái đó… hay là để em đi thay quần áo trước đã…”
Đến bước này rồi mà chính em gái lại thấy ngại ngùng, giờ muốn trốn chạy đã muộn rồi.
Tôi đã không định buông tha cho em gái nữa.
Tôi chính là cuồng em gái, tôi thích em gái, tôi có d.ụ.c vọng với em gái mình.
“Không cần thiết đâu, dù sao cũng sẽ bị chị cởi sạch hết thôi.”
Tôi ghé sát tai em gái, nói những lời khiến chính tôi cũng thấy ngượng ngùng vào đôi tai đã đỏ ửng của em.
Giờ muốn dừng lại cũng không thể nữa rồi, dù sao cuộc đời của hai chúng ta cũng đã sớm phát triển theo hướng không thể quay đầu mà tiến về phía đối phương từ lâu.
Hơn nữa tôi thấy bây giờ mình cần phải để cho em gái hiểu rõ sự cần thiết của việc tôn trọng chị gái.
